Mặt Nạ Sói
Chương 1: Khởi đầu bí ẩn
Âm thanh của tiếng trống vang vọng khắp sân vận động, hòa cùng tiếng hô hào phấn khích của đám đông. Lê Minh Thư đứng giữa hàng ghế khán giả, đôi mắt nâu sáng lấp lánh, không rời khỏi mẹ mình - một võ sư lừng danh - đang biểu diễn trên sân khấu. Bà di chuyển như một cơn gió, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, những cú đá và đòn đánh của bà khiến người xem trầm trồ thán phục.
"Nhìn mẹ kìa, đẹp quá!" Lan, cô bạn thân của Thư, ngồi bên cạnh, không ngừng tán thưởng. Cô ấy luôn như vậy, lúc nào cũng hào hứng và đầy năng lượng.
"Ừm, mẹ là nhất!" Thư mỉm cười, nhưng trong lòng cô có chút lo lắng. Mỗi lần mẹ biểu diễn, cô lại không thể tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Đó không chỉ là một buổi biểu diễn bình thường, mà là một cuộc chiến ngầm đang diễn ra.
Đột nhiên, ánh đèn trên sân khấu tối sầm lại, chỉ còn lại một ánh sáng duy nhất chiếu vào mẹ Thư. Cô cảm thấy tim mình đập mạnh. Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía bóng tối, "Hôm nay, chúng ta sẽ kết thúc cuộc chiến này."
Thư giật mình, nhận ra đây không phải là một phần trong tiết mục. Chưa kịp phản ứng, một nhóm người đàn ông đeo mặt nạ lao ra từ bóng tối, họ tấn công mẹ cô. Cô không thể tin vào mắt mình. Những cú đấm, cú đá dồn dập, mẹ Thư bị đẩy lùi từng bước. Đám đông hoảng loạn, tiếng la hét vang lên.
"Mẹ!" Thư hét lên, nhưng âm thanh của cô bị nuốt chửng trong tiếng náo loạn. Cô không thể đứng yên. Với sự quyết tâm, Thư lao về phía sân khấu, mặc kệ sự nguy hiểm đang chực chờ.
Những tên tấn công mẹ cô không ngừng lại, mà càng lúc càng tàn bạo hơn. Thư nắm chặt tay, nhớ lại những bài học võ thuật mà mẹ đã dạy. Cô bắt đầu áp dụng chúng, từng cú đấm, từng bước đi. Nhưng trong lúc đó, một tên trong bọn chúng chợt quay lại, ánh mắt lạnh lùng như muốn nuốt chửng cô.
"Đứng lại!" Hắn gầm lên, nhưng Thư đã kịp thời né tránh. Cô lướt qua hắn như một cơn gió, hướng về phía mẹ. Nhưng không, mẹ cô đã gục ngã, nằm bất động trên mặt đất.
Tim Thư như ngừng đập. Cô quỳ xuống bên mẹ, nước mắt rơi xuống. "Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con!" Nhưng không có câu trả lời.Những tên tấn công đã rút lui, để lại chỉ có sự tĩnh lặng nặng nề và đám đông kinh hoàng. Thư cảm thấy một nỗi căm phẫn dâng trào trong lòng. Cô không thể để điều này xảy ra. Không thể để mẹ mình ra đi như vậy.
"Chúng ta phải tìm ra sự thật!" Thư quát lên, quay lại nhìn Lan và những người bạn đang đứng gần đó. "Tôi không thể để mẹ mình chết vô nghĩa. Chúng ta phải làm gì đó!"
Lan gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. "Cậu không đơn độc đâu, Thư. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra thủ phạm."
Trần Huy Hoàng, một người bạn từ lâu của Thư, đứng lặng lẽ ở phía sau, ánh mắt trầm tư. "Mẹ cậu không chỉ là một võ sư, bà đã biết nhiều điều về những người sói và băng nhóm tội phạm. Có thể bà đã để lại manh mối gì đó."
Thư nhìn vào mắt Hoàng, cảm giác như có một sức mạnh nào đó trong ánh mắt anh. "Tôi sẽ tìm ra sự thật, bằng mọi giá."
Dù lòng cô đang đau đớn, nhưng quyết tâm đã châm ngòi cho ngọn lửa trong cô bùng cháy. Sự thật sẽ được phơi bày, và cô sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra kẻ đứng sau cái chết của mẹ mình.
Khi ánh đèn sân khấu bắt đầu lóe lên, Thư biết rằng cuộc chiến của cô chỉ mới bắt đầu. Cô đứng dậy, nhìn về phía nơi bọn tội phạm đã biến mất. "Chúng ta sẽ tìm ra chúng!" Thư thề thốt, lòng tràn đầy quyết tâm.
Cô không chỉ là con gái của một võ sư. Cô là Lê Minh Thư, và cô sẽ không để bất kỳ ai cản bước mình.