09.
Trong Thu Thủy Uyển hỗn loạn một đoàn, nước m.á.u từng chậu từng chậu được bưng ra ngoài.
Tổ mẫu chống gậy đi qua đi lại ngoài cửa, miệng không ngừng niệm Phật.
"Liệt tổ liệt tông phù hộ, nhất định phải giữ được nam đinh của đại phòng!"
Ta đi đến trong viện, nhàn nhạt nhìn vở kịch này.
"Tu Viễn, sao đường tẩu lại vô cớ ngã xuống?"
Cố Tu Viễn ánh mắt né tránh, ấp úng: "Nàng... nàng cứ đòi cướp lấy cây bộ diêu trong tay ta, chân không đứng vững."
Thật sự chỉ vì một món trang sức sao?
Trong phòng truyền đến tiếng thét thảm thiết xé lòng của Tô Uyển Nhi.
Bùi Âm với tư cách là đại phu, đương nhiên được mời vào trong để ổn định cục diện.
Dày vò suốt ba canh giờ, cho đến khi trời tối sầm, trong phòng cuối cùng truyền đến một tiếng khóc trẻ thơ yếu ớt.
Bà đỡ mồ hôi nhễ nhại chạy ra, trên mặt mang theo nụ cười lấy lòng.
"Chúc mừng lão thái thái, chúc mừng Cố công tử, là một tiểu công tử, mẫu tử bình an!"
Tổ mẫu hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ xuống đất, sợi dây thần kinh căng thẳng mấy ngày nay hoàn toàn được thả lỏng.
Lão thái thái già nước mắt giàn giụa, liên tục hô lớn nhà họ Thẩm có hậu, tổ tông phù hộ, gương mặt đầy vẻ mãn nguyện vì đạt được ý nguyện.
Cố Tu Viễn lại càng kích động đến mức toàn thân run rẩy, hắn đột ngột quay đầu nhìn ta, trong mắt đầy vẻ tham lam không thể chờ đợi.
"Minh Nguyệt, nàng nghe thấy chưa? Là nam nhi! Mẫu tử bình an!"
"Nàng đã hứa trước đó, chỉ cần đứa bé bình an chào đời, nàng sẽ giao chìa khóa của hồi môn, để chúng ta thành hôn."
Tổ mẫu cũng hùa theo gây áp lực: "Minh Nguyệt, đã sinh con rồi, đường tẩu của con cũng coi như đã đi một vòng quỷ môn quan, con không được nuốt lời nữa. Ngày mai hãy mang đối bài của phòng kế toán và địa khế ra đây."
Một già một trẻ, kẻ xướng người họa, gương mặt tham lam dữ tợn, đúng là hai bộ dạng của lũ cướp.
"Lời hứa đương nhiên giữ lời."
"Chìa khóa ta đương nhiên đã mang theo, chỉ cần xác nhận là di phúc tử của đường huynh, ta tuyệt đối không nuốt lời."
Vẻ vui mừng trên mặt hai người càng thêm đậm, cứ ngỡ đại cục đã hoàn toàn an bài.
Đúng lúc này, rèm cửa phòng sinh bị người ta mạnh mẽ vén lên.
Bùi Âm mặc một thân tố y, rửa tay bước ra, gương mặt thanh lãnh đạm mạc, đáy mắt mang theo sự châm chọc không chút che giấu.
Nàng tay bưng ngân châm đã dùng qua cùng mạch án, bước đi thong thả đi đến trước mặt Cố Tu Viễn, lạnh lùng thốt ra một câu.
- Trước khi chia gia sản, Cố công tử vẫn là nên đi xem đứa trẻ kia trước đi.
Cố Tu Viễn ngẩn ra: - Đứa trẻ thế nào rồi?
Bùi Âm cười nhạt một tiếng, tung ra đòn chí mạng: - Uyển cô nương lớn tiếng kêu gọi là hoảng sợ sinh non, đứa trẻ này tính theo ngày tháng, tối đa mới được bảy tháng.
- Thế nhưng đứa bé trong kia, tóc m.á.u rậm rạp, móng tay mọc đủ, đủ cân đủ lạng, thậm chí tiếng khóc còn rất đỗi đanh thép. Đây đâu phải là hài nhi sinh non bảy tháng, đây rõ ràng là thai nhi đã đủ tháng chín tháng mười sinh nở!
Lời này vừa thốt ra, trong viện trong phút chốc chếc lặng.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Nụ cười trên mặt lão thái thái cứng đờ hoàn toàn, chiếc gậy chống trong tay rơi rộp xuống đất.
Cố Tu Viễn cứng đờ toàn thân, như bị sét đánh ngang tai.
10.
- Ngươi... ngươi nói hươu nói vượn gì thế!
Cố Tu Viễn vẫn không chịu từ bỏ, chỉ vào Bùi Âm quát lớn: - Uyển nhi sao có thể lừa ta? Đây tuyệt đối là sinh non bảy tháng!
Bùi Âm lạnh nhạt hừ một tiếng, từ trong tay áo lấy ra một phần mạch án, ném mạnh lên ngực Cố Tu Viễn.
- Viện phán Thái y viện là gia phụ của ta, ta năm tuổi nhận dược, mười tuổi phân mạch. Ngươi nếu không tin lời ta, cứ việc ra ngoài mời mười, tám bà mụ về kiểm tra!
- Đủ tháng hay bảy tháng, phàm là kẻ có mắt đều phân biệt được rõ ràng!
Cố Tu Viễn run rẩy tay nhặt mạch án lên, bên trên ghi chép chi chít mạch tượng chân thật mấy tháng nay của Tô Uyển Nhi.
Hóa ra nàng ta vẫn luôn ngầm uống thuốc thay đổi mạch tượng, mưu đồ che giấu thời gian mang thai thật sự.
- Không, không thể nào.
Cố Tu Viễn phắt đẩy tung cửa phòng, xông vào trong.
Chẳng bao lâu sau, bên trong truyền ra tiếng gào thét suy sụp của hắn cùng tiếng cầu xin yếu ớt của Tô Uyển Nhi.
Lúc này lão thái thái cũng cuối cùng phản ứng lại, lão thái thái run rẩy chỉ vào trong phòng.
- Vậy... vậy nếu không phải di phúc tử, đứa trẻ này là con của ai?
- Tổ mẫu, đích tôn đại phòng mà người ngày đêm mong mỏi, không chỉ không có chút quan hệ nửa đồng nửa cạn nào với nhà họ Thẩm, mà thậm chí ngay cả huyết mạch của Cố Tu Viễn cũng không phải.
- Người và Cố Tu Viễn, đều bị Tô Uyển Nhi xem như kẻ ngu ngốc để lợi dụng. Nàng ta vì muốn tìm một người cha giàu sang cho cái nghiệt chủng trong bụng, mới bày ra ván cờ lớn này.
Lão thái thái tối sầm trước mắt, thẳng tắp ngã ngửa về phía sau.
Chẳng mấy chốc, Cố Tu Viễn như phát đ.i.ê.n, kéo lê Tô Uyển Nhi yếu ớt vô lực từ trong phòng ra ngoài.
Tô Uyển Nhi toàn thân bê bết m.á.u, tóc tai bù xù, liều mạng ôm lấy đùi Cố Tu Viễn.
- Tu Viễn, Tu Viễn, chàng nghe th.i.ế.p giải thích! Đó chỉ là một lần ngoài ý muốn, Vương Lục hắn c**ng b*c th.i.ế.p... Th.i.ế.p là thật lòng yêu chàng mà!
- Sau này th.i.ế.p thực sự muốn sống thật tốt với chàng, chàng tha thứ cho th.i.ế.p một lần có được không?
Cố Tu Viễn giận đến mức mắt đỏ ngầu, một cước đá văng nàng ta ra.
- Tiện nhân, cái loại đàn bà nghìn người cưỡi vạn người ôm như ngươi! Ngươi lại dám để ta - thế tử Hầu phủ - đi đổ vỏ nuôi cái nghiệt chủng trong bụng ngươi! Ngươi còn dám có vọng tưởng tơ tưởng đến của hồi môn của Minh Nguyệt? Ta giếc ngươi!
Hắn giơ tay tát mạnh một bạt tai lên mặt Tô Uyển Nhi.
Tô Uyển Nhi nhếch nhác ngã xuống đất, tia ôn nhu yếu đuối cuối cùng trong đáy mắt vỡ nát hoàn toàn, chỉ còn lại sự oán độc và đ.i.ê.n cuồng kiểu cá chếc lưới rách.
Nàng ta ngẩng đầu trừng trừng nhìn Cố Tu Viễn, hét c.h.ói tai, từng chữ xoáy sâu vào tim: - Ngươi đánh ta? Ngươi có tư cách gì đánh ta!
- Cố Tu Viễn, ngươi đừng quên! Tiền đồ quan hệ, thể diện phong quang hôm nay của ngươi, toàn bộ đều do Thẩm Minh Nguyệt cho ngươi! Ngươi dựa vào việc nàng dốc hết tất cả, mở đường bắc cầu, dẫm lên tâm huyết của nàng để trèo lên cao, quay đầu lại liền đến câu dẫn ta, tính toán của hồi môn của nàng!
- Ngươi vừa tham lam quyền thế địa vị của nàng, lại vừa luyến tiếc sự ôn nhu nương tựa của ta! Ngươi giả tạo ích kỷ, tham lam vô độ, ngươi còn đê tiện dơ bẩn hơn cả ta! Ngươi chẳng qua chỉ là một tên tiểu nhân vô liêm sỉ bám váy phụ nữ!
Cố Tu Viễn giận đến run rẩy cả người, quay đầu nhìn về phía ta, mưu mô giãy giụa lần cuối.
- Minh Nguyệt, Minh Nguyệt, nàng tin ta, ta thực sự bị ả ta lừa gạt, ta trong sạch mà!
- Ta thật lòng muốn cưới nàng, chúng ta bắt đầu lại từ đầu có được không? Ta sẽ không bao giờ gặp lại người độc phụ này nữa!
Ta nhẹ nhàng hỏi ngược lại:
- Trong sạch?
- Cố Tu Viễn, đêm nào ngươi cũng tư thông với quả tẩu, từng nghĩ tới bản thân mình trong sạch chưa?
- Lúc ngươi nhắm vào của hồi môn tướng môn của ta để nuôi nghiệt chủng của kẻ khác, cũng trong sạch sao?