Minh Nguyệt - Thảo Môi Giáp Tâm
Chương 6
Ta ném tờ giấy đã chuẩn bị sẵn từ lâu nhẹ bẫng xuống dưới chân hắn.
- Đừng hoài tưởng nữa, đây là thư từ hôn. Từ nay về sau, nam cưới nữ gả, đường ai nấy đi.
Hắn hoảng sợ hoàn toàn.
Hắn rõ hơn bất cứ ai, một khi rời khỏi nhà họ Thẩm, mất đi sự nâng đỡ về quan hệ và của hồi môn của ta, hắn - một thứ tử Hầu phủ này - cuối cùng sẽ chẳng có gì cả, không thể bước nổi nửa bước ở kinh thành.
- Minh Nguyệt, nàng không thể tuyệt tình như thế!
Cố Tu Viễn phục địa cầu xin, giọng khàn đặc tuyệt vọng: - Hôn ước đã định, sao có thể nói cắt đứt là cắt đứt. Hầu phủ tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu! Nàng từ hôn, chỉ rước lấy tiếng xấu vô tình vô nghĩa mà thôi!
Ta rũ mắt nhìn kẻ quỳ lót thảm hại dưới đất, khóe môi đầy vẻ giễu cợt: - Ngươi tưởng rằng, ta chần chừ chưa vạch trần tất cả, là vì kiêng kỵ chút Hầu phủ cỏn con kia sao?
Ta quay đầu trầm giọng phân phó: - Thanh Sương, dẫn người vào.
11.
Cửa viện bị đẩy ra, hai gia đinh áp giải một tên nam nhân bị trói năm trói ba đi vào.
Nam nhân mặt chuột tai khỉ, ánh mắt láo liên, chính là tình nhân bên ngoài của Tô Uyển Nhi - Vương Lục.
Tô Uyển Nhi nhìn thấy Vương Lục, phát ra một tiếng kêu thảm tuyệt vọng, hoàn toàn nhũn người ngã xuống đất.
- Cố Tu Viễn, ngươi hãy nhìn cho kỹ.
- Giai nhân mà ngươi ngày đêm mong mỏi bảo vệ, đứa trẻ mà ngươi liều mạng muốn che chở, suy cho cùng lại là nghiệt chủng của tên vô lại chợ búa.
- Ngươi đường đường là tử đệ Hầu phủ, tư thông với quả tẩu, bại hoại gia phong, suýt chút nữa dốc cạn của hồi môn mẫu gia để nuôi nghiệt chủng giúp tên vô lại.
- Ngươi cảm thấy, nếu Hầu phủ biết được toàn bộ sự thật, là sẽ đến tìm ta truy cứu trách nhiệm, hay là sẽ trừ khử ngươi - thứ nghiệt chướng bại hoại gia môn trước, để bảo toàn danh tiếng Hầu phủ?
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Cố Tu Viễn sụp đổ hoàn toàn:
- Minh Nguyệt, ta sai rồi, ta thật sự biết sai rồi. Cầu xin nàng, đừng hủy hoại ta, đừng đem chuyện này nói ra ngoài.
Hắn phục địa khóc lớn, trán đập mạnh xuống đất kêu bốp bốp vang dội.
Chỉ cầu ta nương tay, cho hắn một con đường sống.
- Ký tên điểm chỉ, cút khỏi nhà họ Thẩm.
Cố Tu Viễn không dám có nửa phần trái lệnh, như c.h.ó nhà có tang, lấm lét bò dậy, không dám ở lại thêm khắc nào, hoảng hốt trốn chạy khỏi đại môn phủ Thẩm gia.
Lão thái thái hoàn hồn lại một hơi, nhìn đống bừa bộn khắp đất, tức đến run rẩy toàn người.
Lão thái thái trừng trừng nhìn ta, mắt rách toác, giọng khàn đặc run rẩy: - Thẩm Minh Nguyệt... ngươi cái đứa cháu gái nghịch tử này!
- Ngươi sớm đã biết hết mọi chuyện! Ngươi cố ý bày mưu xem kịch! Ngươi trơ mắt nhìn thể diện nhà họ Thẩm tiêu tan thành mây khói, gia môn nhục nhã! Ngươi cố ý muốn ép chếc ta, hủy hoại nhà họ Thẩm!
- Tổ mẫu, người bày mưu là các người, ta chẳng qua chỉ vạch trần lớp vải che mặt ra mà thôi.
- Người vì chút lòng thiên vị đó, vì cái hương khói nực cười kia, không tiếc cấu kết với người ngoài tính toán hôn sự và của hồi môn của ta. Bấy giờ cục diện rối rắm này, người tự mình thu dọn đi.
Ta quay đầu nhìn Thanh Sương: - Truyền lời của ta, Tô Uyển Nhi không giữ phụ đạo, làm ô uế nội trạch. Từ hôm nay trở đi, đem mẫu tử ả ta cùng tên đàn ông hoang kia ném đến trang tử hẻo lánh nhất ở quê, vĩnh viễn không cho phép bước chân vào kinh thành nửa bước!
- Còn về tổ mẫu, tuổi đã cao, chịu phải kinh hãi, từ hôm nay trở đi ở phật đường tĩnh dưỡng, không có việc gì không được ra ngoài.
Lão thái thái nghe xong lời của ta, giận quá hóa giận, một hơi không nhấc lên được, tối sầm trước mắt.
12.
Ba ngày sau, ta dẫn theo Thanh Sương và Bùi Âm, kiểm kê toàn bộ của hồi môn mẫu thân để lại, dọn khỏi đại trạch nhà họ Thẩm.
Ta dùng biệt uyển giáp mặt phố do sinh mẫu để lại để cải tạo tu sửa, mở thiện đường, chuyên thu nhận những cô nhi không nơi nương tựa, những người phụ nữ yếu đuối chịu đựng đủ điều ức h.i.ế.p.
Ta dạy họ đọc sách nhận chữ, phân biệt phải trái, dạy họ quyền cước phòng thân, tự lập tự cường.
Để những nữ nhân chìm sâu trong vũng bùn, số phận trôi nổi bèo dạt mây trôi này, từ nay không cần phải dựa dẫm vào nam nhân để sinh tồn, không cần phải ngửa mặt nhìn sắc mặt người khác, chịu đựng sự ức h.i.ế.p.
Ngày ngày nhìn nữ nhân trong viện hướng dương mà sinh trưởng, trong lòng ta chỉ còn lại sự an ổn và tự do chưa từng có.
Từ nay về sau, cuộc đời ta, cuối cùng hoàn toàn thuộc về ta.
Một tháng sau, trong kinh thành truyền đến tin tức về Cố Tu Viễn.
Hôm đó hắn xám xịt trở về Hầu phủ, vốn muốn giấu diếm sự thật, chẳng biết thế nào, chuyện xấu của Tô Uyển Nhi và tên vô lại Vương Lục vẫn lan truyền khắp các con hẻm lớn nhỏ ở kinh thành.
Hóa ra là Vương Lục trên đường đi đến trang tử ở quê, vì muốn vòi thêm chút bạc, đã khắp nơi rao truyền chuyện hắn ngủ với nữ nhân của thế tử Hầu phủ, còn khiến thế tử suýt chút nữa phải đổ vỏ nuôi hài nhi hộ.
Đích mẫu Hầu phủ vốn đã coi Cố Tu Viễn như cái gai trong mắt, nhân cơ hội này làm lớn chuyện.
Lão hầu gia cảm thấy mất hết thể diện, nổi giận đùng đùng, dùng gia pháp đánh Cố Tu Viễn suýt chếc, trực tiếp xóa tên hắn khỏi gia phả, đuổi ra khỏi Hầu phủ.
Mất đi sự che chở của ta, mất đi chỗ dựa của Hầu phủ, Cố Tu Viễn ngay cả một chỗ đặt chân cũng không có, đành phải ăn mày đầu đường xó chợ.
Mà Tô Uyển Nhi ở trang tử vùng quê, bị Vương Lục ngày ngày đánh đập hành hạ, đứa trẻ vừa sinh ra cũng vì thiếu ăn thiếu mặc mà chếc yểu chẳng mấy ngày sau.
Tô Uyển Nhi không chịu nổi sự hành hạ, đ.i.ê.n đ.i.ê.n khùng khùng chạy vào sâu trong núi, không bao giờ bước ra nữa.
Lúc nghe được những tin tức này, ta đang cùng Bùi Âm nấu trà trong viện.
Bùi Âm đưa cho ta một chén trà nóng, mỉm cười nói: - Kẻ ác tự có kẻ ác trị, đây đều là bọn chúng gieo gió gặt bão. Minh Nguyệt, ngươi bây giờ tự do rồi, sau này có dự tính gì không?
- Ta muốn đi Bắc cảnh xem thử.
- Nơi ngoại công và mẫu thân ta từng liều mạng bảo vệ, ta muốn đi qua đó một chuyến, nhìn một cái.
Biết đâu, ta còn có thể chấn hưng lại phong cốt tướng môn ở nơi đó.
Từ nay về sau, ta chính là cô yến tướng môn tự do bay lượn giữa đất trời này.
Sơn cao nước rộng, từ nay không còn vướng bận.
HẾT