Màu Đen Của Ký Ức

Chương 7: Những ký ức màu đen

Vân Anh ngồi trên bậc thềm, ánh hoàng hôn nhuộm vàng không gian xung quanh. Cô suy nghĩ về những ký ức màu đen mà Thảo Nguyên đã thu thập. Những ký ức ấy không chỉ là những đoạn tối tăm, mà còn chứa đựng nhiều bí mật đáng sợ về gia đình cô. Từng mảnh ghép ký ức như những mảnh vụn của một bức tranh lớn mà cô cần phải lắp ghép để hiểu rõ hơn về bản thân.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Minh Tú phá tan sự trầm tư của Vân Anh, ngồi xuống bên cạnh.

“Mình đang nghĩ về Thảo Nguyên,” Vân Anh thở dài. “Mình cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những ký ức mà cô ta thu thập không chỉ đơn giản là sức mạnh.”

“Cậu có lý do gì để nghi ngờ không?” Minh Tú hỏi, đôi mắt cô sáng lên với sự quan tâm.

“Có một cảm giác mơ hồ… như thể chúng chứa đựng những bí mật của gia đình mình,” Vân Anh đáp, lòng đầy lo lắng.

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm. Có thể có thông tin nào đó mà chúng ta chưa biết.” Minh Tú gật đầu, quyết tâm hiện rõ trên nét mặt.

Cả hai quyết định tìm đến Đỗ Minh Hòa, người hướng dẫn mà họ từng gặp. Cô ấy có kiến thức sâu rộng về ký ức và những bí mật ẩn giấu. Họ tin rằng, nếu có ai có thể giúp họ giải mã những điều bí ẩn này, đó chính là cô.

Minh Hòa đang ngồi trong một phòng đầy sách vở, ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn vàng tạo nên không khí ấm cúng. Cô nhìn thấy Vân Anh và Minh Tú bước vào, gật đầu chào.

“Các em đến tìm cô có việc gì?” Minh Hòa hỏi, giọng nghiêm túc nhưng đầy sự ân cần.

“Cô ơi, chúng em muốn biết thêm về ký ức màu đen,” Vân Anh nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng em cảm thấy chúng không chỉ đơn thuần là sức mạnh.”

Minh Hòa nhíu mày, đặt cuốn sách xuống. “Ký ức màu đen thường gắn liền với những nỗi đau và bí mật. Các em cần phải cẩn thận, vì đôi khi, việc đào bới quá sâu có thể dẫn đến những điều không mong muốn.”

“Chúng em không sợ,” Minh Tú lên tiếng, ánh mắt kiên định. “Chúng em muốn biết sự thật.”

“Được rồi,” Minh Hòa thở dài, như thể đã chuẩn bị cho một hành trình dài. “Các em cần phải tìm một vật thể cụ thể có liên quan đến những ký ức đó. Nó có thể dẫn dắt các em đến với sự thật.”

“Chúng em sẽ tìm,” Vân Anh khẳng định, lòng tràn đầy hy vọng.Khi rời khỏi nhà Minh Hòa, Vân Anh cảm thấy một sức mạnh mới. Cô và Minh Tú bắt đầu lập kế hoạch tìm kiếm những đồ vật có thể chứa đựng ký ức mà Thảo Nguyên đã thu thập. Họ quyết định bắt đầu từ những nơi gần gũi nhất: ngôi nhà cũ của gia đình Vân Anh.

Vào buổi chiều hôm sau, cả hai đến ngôi nhà cũ, nơi Vân Anh đã sống cùng mẹ. Không khí có phần nặng nề, nhưng cô cảm thấy cần phải trở lại. Những ký ức ùa về, khiến cô không khỏi cảm thấy đau lòng.

“Cậu ổn không?” Minh Tú hỏi, khi thấy Vân Anh đứng lặng im trước cửa.

“Mình… mình không biết nữa,” Vân Anh nói, giọng yếu ớt. “Có lẽ mình cần phải đối diện với những điều này.”

Họ bước vào trong, không gian tĩnh lặng như thời gian đã ngừng trôi. Vân Anh đi về phía chiếc bàn cũ, nơi mẹ cô từng ngồi viết. Cô đưa tay chạm vào mặt bàn, cảm nhận được một mảnh ký ức tràn về. Hình ảnh mẹ cười, ánh mắt đầy yêu thương, nhưng ngay sau đó là những giọt nước mắt, những tiếng khóc thầm lặng.

“Vân Anh?” Minh Tú gọi, thấy bạn mình có vẻ lạc lõng.

“Mình cảm thấy… có điều gì đó trong chiếc hộp kia,” Vân Anh chỉ vào một chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm trên kệ sách.

Họ mở hộp ra, bên trong có những đồ vật cũ kỹ: một chiếc nhẫn, một mảnh giấy và một bức ảnh. Vân Anh cầm bức ảnh lên, nhìn thấy hình ảnh của mẹ cô bên cạnh một người phụ nữ khác, người mà cô chưa từng biết.

“Mẹ mình… và ai đó,” Vân Anh thì thầm, lòng tràn đầy nghi ngờ.

“Có lẽ đây là dấu hiệu,” Minh Tú khuyến khích. “Chúng ta nên tìm hiểu về người phụ nữ này.”

Vân Anh gật đầu, cảm thấy như có một sợi dây kết nối giữa cô và những ký ức mà cô chưa từng khám phá. Nhưng bên dưới sự tò mò, một nỗi lo lắng dâng lên: Thảo Nguyên sẽ không dễ dàng từ bỏ những gì cô ta đã chiếm đoạt.

Cả hai quyết định tìm kiếm thông tin về người phụ nữ trong bức ảnh. Họ sẽ phải đối mặt với những bí mật mà có thể sẽ thay đổi hoàn toàn cách nhìn của Vân Anh về quá khứ. Nhưng những gì chờ đón họ phía trước không chỉ đơn giản là tìm kiếm sự thật.

“Chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho những gì có thể xảy ra,” Minh Tú nói, ánh mắt kiên quyết. “Dù thế nào đi nữa, mình sẽ luôn bên cậu.”

Vân Anh cảm thấy lòng mình ấm lại, nhưng nỗi hồi hộp vẫn không ngừng tăng lên. Họ đang bước vào một cuộc hành trình không thể lường trước, và những ký ức màu đen vẫn còn đang chờ đợi để được khám phá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn