31.
Dư Đồng ngồi xuống sofa.
Câu đầu tiên cô ấy hỏi là:
"Đây là..."
"Bạn gái của anh sao?"
Giang Túng liếc nhìn tôi.
Thấy tôi định mở miệng nói gì đó...
Anh nhanh tay bịt miệng tôi lại.
Sau đó bình thản đáp:
"Không liên quan đến cô."
"Cô muốn nói gì thì nói đi."
Dư Đồng trông có vẻ hơi tổn thương.
Nhưng cô ấy vẫn duy trì vẻ ngoài điềm tĩnh, lịch sự.
"Tôi nghe nói..."
"Ông nội Giang đã giao tập đoàn bách hóa Giang Thị cho anh họ lớn của anh rồi."
"Bách hóa Giang Thị là công ty nổi tiếng nhất dưới trướng Giang Thị."
"Lợi nhuận hàng năm đều đứng trong top đầu báo cáo tài chính của tập đoàn."
"Bây giờ sức khỏe của anh cũng đã hồi phục."
"Anh thật sự không có suy nghĩ gì sao?"
Giang Túng đang nắm lấy một bàn tay của tôi.
Nhẹ nhàng xoa bóp từng ngón.
Giống hệt trước kia...
Lúc tôi còn là mèo, anh thường bóp bóp chân nhỏ của tôi để giúp tôi thư giãn.
Sắc mặt anh không hề thay đổi.
"Ông nội đã từ bỏ tôi rồi."
"Tôi còn có thể có suy nghĩ gì nữa?"
"Giang Túng."
"Tôi biết anh không phải kiểu người cam chịu đứng yên."
"Chẳng lẽ anh thật sự cam lòng để cơ nghiệp lớn như vậy rơi vào tay anh họ sao?"
"Rõ ràng anh có năng lực giành lại mà!"
"Ông nội Giang vốn là người coi trọng anh nhất."
"Ông ấy giao Bách hóa Giang Thị cho anh họ anh..."
"Ai dám nói đây không phải là cách kích thích anh quay về nhà họ Giang, tiếp tục tham gia tranh giành quyền thừa kế?"
Dư Đồng càng nói càng kích động.
Cô ấy nghiêng người về phía trước.
Gần như sắp đứng bật dậy.
Nhưng Giang Túng vẫn thản nhiên.
"Tôi biết."
"Nhưng tôi không quan tâm."
"Tôi chỉ tò mò một chuyện..."
"Chuyện này có liên quan gì đến cô?"
"Tôi quay về hay không quay về..."
"Đều là chuyện giữa nhà họ Giang và tôi."
"Cô đã đính hôn với anh ấy rồi."
"Không nên can thiệp vào những chuyện này."
Dư Đồng cúi mắt xuống.
Cô ấy im lặng một lúc.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa...
Đôi mắt đã đỏ hoe.
"Tôi và anh ấy..."
"Đã hủy hôn rồi."
"Giang Túng..."
"Tôi nhận ra người tôi thích chỉ có anh."
"Tôi ở bên anh ấy..."
"Hoàn toàn không vui vẻ như khi ở bên anh."
"Tôi có thể lừa anh ấy."
"Nhưng không thể lừa chính bản thân mình."
"Không thích..."
"Chính là không thích."
"Nếu anh muốn có được Giang Thị..."
"Tôi có thể nhờ bố tôi giúp anh..."
"Giang Túng..."
Dư Đồng đứng dậy.
Đi đến bên cạnh Giang Túng.
Cô ấy ngồi xổm xuống.
Ngẩng đầu nhìn anh.
"Chúng ta..."
"Bắt đầu lại từ đầu được không?"
32.
"Không được!!!"
Tôi lập tức bò ra sau lưng Giang Túng.
Vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.
Dán sát bên tai anh.
Cảnh giác nhìn Dư Đồng.
"Giang Túng mới vừa khỏe lên một chút thôi."
"Sao có thể làm chuyện nguy hiểm như vậy được!"
Dư Đồng hơi nổi giận.
"Câm miệng!"
"Cô thì hiểu cái gì?"
"Nếu không thừa kế Giang Thị..."
"Cô muốn Giang Túng c.h.ế.t đói sao?"
Tôi cũng tức giận theo.
"Ai nói anh ấy sẽ c.h.ế.t đói chứ?"
"Giang Túng là người của tôi."
"Tôi sẽ đi kiếm đồ ăn cho anh ấy!!"
Giang Túng đứng bên cạnh bật cười.
"Đúng."
"Dao Dao sẽ kiếm đồ ăn cho anh."
"Anh không c.h.ế.t đói được."
Tôi lập tức ngẩng cao đầu.
Ý là:
Thấy chưa? Giang Túng cũng đồng ý lời tôi nói rồi đấy!
Trong mắt Dư Đồng ngập nước mắt.
"Giang Túng..."
"Anh đừng như vậy."
Giang Túng đứng dậy.
Đi về phía cửa tiễn khách.
"Mời cô về."
"Tôi không hứng thú với những điều cô nói."
"Tôi không cần sự giúp đỡ của cô."
"Và cũng sẽ không cho cô bất kỳ lời hứa nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
33.
Sau khi Dư Đồng rời đi...
Tôi nhỏ giọng nói:
"Cô ấy đáng ghét thật!"
"Trước đây cô ấy còn chê em bẩn nữa."
"Rõ ràng mèo bọn em đều đáng yêu và sạch sẽ lắm mà!!"
"Giang Túng!"
"Sau này anh không được thân thiết với kiểu người ngoài mặt một kiểu, trong lòng một kiểu như vậy nữa!"
Giang Túng nhướng mày.
"Đến cả chuyện giao tiếp của anh em cũng phải quản sao?"
"Em đúng là giống bạn gái thật đấy."
"Vừa hung dữ..."
"Nhưng lại ngốc."
Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng bóp bóp tay tôi.
"Được rồi, Tiểu Mi."
"Anh nghe em."
"Không chơi với cô ấy nữa."
"Anh thân với em nhất."
"Được chưa?"
"Tất nhiên là được rồi."
Tôi vô cùng nghiêm túc đáp.
"Anh là con người chỉ thuộc về một mình em."
Giang Túng:
"..."
Mặt anh lại đỏ lên.
...
Trời nóng đến vậy sao?
34.
Sau khi Dư Đồng rời đi...
Giang Túng bắt đầu trở nên bận rộn.
Anh thường xuyên gọi điện thoại.
Họp trực tuyến với người khác.
Người ra vào nhà cũng ngày càng nhiều hơn.
Cùng lúc đó...
Hình dạng con người của tôi cũng càng lúc càng không ổn định.
Có đôi khi...
Tôi thậm chí hoàn toàn biến trở lại thành mèo.
Tôi biết...
Là vì thời hạn một năm sắp đến rồi.
Tôi hơi đau đầu.
Không biết phải nói với Giang Túng thế nào.
Hơn nữa...
Giang Túng đang rất bận.
Nên tôi chỉ có thể liên tục trì hoãn.
Nhưng Giang Túng...
Dường như lại rất thích dáng vẻ của tôi khi tai mèo và đuôi vô thức xuất hiện.
Ngày nào cũng thích xoa xoa, bóp bóp.
Anh cũng cuối cùng quyết định tên của tôi.
"Tên đầy đủ..."
"Gọi là Mễ Dao nhé."
"Anh cảm thấy cái tên này rất hay."
"Còn tên gọi ở nhà..."
Lưu Niên Diệu Cảnh
"Thì gọi là Tiểu Mi."
"Được không?"
Tôi gật đầu.
Quá được luôn.
Vô cùng hợp ý mèo.
35.
Ngày Giang Túng quay lại trường học...
Anh lập tức chuyển ra khỏi ký túc xá.
Những lúc không có tiết học...
Anh sẽ trở về căn nhà mà chúng tôi đang sống.
Căn nhà này đứng tên tài sản riêng của Giang Túng.
Theo lời anh nói...
Dù sao mỗi năm đến sinh nhật, người lớn trong nhà cũng chẳng có gì mới mẻ để tặng.
Hoặc là tặng nhà, tặng xe.
Hoặc là tặng vàng miếng, tặng cổ phần.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng rất thực tế.
Tôi không hiểu nổi khái niệm đó.
Giang Túng đành giải thích cho tôi:
"Ví dụ đổi thành đồ hộp mèo của em."
"Một chú mèo nhỏ như em..."
"Ăn mười đời cũng không hết."
Tôi lập tức hiểu ra.
...
Sau đó tôi cũng không quay lại trường làm một chú mèo có văn hóa nữa.
Tôi trực tiếp ở lì trong nhà Giang Túng.
Không đi đâu hết.
Hơn nữa...
Bây giờ hình dạng người và mèo của tôi không ổn định.
Nếu chẳng may ở trường đột nhiên biến thành mèo...
Dọa mọi người thì không hay.
Đúng dịp Trung Thu.
Lúc Giang Túng trở về...
Tôi đang ở hình dạng mèo nhỏ.
Cuộn tròn trong chiếc hộp giấy ngủ ngon lành.
Sau đó...
Bị mùi hương của hoa đ.á.n.h thức.
Tôi nhăn mũi.
"Tiểu Mi."
"Dậy nào."
"Hôm nay là Tết đoàn viên."
Anh đưa bó hoa về phía trước.
"Chúc anh và Tiểu Mi..."
"Đoàn viên trọn vẹn."
"Năm nào cũng bên nhau."
Tôi sững người.
Sau đó...
"Meo!"
Một tiếng kêu vang lên.
Tôi lập tức nhào thẳng vào bó hoa.
Dư Đồng ngồi xuống sofa.
Câu đầu tiên cô ấy hỏi là:
"Đây là..."
"Bạn gái của anh sao?"
Giang Túng liếc nhìn tôi.
Thấy tôi định mở miệng nói gì đó...
Anh nhanh tay bịt miệng tôi lại.
Sau đó bình thản đáp:
"Không liên quan đến cô."
"Cô muốn nói gì thì nói đi."
Dư Đồng trông có vẻ hơi tổn thương.
Nhưng cô ấy vẫn duy trì vẻ ngoài điềm tĩnh, lịch sự.
"Tôi nghe nói..."
"Ông nội Giang đã giao tập đoàn bách hóa Giang Thị cho anh họ lớn của anh rồi."
"Bách hóa Giang Thị là công ty nổi tiếng nhất dưới trướng Giang Thị."
"Lợi nhuận hàng năm đều đứng trong top đầu báo cáo tài chính của tập đoàn."
"Bây giờ sức khỏe của anh cũng đã hồi phục."
"Anh thật sự không có suy nghĩ gì sao?"
Giang Túng đang nắm lấy một bàn tay của tôi.
Nhẹ nhàng xoa bóp từng ngón.
Giống hệt trước kia...
Lúc tôi còn là mèo, anh thường bóp bóp chân nhỏ của tôi để giúp tôi thư giãn.
Sắc mặt anh không hề thay đổi.
"Ông nội đã từ bỏ tôi rồi."
"Tôi còn có thể có suy nghĩ gì nữa?"
"Giang Túng."
"Tôi biết anh không phải kiểu người cam chịu đứng yên."
"Chẳng lẽ anh thật sự cam lòng để cơ nghiệp lớn như vậy rơi vào tay anh họ sao?"
"Rõ ràng anh có năng lực giành lại mà!"
"Ông nội Giang vốn là người coi trọng anh nhất."
"Ông ấy giao Bách hóa Giang Thị cho anh họ anh..."
"Ai dám nói đây không phải là cách kích thích anh quay về nhà họ Giang, tiếp tục tham gia tranh giành quyền thừa kế?"
Dư Đồng càng nói càng kích động.
Cô ấy nghiêng người về phía trước.
Gần như sắp đứng bật dậy.
Nhưng Giang Túng vẫn thản nhiên.
"Tôi biết."
"Nhưng tôi không quan tâm."
"Tôi chỉ tò mò một chuyện..."
"Chuyện này có liên quan gì đến cô?"
"Tôi quay về hay không quay về..."
"Đều là chuyện giữa nhà họ Giang và tôi."
"Cô đã đính hôn với anh ấy rồi."
"Không nên can thiệp vào những chuyện này."
Dư Đồng cúi mắt xuống.
Cô ấy im lặng một lúc.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa...
Đôi mắt đã đỏ hoe.
"Tôi và anh ấy..."
"Đã hủy hôn rồi."
"Giang Túng..."
"Tôi nhận ra người tôi thích chỉ có anh."
"Tôi ở bên anh ấy..."
"Hoàn toàn không vui vẻ như khi ở bên anh."
"Tôi có thể lừa anh ấy."
"Nhưng không thể lừa chính bản thân mình."
"Không thích..."
"Chính là không thích."
"Nếu anh muốn có được Giang Thị..."
"Tôi có thể nhờ bố tôi giúp anh..."
"Giang Túng..."
Dư Đồng đứng dậy.
Đi đến bên cạnh Giang Túng.
Cô ấy ngồi xổm xuống.
Ngẩng đầu nhìn anh.
"Chúng ta..."
"Bắt đầu lại từ đầu được không?"
32.
"Không được!!!"
Tôi lập tức bò ra sau lưng Giang Túng.
Vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.
Dán sát bên tai anh.
Cảnh giác nhìn Dư Đồng.
"Giang Túng mới vừa khỏe lên một chút thôi."
"Sao có thể làm chuyện nguy hiểm như vậy được!"
Dư Đồng hơi nổi giận.
"Câm miệng!"
"Cô thì hiểu cái gì?"
"Nếu không thừa kế Giang Thị..."
"Cô muốn Giang Túng c.h.ế.t đói sao?"
Tôi cũng tức giận theo.
"Ai nói anh ấy sẽ c.h.ế.t đói chứ?"
"Giang Túng là người của tôi."
"Tôi sẽ đi kiếm đồ ăn cho anh ấy!!"
Giang Túng đứng bên cạnh bật cười.
"Đúng."
"Dao Dao sẽ kiếm đồ ăn cho anh."
"Anh không c.h.ế.t đói được."
Tôi lập tức ngẩng cao đầu.
Ý là:
Thấy chưa? Giang Túng cũng đồng ý lời tôi nói rồi đấy!
Trong mắt Dư Đồng ngập nước mắt.
"Giang Túng..."
"Anh đừng như vậy."
Giang Túng đứng dậy.
Đi về phía cửa tiễn khách.
"Mời cô về."
"Tôi không hứng thú với những điều cô nói."
"Tôi không cần sự giúp đỡ của cô."
"Và cũng sẽ không cho cô bất kỳ lời hứa nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
33.
Sau khi Dư Đồng rời đi...
Tôi nhỏ giọng nói:
"Cô ấy đáng ghét thật!"
"Trước đây cô ấy còn chê em bẩn nữa."
"Rõ ràng mèo bọn em đều đáng yêu và sạch sẽ lắm mà!!"
"Giang Túng!"
"Sau này anh không được thân thiết với kiểu người ngoài mặt một kiểu, trong lòng một kiểu như vậy nữa!"
Giang Túng nhướng mày.
"Đến cả chuyện giao tiếp của anh em cũng phải quản sao?"
"Em đúng là giống bạn gái thật đấy."
"Vừa hung dữ..."
"Nhưng lại ngốc."
Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng bóp bóp tay tôi.
"Được rồi, Tiểu Mi."
"Anh nghe em."
"Không chơi với cô ấy nữa."
"Anh thân với em nhất."
"Được chưa?"
"Tất nhiên là được rồi."
Tôi vô cùng nghiêm túc đáp.
"Anh là con người chỉ thuộc về một mình em."
Giang Túng:
"..."
Mặt anh lại đỏ lên.
...
Trời nóng đến vậy sao?
34.
Sau khi Dư Đồng rời đi...
Giang Túng bắt đầu trở nên bận rộn.
Anh thường xuyên gọi điện thoại.
Họp trực tuyến với người khác.
Người ra vào nhà cũng ngày càng nhiều hơn.
Cùng lúc đó...
Hình dạng con người của tôi cũng càng lúc càng không ổn định.
Có đôi khi...
Tôi thậm chí hoàn toàn biến trở lại thành mèo.
Tôi biết...
Là vì thời hạn một năm sắp đến rồi.
Tôi hơi đau đầu.
Không biết phải nói với Giang Túng thế nào.
Hơn nữa...
Giang Túng đang rất bận.
Nên tôi chỉ có thể liên tục trì hoãn.
Nhưng Giang Túng...
Dường như lại rất thích dáng vẻ của tôi khi tai mèo và đuôi vô thức xuất hiện.
Ngày nào cũng thích xoa xoa, bóp bóp.
Anh cũng cuối cùng quyết định tên của tôi.
"Tên đầy đủ..."
"Gọi là Mễ Dao nhé."
"Anh cảm thấy cái tên này rất hay."
"Còn tên gọi ở nhà..."
Lưu Niên Diệu Cảnh
"Thì gọi là Tiểu Mi."
"Được không?"
Tôi gật đầu.
Quá được luôn.
Vô cùng hợp ý mèo.
35.
Ngày Giang Túng quay lại trường học...
Anh lập tức chuyển ra khỏi ký túc xá.
Những lúc không có tiết học...
Anh sẽ trở về căn nhà mà chúng tôi đang sống.
Căn nhà này đứng tên tài sản riêng của Giang Túng.
Theo lời anh nói...
Dù sao mỗi năm đến sinh nhật, người lớn trong nhà cũng chẳng có gì mới mẻ để tặng.
Hoặc là tặng nhà, tặng xe.
Hoặc là tặng vàng miếng, tặng cổ phần.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng rất thực tế.
Tôi không hiểu nổi khái niệm đó.
Giang Túng đành giải thích cho tôi:
"Ví dụ đổi thành đồ hộp mèo của em."
"Một chú mèo nhỏ như em..."
"Ăn mười đời cũng không hết."
Tôi lập tức hiểu ra.
...
Sau đó tôi cũng không quay lại trường làm một chú mèo có văn hóa nữa.
Tôi trực tiếp ở lì trong nhà Giang Túng.
Không đi đâu hết.
Hơn nữa...
Bây giờ hình dạng người và mèo của tôi không ổn định.
Nếu chẳng may ở trường đột nhiên biến thành mèo...
Dọa mọi người thì không hay.
Đúng dịp Trung Thu.
Lúc Giang Túng trở về...
Tôi đang ở hình dạng mèo nhỏ.
Cuộn tròn trong chiếc hộp giấy ngủ ngon lành.
Sau đó...
Bị mùi hương của hoa đ.á.n.h thức.
Tôi nhăn mũi.
"Tiểu Mi."
"Dậy nào."
"Hôm nay là Tết đoàn viên."
Anh đưa bó hoa về phía trước.
"Chúc anh và Tiểu Mi..."
"Đoàn viên trọn vẹn."
"Năm nào cũng bên nhau."
Tôi sững người.
Sau đó...
"Meo!"
Một tiếng kêu vang lên.
Tôi lập tức nhào thẳng vào bó hoa.