Mồ Chôn Những Ký Ức

Chương 18: Thảm Họa Tâm Linh

Ngọc Thảo và Minh Hoàng đứng giữa phòng ngủ tối om, không khí nặng nề như chứa đựng nhiều điều bí ẩn. Những bức thư bay lơ lửng xung quanh họ, ánh sáng từ chúng nhấp nháy như những ngọn đèn yếu ớt giữa đêm tối. Ngọc Thảo cảm thấy tim mình đập mạnh, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì sự háo hức tìm kiếm sự thật về mẹ.

“Mẹ ơi, con sẽ tìm thấy mẹ!” Giọng cô vang lên, mạnh mẽ nhưng cũng đầy run rẩy.

Bỗng dưng, một cơn gió lạnh lướt qua, khiến cô rùng mình. Minh Hoàng đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Ngọc Thảo, có thể chúng ta nên...” nhưng câu nói của anh bị ngắt quãng khi cánh cửa phòng bỗng nhiên đóng sập lại.

“Không!” Ngọc Thảo hét lên, cảm thấy như có một thế lực vô hình đang ngăn cản họ. Cô tiến về phía cánh cửa, nhưng nó không nhúc nhích. “Chúng ta không thể để nó ngăn cản!”

“Cẩn thận, có thể có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta,” Minh Hoàng cảnh báo, nhưng ánh mắt anh cũng phản ánh sự quyết tâm không kém.

Ngọc Thảo quay lại, nhìn vào những bức thư đang bay lơ lửng. “Chúng ta cần phải hiểu những gì mẹ đã để lại,” cô nói, nắm chặt tay anh. “Có thể đây là chìa khóa để mở ra những bí mật.”

Cô tiến lại gần, bắt đầu đọc từng bức thư. Những dòng chữ dường như nhảy múa, tạo thành hình ảnh về một người phụ nữ, chính là mẹ cô. Ngọc Thảo thở hắt ra, cảm nhận nỗi nhớ và tình yêu của mẹ đang ùa về. “Mẹ đã trải qua nhiều điều. Có lẽ bà đã biết rằng sẽ có lúc này,” cô lẩm bẩm.

“Có thể mẹ cháu đã để lại một thông điệp,” Minh Hoàng gợi ý, ánh mắt anh không rời khỏi những bức thư. “Chúng ta cần tìm ra điều gì đó cụ thể.”

Ngọc Thảo gật đầu, cảm giác như những ký ức đang dần hiện ra. Mỗi bức thư như một mảnh ghép của quá khứ, nơi mà mẹ cô đã sống, đã đau khổ và cuối cùng là những quyết định dẫn đến cái chết của bà.

“Ngọc Thảo, nhìn kìa!” Minh Hoàng chỉ vào một bức thư. Ánh sáng từ nó mạnh mẽ hơn, như thể đang gọi họ. Ngọc Thảo tiến lại gần hơn.

“Mẹ, hãy cho con biết!” Cô thốt lên, lòng đầy khao khát.

Khi cô chạm vào bức thư, một luồng điện chạy qua người cô. Ngọc Thảo khép mắt lại, những hình ảnh tràn ngập trong tâm trí cô. Một ngôi nhà cũ, tiếng khóc của một đứa trẻ, và một bóng hình quen thuộc đang lẩn khuất.

“Mẹ!” Cô kêu lên. “Mẹ đang ở đâu?”

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, như thể từ một nơi xa xăm. “Con cần phải đối diện với sự thật, Ngọc Thảo. Hãy tìm kiếm những gì đã bị chôn vùi.”

Minh Hoàng nhìn Ngọc Thảo, mắt anh mở to vì kinh ngạc. “Ngọc Thảo, có thể đó là mẹ!”

“Đúng vậy!” Cô khẳng định, cảm giác như có một sức mạnh lôi cuốn mình đến gần hơn với những bí mật của mẹ. “Chúng ta phải tiếp tục.”

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị, một tiếng động vang lên từ góc phòng. Một bóng hình lờ mờ hiện ra, như thể được tạo thành từ những ký ức bị chôn vùi. Ngọc Thảo cảm thấy hơi thở mình ngừng lại.

“Lê Văn Khải?” Cô gọi, nhưng không có phản hồi. Bóng hình đó lướt qua, tạo ra một cơn gió lạnh, như thể đang dẫn dắt họ đến một nơi nào đó.

“Chúng ta phải đi theo,” Minh Hoàng nói, quyết tâm trong ánh mắt.

Ngọc Thảo gật đầu, cảm thấy một làn sóng mạnh mẽ lôi cuốn cả hai. Họ bước theo bóng hình, lòng đầy hồi hộp. Họ đi qua hành lang tối tăm, nơi những bức tường như đang thì thầm những câu chuyện đau thương.

“Ngọc Thảo, có điều gì đó không ổn,” Minh Hoàng nói, giọng anh đầy lo lắng. “Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”“Chúng ta không thể quay lại,” Ngọc Thảo kiên quyết. “Mẹ đang ở đâu đó gần đây.”

Bóng hình dẫn họ vào một căn phòng nhỏ, nơi mà những ký ức dường như đang chờ đợi. Ngọc Thảo cảm nhận được sự hiện diện của mẹ mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Mẹ, con đang đến gần!”

“Đừng quay lại, Ngọc Thảo!” Minh Hoàng cảnh báo khi nghe thấy những tiếng động lạ. “Có thể có nguy hiểm.”

“Con không thể để mẹ phải chịu đựng thêm nữa!” Ngọc Thảo thét lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô bước vào căn phòng, nơi mọi thứ dường như ngưng lại.

Một cơn gió mạnh thổi qua, làm tắt ngúm ánh sáng từ những bức thư. Trong bóng tối, Ngọc Thảo cảm nhận được một điều gì đó đang chực chờ, như thể có một thế lực mạnh mẽ đang lẩn khuất.

“Mẹ!” Cô kêu lên, nhưng chỉ nhận được sự im lặng.

Minh Hoàng đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy lo âu. “Ngọc Thảo, chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”

“Không, chúng ta cần phải tìm ra sự thật!” Cô nói, giọng đầy kiên quyết. “Mẹ không thể ở đây mãi mãi.”

Bỗng, một bóng hình hiện ra, khuôn mặt nhòe nhoẹt như không thể nhìn rõ. Ngọc Thảo cảm nhận được trái tim mình đập mạnh, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì tình yêu mãnh liệt. “Mẹ, hãy cho con biết!”

Bóng hình lùi lại, như thể đang tránh né. Ngọc Thảo cảm thấy một làn sóng đau khổ ập đến. “Mẹ, con không muốn mẹ phải sống trong nỗi đau này nữa!”

“Mẹ không thể, Ngọc Thảo,” giọng nói vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy u ám. “Có những điều mà con chưa hiểu…”

“Con muốn biết!” Ngọc Thảo thét lên, nước mắt trào ra. “Mẹ không thể rời xa con như vậy!”

Bóng hình ngập ngừng, ánh sáng nhấp nháy trở lại. “Con cần phải tìm hiểu những ký ức đã bị chôn vùi. Chỉ khi đó, con mới có thể tự do.”

Một cơn gió mạnh thổi qua, khiến Ngọc Thảo choáng váng. Minh Hoàng nắm chặt tay cô, “Chúng ta phải đi, Ngọc Thảo!”

“Không!” Cô cương quyết. “Con sẽ không rời đi cho đến khi tìm ra sự thật!”

Bóng hình nhạt dần, để lại một cảm giác hụt hẫng. “Hãy để tình yêu dẫn dắt con, Ngọc Thảo. Tìm kiếm ký ức sẽ giải thoát cho con.”

“Con sẽ tìm!” Cô thề, lòng tràn đầy quyết tâm. Nhưng trong khoảnh khắc đó, bóng tối lại bao trùm, và họ cảm thấy như đang bị nuốt chửng bởi một thế lực bí ẩn.

“Đến lúc phải đối mặt với sự thật,” Minh Hoàng nói, giọng anh vững vàng nhưng cũng không thiếu phần lo lắng. “Chúng ta không còn thời gian.”

Ngọc Thảo hít một hơi sâu, chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra. Cô quay lại, cảm nhận sức mạnh từ những ký ức đang chờ đợi. “Mẹ, con sẽ không để mẹ cô đơn!”

Cánh cửa lại mở ra, và họ bước vào một không gian khác, nơi mà những ký ức chôn vùi đang chờ đợi sự giải thoát. Một hành trình mới đang bắt đầu, và không ai có thể đoán được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn