Màu Đen Của Ký Ức

Chương 8: Xung đột nội tâm

Vân Anh đứng giữa không gian tĩnh lặng của ngôi nhà cũ, nơi mọi ký ức ùa về như những cơn sóng. Cô đưa tay chạm vào chiếc bàn gỗ, nơi mẹ từng ngồi viết những bức thư đầy yêu thương. Mùi hương của gỗ cũ, của thời gian và nỗi nhớ làm cô cảm thấy nghẹn ngào.

“Cậu có thấy gì không?” Minh Tú hỏi, ánh mắt bạn cô không rời khỏi biểu cảm của Vân Anh.

“Có lẽ… mình đang cảm nhận được điều gì đó,” Vân Anh đáp, giọng nói yếu ớt. “Mình cần phải tìm hiểu thêm về mẹ.”

Minh Tú gật đầu, sự đồng cảm hiện rõ trên khuôn mặt. Họ cùng nhau mở chiếc hộp gỗ, bên trong là những món đồ cũ kỹ, nhưng mỗi món đều chứa đựng một câu chuyện riêng. Chiếc nhẫn, mảnh giấy và bức ảnh. Vân Anh cầm bức ảnh lên, nhìn thấy hình ảnh mẹ bên một người phụ nữ lạ lẫm. Một cảm giác xao xuyến và nghi ngờ dâng lên trong lòng cô.

“Mẹ mình đã từng có một cuộc đời khác,” Vân Anh thì thầm. “Mình cần biết người phụ nữ này là ai.”

“Mình sẽ giúp cậu,” Minh Tú nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta có thể tìm kiếm thông tin về bà ấy.”

Họ ra khỏi ngôi nhà cũ, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng. Những ký ức đau thương vẫn là một phần không thể tách rời của Vân Anh, nhưng cô cảm thấy cần phải đối diện với chúng. Đó là cách duy nhất để chữa lành.

Khi trở về thành phố, Vân Anh và Minh Tú bắt đầu tìm kiếm thông tin. Họ lục lọi các trang mạng xã hội, các diễn đàn về ký ức, và thậm chí đến những thư viện cũ. Trong quá trình tìm kiếm, những hình ảnh về mẹ lại hiện về, khiến Vân Anh không khỏi trăn trở.

“Cậu có nghĩ rằng việc này sẽ thay đổi cách nhìn của cậu về mẹ không?” Minh Tú hỏi khi họ dừng lại nghỉ ngơi.

“Có thể,” Vân Anh thở dài. “Nhưng mình không thể sống trong nỗi đau mãi. Mình cần biết sự thật, cho dù nó có thể đau đớn đến đâu.”

“Cậu không đơn độc,” Minh Tú nắm chặt tay cô. “Mình sẽ luôn ở đây.”

Một tuần trôi qua, những thông tin thu thập được không nhiều. Mỗi ngày trôi qua, nỗi lo lắng trong Vân Anh càng lớn. Thảo Nguyên vẫn đang âm thầm lén lút, chờ đợi cơ hội để tấn công.

“Hôm nay, mình có một ý tưởng,” Minh Tú nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta có thể hỏi Minh Hòa. Cô ấy có thể biết thêm về người phụ nữ trong bức ảnh.”“Đúng rồi! Cô ấy có kiến thức sâu rộng về ký ức,” Vân Anh gật đầu, cảm thấy hy vọng le lói.

Họ quyết định gặp Minh Hòa vào buổi chiều. Khi cả hai đến nơi, Minh Hòa đang ngồi trong văn phòng, ánh sáng từ cửa sổ chiếu rọi lên bàn làm việc. Vân Anh cảm nhận được sự nghiêm túc trong không khí.

“Chào các em,” Minh Hòa cất tiếng, nhìn vào bức ảnh trên tay Vân Anh. “Đây là ai?”

“Mẹ em và một người phụ nữ lạ,” Vân Anh đáp, giọng có phần run rẩy. “Chúng em muốn biết về bà ấy.”

Minh Hòa nhíu mày, dường như đang suy nghĩ. “Ký ức màu đen có thể gắn liền với những bí mật mà không phải ai cũng có thể chấp nhận. Các em có chắc muốn theo đuổi điều này không?”

“Chúng em không sợ,” Minh Tú nói, ánh mắt kiên định.

“Được rồi,” Minh Hòa thở dài, như thể đã chuẩn bị cho một hành trình dài. “Các em cần phải tìm một vật thể cụ thể có liên quan đến những ký ức đó. Nó có thể dẫn dắt các em đến với sự thật.”

Vân Anh cảm thấy một sức mạnh mới. “Chúng em sẽ tìm.”

Khi rời khỏi văn phòng, lòng cô tràn đầy hy vọng. Nhưng bên dưới sự háo hức, nỗi lo lắng vẫn đeo bám. Cô biết rằng tìm kiếm sự thật không phải lúc nào cũng dễ dàng.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Minh Tú hỏi.

“Mình nghĩ… có thể quay lại nơi mẹ đã sống trước đây,” Vân Anh đề xuất. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó quan trọng.”

Minh Tú gật đầu, sự đồng cảm hiện rõ trên khuôn mặt. “Mình sẽ luôn bên cậu.”

Vân Anh cảm thấy lòng mình ấm lại. Họ đã quyết định, và giờ đây, hành trình khám phá những ký ức màu đen đang chờ đón họ. Nhưng nỗi hồi hộp vẫn không ngừng tăng lên, như một cơn sóng lớn chuẩn bị ập đến. Họ đang bước vào một cuộc hành trình không thể lường trước, và những ký ức vẫn còn đang chờ đợi để được khám phá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn