Mèo Nhỏ Của Giang Túng

Chương 5

25.

Sau bữa trưa...

Tôi cũng không giống mọi ngày.

Không chạy đi kéo rèm cửa.

Không ngồi ghép hình trên t.h.ả.m.

Mà ôm chiếc chăn nhỏ.

Cuộn tròn trên sofa rồi ngủ thiếp đi.

Tôi ngủ rất say.

Đến khi tỉnh lại...

Mới phát hiện Giang Túng đang đứng bên cạnh sofa.

Ánh mắt nhìn tôi vô cùng phức tạp.

Tôi còn đang mơ màng.

"Anh làm gì vậy?"

Giang Túng đưa tay ra.

Đặt lên đỉnh đầu tôi.

Nhẹ nhàng xoa xoa.

Biểu cảm của anh...

Có chút ngây ngốc.

"...Là anh ngủ mơ chưa tỉnh sao?"

Tôi nghi hoặc giơ tay lên.

Sờ thử đỉnh đầu mình.

Ngay giây tiếp theo...

Tôi chạm phải một thứ mềm mềm.

Tai mèo.

Khoan đã——

Tai???

Đồng t.ử tôi co rút.

Giang Túng nắm tay đặt bên miệng.

Khẽ ho một tiếng.

"Còn có..."

"Đuôi nữa."

Đuôi?

Tôi quay đầu nhìn lại.

Suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Có lẽ vì đột nhiên bị phát hiện...

Tôi hoảng loạn đến mức không biết nên làm gì.

Nhìn Giang Túng chằm chằm hơn mười giây.

Sau đó đột nhiên...

Tôi ôm lấy tai mình.

Vùi đầu thẳng vào trong chăn!!!

Rõ ràng là anh nhìn nhầm rồi!

Không có tai!

Cũng chẳng có đuôi nào hết!!!!

26.

Bên ngoài im lặng một lúc.

Sau đó...

Giang Túng đột nhiên đưa tay.

Chọc chọc vào chiếc chăn tôi đang trốn.

"Ra đây."

"Không."

"Em ra bây giờ..."

"Anh sẽ coi như mình còn chưa tỉnh ngủ."

"Nếu em cứ trốn..."

"Một lát nữa anh sẽ hoàn toàn tỉnh táo."

Tôi rúc sâu trong chăn.

Sau đó lại thò đầu ra từ phía bên kia.

"Em ra cũng được."

"Nhưng anh phải đảm bảo..."

"Không được tức giận."

"Anh không tức giận."

Giang Túng ngồi xuống một bên sofa.

"Anh chỉ muốn biết..."

"Rốt cuộc em là gì?"

"Một tiểu yêu mèo sao?"

Tôi khoác chiếc chăn lên người.

Ngồi thẳng dậy.

"Làm gì có."

Giang Túng đổi sang giọng dỗ dành.

"Vậy..."

"Em có thể kể cho anh nghe không?"

27.

Kể ra thì...

Cũng không phải là không thể kể.

Nhưng tôi sợ sẽ dọa anh ấy xảy ra chuyện mất.

"Vậy em nói nhé."

"Nhưng anh không được tức giận."

"Không được bắt nạt em."

"Không được sợ em."

"Càng không được đuổi em đi."

Giang Túng nghe xong...

Đưa tay bóp miệng tôi thành hình mỏ vịt.

"Nói nhiều quá."

Tôi lập tức hất tay anh ra.

Rồi lại nhích người đến gần anh hơn một chút.

"Thật ra cũng chẳng có gì để nói đâu."

"Anh nhìn em xem..."

"Không thấy quen sao?"

"Anh nhìn kỹ lại đi."

...

Tôi chính là bé mèo đáng yêu nhất thế giới của anh đó!!!

Giang Túng nghe vậy.

Anh thật sự nghiêm túc nhìn tôi từ đầu đến chân.

Ánh mắt đặc biệt dừng lại ở đôi tai mèo và cái đuôi.

Không biết qua bao lâu...

Đồng t.ử anh đột nhiên co rút.

"Em..."

"Tiểu Mi?"

Tôi vui vẻ dựa vào vai anh.

"Là em mà!"

"Là em thật đó!"

Giang Túng đưa tay kéo tôi ra.

"Em sao lại...?"

Tôi cười ngây ngô.

"Em nghe bạn học nói anh bị xe đụng."

"Cho nên em chạy đến thăm anh."

"Sau đó em phát hiện..."

"Hình như chẳng có ai ở bên chăm sóc anh cả."

"Anh đáng thương lắm."

"Thế là em đi cầu xin Thần Mèo."

"Thần Mèo biến em thành người."

"Rồi em đến ở bên cạnh anh đó!!!"

"Giang Túng..."

Tôi gọi tên anh.

"Làm người thật sự khó quá đi!!!"

...

Nói đến đây.

Giang Túng bỗng nhiên ôm lấy tôi.

Tôi cảm nhận được...

Giọng anh hơi khàn.

Anh nói:

"Cảm ơn em, Tiểu Mi."

Tôi bị vùi trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

Nhỏ giọng nói:

"Miếng ức gà em mang đến lần đầu tiên đi thăm anh..."

"Anh còn không ăn."

"Lãng phí mất rồi."

Giang Túng:

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giang Túng:

"Được rồi."

"Anh sai rồi."

28.

Từ sau khi Giang Túng biết tôi chính là chú mèo nhỏ của anh...

Tôi hoàn toàn không ép bản thân phải che giấu thói quen của mèo nữa.

Bắt đầu...

Phá nhà một cách công khai.

Còn Giang Túng...

Kiên quyết không cho tôi nấu cơm.

Cũng chẳng để tôi làm thêm việc gì khác.

Tôi muốn giúp anh rót nước.

Hoặc ra ngoài mua rau.

Anh đều nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ không đồng tình.

"Để một con mèo nhỏ làm việc nhà..."

"Là hành vi mất hết nhân tính, trời đất không dung."

Nói xong...

Giang Túng bế tôi ném lên sofa.

Lại lấy ra một con lật đật.

"Chơi cái này đi."

"Ngồi đợi ăn cơm."

Tôi lập tức bị con lật đật thu hút.

Dùng tay chọc nó không ngừng.

Nhưng nó cứ lắc lư mãi...

Không chịu đổ.

Ngược lại...

Vì tôi chơi quá nhập tâm.

Tai mèo và đuôi lại vô thức xuất hiện.

Tôi hơi tỉnh táo lại.

Nhỏ giọng hỏi:

"Nhưng mà..."

"Anh vẫn đang là bệnh nhân mà."

"Sao có thể để anh nấu cơm được?"

Giang Túng nhìn đồng hồ.

"Anh cũng không nấu."

"Anh đã thuê một cô giúp việc."

Giang Túng rất uyển chuyển...

Rất kín đáo...

Nói về ưu điểm của cô ấy:

"Cô ấy nấu cá rất ngon."

"Á!!!"

Tôi lập tức ôm chầm lấy Giang Túng.

"Cô ấy tốt quá đi!!!"

Giang Túng nghiêm mặt.

Đẩy tôi ra một chút.

"Nói không đúng."

"Nói lại."

"?"

Tôi nghiêng đầu suy nghĩ.

Sau đó lại ôm lấy anh.

"Giang Túng là tốt nhất!!!"

"Thích Giang Túng nhất!!!"

29.

Giang Túng là con cháu nhà họ Giang ở Hải Thành.

May mắn thay...

Đây là một gia tộc vô cùng lớn mạnh.

Tập đoàn Giang Thị kinh doanh rất nhiều lĩnh vực.

Mà lĩnh vực nào cũng phát triển thuận lợi, làm ăn phát đạt.

Từ nhỏ đến lớn...

Giang Túng gần như chưa từng phải chịu khổ.

Nhưng không may...

Bao gồm cả Giang Túng.

Trong dòng họ còn có hơn mười người anh chị em họ khác.

Muốn trở thành người nắm quyền kế nhiệm tiếp theo...

Không phải chuyện dễ dàng.

Vốn dĩ...

Giang Túng là người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ của gia tộc.

Nhưng điều đó không có nghĩa...

Những người khác đều kém cỏi.

Sau khi gặp t.a.i n.ạ.n xe...

Giang Túng dần rời khỏi trung tâm cuộc tranh giành quyền lực trong gia tộc.

Đến hiện tại...

Gần như chẳng còn ai cho rằng anh vẫn còn khả năng cạnh tranh.

...

Nhưng...

Ngoại trừ Dư Đồng.

Nói ra thì...

Đây vẫn là lần đầu tiên tôi gặp lại cô ấy sau khi biến thành người.

Cô ấy vẫn ăn mặc lấp lánh như trước.

Giống hệt một cô b.úp bê làm từ kim cương.

Cô ấy nhấn chuông cửa.

Giang Túng ra mở cửa.

Nhưng không hề để cô ấy bước vào.

"Có chuyện gì sao?"

Tôi trốn sau lưng Giang Túng.

Thò đầu ra từ trên vai anh nhìn cô ấy.

Cô ấy cũng nhìn thấy tôi.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi...

Khóe miệng đang chuẩn bị mỉm cười của cô ấy hơi khựng lại.

Một lúc lâu sau...

Cô ấy mới tiếp tục giữ nụ cười lịch sự.

Hỏi:

"Cô ấy là ai?"

Tôi lập tức trả lời:

"Tôi là mèo nhỏ của anh ấy!"

30.

Giang Túng nhanh như chớp...

Lập tức đưa tay bịt miệng tôi lại.

Không hiểu vì sao...

Mặt anh "vút" một cái đỏ bừng.

"Đừng nói linh tinh."

Ai nói linh tinh chứ!!

Tôi biết hết mà.

Cái cô Dư Đồng này...

Ngay lúc anh gặp tai nạn.

Đã lập tức chia tay anh.

Sau đó chạy đi tìm người khác rồi.

Một người như vậy...

Chẳng phải là kẻ xấu sao?

Dư Đồng không thể tiếp tục duy trì nụ cười nữa.

Sắc mặt dần lạnh xuống.

"Giang Túng."

"Tôi có chuyện muốn nói với anh."

"Anh không mời tôi vào ngồi sao?"

"Không cần thiết."

"Tôi và cô không còn gì để nói nữa."

Giang Túng khoanh tay.

Dựa vào khung cửa.

"Với thân phận hiện tại của cô..."

"Cũng nên giữ khoảng cách với tôi."

Dư Đồng c.ắ.n môi.

"Tôi thật sự có chuyện..."

"Là chuyện liên quan đến quyền thừa kế nhà họ Giang..."

Lưu Niên Diệu Cảnh

Giang Túng cụp mắt xuống.

Im lặng vài giây.

Sau đó nghiêng người sang một bên.

Nhường đường.

"Vào đi."