Mặt Nạ Sói

Chương 6: Hành trình tìm kiếm

Thư dẫn đầu nhóm, trái tim đập thình thịch khi họ tiến sâu vào rừng. Cảm giác hồi hộp lẫn lộn với sự quyết tâm, cô không thể để những kẻ xấu cản trở mục tiêu của mình. Hoàng đi cạnh bên, ánh mắt anh luôn cảnh giác, như một con sói đang rình rập trong đêm tối.

“Nghe nói băng nhóm của Võ Hùng rất mạnh,” Lan nói, giọng hơi run. “Mình hy vọng chúng ta sẽ không gặp phải khó khăn nào.”

“Cứ yên tâm. Bọn mình có Thư và Hoàng mà,” Khoa cười, cố gắng làm không khí bớt căng thẳng. “Chưa kể, tớ có kỹ năng game thủ siêu đẳng, có thể hack mọi thứ!”

“Đúng rồi, chỉ cần không hack cả… não mình là được,” Hoàng nói, giọng điệu nửa đùa nửa thật.

Thư mỉm cười, nhưng bên trong cô vẫn lo lắng. Họ đã không thể quay lại. Mọi thứ bắt đầu từ đây, trong bóng tối này, và cuộc chiến không chỉ vì mẹ cô mà còn vì tương lai của cả hai thế giới.

Khi họ tiếp tục đi, ánh đèn pin yếu ớt của Lan chợt bắt gặp một bóng người lén lút. “Có ai đó!” cô kêu lên, làm mọi người dừng lại.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Hoàng nói, ánh mắt anh nghiêm túc. “Có thể bọn họ đang theo dõi chúng ta.”

“Thế thì chúng ta nên đi theo thôi,” Khoa nói, sự lém lỉnh trở lại. “Có thể đó là một người sói dễ thương nào đó đang chờ được giải cứu.”

“Cậu không thể lúc nào cũng hài hước như vậy được đâu,” Thư nói, nhưng lại không thể kiềm chế nụ cười. “Chúng ta cần phải nghiêm túc hơn.”

“Thôi nào, nếu không có chút vui vẻ thì cuộc sống này sẽ tẻ nhạt lắm!” Khoa đáp lại, khiến không khí dần nhẹ nhàng hơn.

Họ tiếp tục di chuyển, và không lâu sau, một căn nhà hoang hiện ra giữa rừng. “Đây có thể là nơi mà băng nhóm ẩn náu,” Lan nói, ánh mắt chăm chú. “Tôi sẽ cố gắng hack vào camera để xem bên trong có gì.”

“Cậu có chắc chắn không?” Thư hỏi, lo lắng. “Nếu bị phát hiện…”

“Yên tâm đi, tớ là hacker mà!” Lan tự tin đáp, ngón tay bắt đầu gõ trên điện thoại.

Trong khi Lan làm việc, Thư nhìn Hoàng. “Cậu nghĩ sao về băng nhóm này? Họ có thể biết về mặt nạ không?”

“Có thể,” Hoàng gật đầu. “Nếu mẹ cậu từng liên minh với người sói, có thể họ biết điều gì đó quan trọng.”

Mọi người im lặng trong giây lát, mỗi người đều có những suy nghĩ riêng. Thư cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng cũng thấy lòng tràn đầy hy vọng. Họ đang ở gần hơn với sự thật.

“Được rồi! Tớ đã hack vào hệ thống!” Lan reo lên, phá tan bầu không khí im lặng. “Có một nhóm người đang họp trong đó!”

“Có ai không?” Khoa hỏi, mắt sáng lên.

“Có vẻ như là Võ Hùng và một số tay chân của hắn,” Lan nói, giọng thấp lại. “Họ đang bàn về một kế hoạch gì đó.”

“Chúng ta phải nghe xem họ đang nói gì,” Thư quyết định, không muốn bỏ lỡ cơ hội. “Lan, cố gắng truyền tín hiệu cho chúng ta.”

“Để tớ xem đã,” Lan nói, đôi mắt tập trung. “Nó có thể mất một chút thời gian.”

Khi Lan làm việc, Thư cảm thấy sự căng thẳng từ Hoàng bên cạnh. Anh không chỉ là một người sói, mà còn là một phần của cuộc chiến này. Cô quay sang anh, “Cậu có sợ không?”

“Không,” Hoàng đáp, đôi mắt anh ánh lên sự kiên quyết. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm hại cậu hoặc những người bạn này.”

“Cảm ơn,” Thư nói, lòng cô ấm áp. Dù giữa họ có những khác biệt, nhưng giờ đây, họ cùng chung một mục tiêu.“Xong rồi!” Lan hét lên, làm tất cả giật mình. “Tôi có thể nghe được họ!”

“Vậy nhanh lên!” Thư thúc giục.

Lan đưa điện thoại ra, âm thanh từ cuộc họp phát ra. “Chúng ta cần phải lấy được mặt nạ trước khi bọn họ tìm ra,” Võ Hùng nói, giọng điệu lạnh lùng. “Nếu để chúng biết chúng ta đang làm gì, sẽ rất nguy hiểm.”

“Bọn chúng không thể ngăn cản chúng ta,” một giọng khác vang lên. “Chúng ta sẽ tóm lấy những kẻ đã cản đường.”

“Không thể để bất kỳ ai sống sót,” Võ Hùng nhấn mạnh, âm thanh của hắn như một lời đe dọa.

Thư nắm chặt tay, tức giận. “Họ đang lên kế hoạch tấn công chúng ta!”

“Chúng ta phải ngăn chặn chúng!” Hoàng nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt.

“Nhưng làm sao?” Khoa hỏi, vẻ mặt lo lắng. “Chúng ta không thể xông vào đó.”

“Chúng ta cần phải tìm cách bất ngờ,” Thư đáp. “Lan, cậu có thể hack thêm thông tin không?”

“Để tớ thử,” Lan nói, lại tập trung vào điện thoại. “Có thể tìm được thông tin về những điểm yếu của họ.”

Trong khi Lan làm việc, Thư không thể ngừng suy nghĩ về mẹ mình. Bà đã từng là một võ sư vĩ đại, và giờ đây, cô cảm thấy trách nhiệm nặng nề. Cô không chỉ phải tìm kiếm sự thật, mà còn phải bảo vệ những người bạn của mình.

“Có rồi!” Lan reo lên, làm mọi người chú ý. “Tôi tìm thấy một sơ đồ về nơi ẩn náu của bọn chúng!”

“Đưa cho tôi!” Hoàng giục.

Lan nhanh chóng chia sẻ thông tin, và Thư cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Chúng ta sẽ tấn công vào đây,” cô chỉ vào bản đồ. “Đó là nơi mà họ tập trung nhiều nhất.”

“Nhưng chúng ta cần một kế hoạch,” Khoa nói, lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ bị tóm.”

“Đúng vậy,” Hoàng đồng tình. “Chúng ta cần phải có sự phối hợp.”

“Vậy thì chúng ta chia ra,” Thư đề xuất. “Tôi và Hoàng sẽ vào bên trong, còn Khoa và Lan sẽ ở bên ngoài để hỗ trợ.”

“Nghe có vẻ mạo hiểm,” Khoa nói, vẻ mặt không mấy thoải mái.

“Nhưng là cách duy nhất,” Thư khẳng định. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ!”

Mọi người gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến, không chỉ vì mẹ Thư, mà còn vì tương lai của cả hai thế giới.

Khi họ di chuyển về phía nơi ẩn náu, Thư cảm thấy hồi hộp và hồi hộp. Cuộc chiến đang chờ đợi họ, và cô biết rằng mọi thứ sẽ không như cô tưởng tượng. Những cạm bẫy và thử thách đang chờ đợi, nhưng cô không thể để sợ hãi ngăn cản mình.

“Cố lên, Thư!” Hoàng thì thầm, ánh mắt anh sáng lên. “Chúng ta sẽ làm được!”

“Đúng vậy!” Thư đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau.”

Họ tiến vào bóng tối, nơi cuộc chiến bắt đầu. Thư biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến với băng nhóm tội phạm, mà còn là một cuộc chiến để hiểu rõ hơn về bản thân và những người xung quanh. Cuộc chiến này sẽ thay đổi tất cả, và cô sẵn sàng đối mặt với nó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn