Thư đứng giữa căn phòng trống trải của mẹ, nơi bức tường mang hình ảnh những giải thưởng và bằng khen vẫn còn treo lơ lửng, như những mảnh ghép của một quá khứ rực rỡ. Cô cầm lên một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là những di sản mẹ để lại - những lá thư, những bức hình, và cả một chiếc mặt nạ cổ xưa. Cảm giác ấm áp lẫn nỗi buồn chợt ùa về.
“Mẹ, mẹ đã làm gì?” Thư thì thầm, như thể mong chờ mẹ sẽ trả lời. Cô lật từng trang thư, tìm kiếm manh mối về cái chết của mẹ. Một bức hình chụp chung với một nhóm người, trong đó có cả một người đàn ông với ánh mắt bí ẩn khiến cô dừng lại.
“Cái này có vẻ thú vị đấy,” Lan, bạn thân của Thư, từ bên ngoài bước vào, ánh mắt lấp lánh. “Này, cậu có thấy người này không? Trông quen quen.”
“Chưa bao giờ thấy,” Thư lắc đầu, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ.
“Có khi nào hắn là một trong những kẻ tấn công không?” Lan phỏng đoán, nhưng Thư không thể không cảm thấy sự liên kết nào đó giữa người đàn ông trong bức hình và những gì mẹ đã từng nói về người sói.
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Thư quyết định. “Nhưng trước hết, phải tìm Trần Huy Hoàng.”
Khi hai cô gái rời khỏi căn phòng, bước chân họ vang lên trên hành lang. Lan không ngừng lẩm bẩm về những giả thuyết kỳ quặc, khiến Thư không thể nhịn cười. “Cậu biết không, có khi Hoàng là người sói thật sự, nên mới có vết sẹo đó! Tớ đã đọc trong một cuốn sách nào đó, người sói thường có sẹo trên người.”
Thư nhướng mày. “Cái này không phải tiểu thuyết fantasy đâu, Lan. Đừng có tưởng tượng quá.”
“Hừm, có khi nào tớ là người sói không?” Lan trêu chọc, làm Thư chỉ biết lắc đầu cười.
Họ đến một quán cà phê nhỏ nơi Hoàng thường lui tới. Thư nhìn thấy Hoàng ngồi ở góc quán, ánh mắt trầm ngâm. Cô khẽ vẫy tay, và Hoàng ngẩng lên, nở một nụ cười nhẹ.
“Chúng ta cần nói chuyện,” Thư nói thẳng, không vòng vo.
“Về mẹ cậu?” Hoàng hỏi, giọng điệu nghiêm túc.
“Có thể liên quan đến người sói,” Thư đáp, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Mẹ đã để lại một manh mối.”
“Nghe có vẻ thú vị,” Hoàng gật đầu, nhưng ánh mắt anh thoáng lo lắng. “Cậu đã tìm thấy gì?”
“Hình như mẹ đã từng quen biết một người sói,” Thư nói, rồi kể lại những gì mình tìm thấy.
Hoàng im lặng trong giây lát, như đang cân nhắc. “Người sói không phải kẻ thù. Họ cũng có lý do riêng của mình.”“Cậu có chắc không?” Thư đáp, giọng không giấu nổi sự hoài nghi.
“Cậu có thể không tin, nhưng tôi đã thấy nhiều điều. Có những người sói chỉ muốn sống yên ổn, không muốn gây hại cho ai.”
Thư cảm thấy một luồng cảm xúc mâu thuẫn. Cô đã từng được dạy rằng người sói là kẻ thù, nhưng Hoàng lại mang đến một góc nhìn khác. “Nếu vậy, chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn,” cô nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt.
Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài quán, kéo sự chú ý của cả ba người. Một nhóm người đeo mặt nạ xông vào quán, ánh mắt lạnh lùng và quyết liệt. Hoàng lập tức đứng dậy, cơ thể anh như đang chuẩn bị cho một cuộc chiến.
“Chạy!” Thư quát lên, nhưng cô không thể rời đi khi thấy những người đó nhắm đến Hoàng.
“Cậu không thể đi!” Một tên trong nhóm hét lên, giọng đầy thách thức. “Chúng ta có việc cần làm với người sói.”
Thư cảm thấy nỗi sợ hãi và quyết tâm hòa quyện trong lòng. “Tôi sẽ không để cậu ấy bị tổn thương!” cô gầm lên, đôi tay siết chặt lại.
Hoàng nhìn Thư, ánh mắt đầy ấm áp nhưng cũng tràn ngập quyết tâm. “Đứng sau lưng tôi.”
Nhưng Thư không thể làm vậy. Cô đã chứng kiến quá nhiều mất mát. “Không, chúng ta phải cùng nhau!” Cô lao về phía trước, sẵn sàng cho cuộc chiến.
Cuộc chiến bắt đầu. Những cú đấm, cú đá, tiếng la hét vang vọng giữa quán cà phê. Hoàng và Thư phối hợp ăn ý, từng động tác như được luyện tập từ trước. Họ là một đội, không chỉ đơn giản là hai người.
“Cậu có thể biến hình không?” Thư hỏi, trong lúc né tránh một cú tấn công.
“Chưa đến lúc,” Hoàng trả lời, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định. “Chúng ta phải đánh bại chúng trước đã.”
Nỗi lo sợ về cái chết của mẹ lại hiện về, nhưng lần này, Thư cảm thấy một sức mạnh mới mẻ. Cô không đơn độc. Cô có Lan, có Hoàng, và cùng nhau, họ sẽ tìm ra sự thật.
Cuộc chiến tiếp diễn, nhưng không ai biết rằng, trong bóng tối, những điều tồi tệ hơn đang chực chờ. Thư và Hoàng, hai con sói và con người, có thể không thể nhận ra rằng họ đang đứng ở bờ vực của một cuộc chiến lớn hơn.
“Đừng để chúng cướp đi điều mà chúng ta đang bảo vệ!” Thư hét lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến này không chỉ vì mẹ cô, mà còn vì tương lai của cả hai thế giới.