Mặt Nạ Sói

Chương 7: Đối mặt với kẻ thù

Thư, Hoàng, Lan và Khoa đứng chôn chân trước cánh cửa sắt cũ kỹ, nơi mà họ tin rằng nhóm tay sai của Võ Hùng đang ẩn náu. Không khí nặng nề, như thể mọi thứ xung quanh đều đang chờ đợi một cuộc chiến lớn.

“Thư, cậu chắc chắn đây là nơi không?” Khoa hỏi, mắt lướt qua bản đồ mà Lan đã hack được.

“Chắc chắn,” Thư khẳng định. “Đây là chỗ họ tập trung. Nếu chúng ta không tấn công ngay, họ sẽ có thời gian chuẩn bị.”

“Nhưng chúng ta có phải xông vào không? Tôi không muốn bị chém như một củ hành đâu,” Khoa cười gượng, nhưng sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.

“Đừng lo, Khoa,” Lan vỗ vai cậu. “Tôi sẽ ở đây, theo dõi và hỗ trợ từ xa. Chỉ cần cậu không làm gì ngu ngốc là được.”

“Ôi, như thể tôi không làm gì ngu ngốc từ trước đến giờ,” Khoa tự trào.

Hoàng nghiêng đầu, đôi mắt anh chạm vào Thư. “Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể. Nếu không, sẽ không chỉ có Khoa mà cả chúng ta đều sẽ gặp nguy hiểm.”

“Đúng vậy,” Thư gật đầu, một cảm giác quyết tâm dâng trào trong lòng. “Tôi và Hoàng sẽ vào trong, tìm kiếm thông tin và đánh bại bất kỳ ai cản đường. Còn Khoa và Lan sẽ ở ngoài hỗ trợ, sẵn sàng ra tay nếu cần.”

“Nghe có vẻ như một kế hoạch mạo hiểm,” Lan nhăn mặt. “Nhưng nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội.”

“Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa,” Thư nói, ánh mắt cô lấp lánh. “Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng tôi mà còn là của tất cả chúng ta.”

Hoàng gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Thế thì, chúng ta hãy làm điều này.”

Cánh cửa sắt mở ra với tiếng kêu kẽo kẹt, như một lời mời gọi đến bóng tối bên trong. Họ bước vào, cảm giác hồi hộp và căng thẳng xâm chiếm từng tế bào cơ thể. Bên trong, mọi thứ u ám và tĩnh lặng, nhưng Thư cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù.

“Lưu ý xung quanh,” Hoàng thì thầm, giọng anh thấp như tiếng gió. “Có thể có bẫy.”

Thư gật đầu, ánh mắt cô quét qua từng góc tối. Họ đi từng bước chậm rãi, cho đến khi nghe thấy tiếng nói vọng lại từ sâu trong tòa nhà.

“Chúng ta không thể để bất kỳ ai sống sót,” giọng nói của Võ Hùng vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn.

“Chúng ta sẽ tóm lấy những kẻ đã cản đường,” một giọng khác thêm vào, mang theo sự đe dọa.

“Chắc chắn là bọn chúng đang bàn kế hoạch,” Thư nói nhỏ. “Chúng ta cần phải tìm cách đánh lạc hướng và đánh úp.”

“Đúng rồi,” Hoàng đồng tình. “Chúng ta cần làm cho bọn chúng hoảng loạn.”

“Lan, cậu có thể hack được không?” Thư hỏi, mặc dù biết rằng Lan sẽ luôn có cách.“Để tớ thử!” Lan nói, giọng hăng hái. “Chỉ cần một chút thời gian thôi.”

Khi Lan bắt đầu làm việc, Thư cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì những người bạn đang đứng bên cạnh. Họ đã cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, và giờ đây, họ không thể để bất kỳ ai làm hại nhau.

“Có rồi!” Lan reo lên, ánh mắt cô sáng rực. “Tôi đã tìm ra vị trí của chúng!”

“Đưa cho tôi!” Hoàng nói nhanh, ánh mắt anh đầy quyết tâm.

Lan nhanh chóng chia sẻ thông tin, và Thư cảm thấy lòng mình dâng trào nhiệt huyết. “Chúng ta sẽ tấn công vào đây,” cô chỉ vào bản đồ. “Đây là nơi mà bọn chúng tập trung nhiều nhất.”

“Nhưng nếu không có kế hoạch, chúng ta sẽ thất bại,” Khoa nhấn mạnh, vẻ mặt nghiêm túc.

“Chúng ta cần phải phối hợp,” Hoàng nói. “Mọi người phải giữ liên lạc.”

“Vậy thì chúng ta sẽ chia ra,” Thư đề xuất. “Tôi và Hoàng sẽ vào trong. Khoa, cậu và Lan sẽ ở ngoài, sẵn sàng hỗ trợ.”

“Nghe có vẻ mạo hiểm,” Khoa nhăn nhó.

“Đúng, nhưng đó là cách duy nhất,” Thư khẳng định. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ!”

Mọi người gật đầu, sự quyết tâm tràn đầy trong ánh mắt. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến, không chỉ vì Thư mà còn vì tương lai của cả hai thế giới.

Khi họ di chuyển về phía nơi ẩn náu, Thư cảm thấy hồi hộp. Cuộc chiến đang chờ đợi, và mọi thứ sẽ không như cô tưởng tượng. Những cạm bẫy và thử thách đang chờ đợi, nhưng cô không thể để sợ hãi ngăn cản mình.

“Cố lên, Thư!” Hoàng thì thầm, ánh mắt anh sáng lên. “Chúng ta sẽ làm được!”

“Đúng vậy!” Thư đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau.”

Họ tiến vào bóng tối, nơi cuộc chiến bắt đầu. Thư biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến với băng nhóm tội phạm, mà còn là một cuộc chiến để hiểu rõ hơn về bản thân và những người xung quanh.

Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía cuối hành lang. Thư và Hoàng dừng lại, ánh mắt họ gặp nhau. Cảm giác hồi hộp tràn ngập không gian, như thể thời gian ngừng lại. Họ đã đến gần kẻ thù, nhưng liệu họ có thể vượt qua thử thách này?

“Chúng ta không thể quay lại,” Hoàng nói, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Cùng nhau, chúng ta sẽ chiến đấu.”

Thư gật đầu, lòng tràn đầy sức mạnh. Cuộc chiến đang chờ đợi, và họ sẽ không lùi bước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn