Mạnh Minh Thục

Chương 8

Ta và Tạ Đàn Phong đích thân tiễn hắn ra khỏi thành.

Trước khi lên xe ngựa, Tạ Đàn Phong vỗ vai hắn.

“Làm cho tốt.”

“Đợi đệ làm nên thành tích trở về, huynh đệ chúng ta lại uống một trận.”

Tạ Tông Tường sững người, vẻ u ám trên mặt cuối cùng cũng tan đi:

“Vậy quyết định thế nhé.”

“Đợi đệ trở về, sẽ mời huynh trưởng uống rượu.”

Tạ Đàn Phong cười vang: “Được! Vậy ta chờ.”

Xe ngựa chậm rãi chạy ra khỏi cổng thành.

Thư đồng ngồi trên xe ngựa, giúp Tạ Tông Tường giữ lại góc rèm bị gió thổi tung.

Tạ Đàn Phong nhìn bụi đất tung bay, hồi lâu mới nói:

“Lúc nhỏ, tình cảm huynh đệ chúng ta thật ra rất tốt.”

“Tính tình đệ ấy trầm lặng, nhưng luôn thích đi theo sau ta.”

“Ta đi cưỡi ngựa, đệ ấy cũng muốn đi. Ta trèo tường, đệ ấy liền đứng phía dưới canh chừng cho ta.”

“Nếu không phải sau này di một lòng muốn tranh vị trí Thế t.ử cho đệ ấy, vốn dĩ chúng ta không nên đi tới bước này.”

Ta nói: “Bây giờ cũng chưa tính là quá muộn.”

“Ít nhất đệ ấy không biến chấp niệm của Hồ thị thành chấp niệm của mình.”

Tạ Đàn Phong gật đầu, bỗng cười nói:

“Nói ra cũng lạ.”

“Tông Tường thích sạch sẽ nhất, đồ vật bị hạ nhân chạm qua, đệ ấy đều phải đổi lại một lượt, người hầu hạ bên cạnh cũng chẳng có mấy ai ở được đủ một năm.”

“Chỉ riêng thư đồng này, từ nhỏ đã đi theo đệ ấy, đến thời gian ăn một bữa cơm cũng không rời nổi.”

Gió ngừng, ta cũng mỉm cười theo.

Đúng vậy, đến thời gian ăn một bữa cơm cũng chẳng nỡ rời xa.

Tình cảm như vậy, từ lâu đã không phải một câu chủ tớ có thể nói rõ.

Nếu Tạ Tông Tường nhất quyết tranh vị trí Thế t.ử với Tạ Đàn Phong, ta đương nhiên có cách để Tạ Quốc công biết.

 

Vị thứ t.ử được ông đặt nhiều kỳ vọng này, vì sao nhiều năm không chịu thành thân.

Nhưng nếu hắn đã chủ động lui bước, ta liền bằng lòng giúp hắn giữ lại thể diện.

Kết quả hiện giờ, đã tốt đến không thể tốt hơn.

Hai năm tiếp theo, ta chỉnh đốn lại từ trong ra ngoài phủ Quốc công một lượt.

Lại tìm một cơ hội khuyên Tạ Quốc công:

“Mẫu thân đã bệnh rất lâu, tiếp tục giam như vậy, bên ngoài khó tránh khỏi lời ra tiếng vào rằng phụ thân bạc đãi thê thất.”

“Con dâu nghĩ, có phải nên mời bà ấy ra rồi không?”

Trong noãn các, vị thiếp thất mới được sủng ái đang dựa vào bên cạnh Tạ Quốc công.

Nàng nũng nịu hỏi: “Thiếp nghe nói, thiếp thất trong nhà quyền quý, mỗi ngày đều phải tới thỉnh an phu nhân.”

“Nhưng nếu thiếp ngày ngày qua đó học quy củ, vậy sẽ không hầu hạ tốt lão gia được.”

Tạ Quốc công bị nàng dỗ đến mặt mày giãn ra, vỗ nhẹ tay nàng.

“Nàng đúng là người hiểu chuyện.”

“Phu nhân đã cần dưỡng bệnh, quả thực không nên tiếp tục ở chính viện.”

Ông suy nghĩ một lát, trực tiếp nói:

“Tĩnh An Đường phía tây đang để trống, lại gần Phật đường, để bà ấy chuyển tới đó đi.”

“Sau này nếu không có việc quan trọng, người trong phủ cũng không cần qua đó quấy rầy.”

Hồ thị cứ như vậy ra khỏi chính viện nơi bị cấm túc, rồi lại được đưa tới Tây viện càng hẻo lánh hơn.

Bà vẫn là Quốc công phu nhân trên danh nghĩa.

Nhưng quyền quản lý việc nhà trong tay, người phu quân bên gối, đều đã không còn thuộc về bà nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

13

Ngày chuyển khỏi chính viện, Hồ thị nhìn thấy vị thiếp thất kia.

Sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Đại khái bà cũng nhận ra gương mặt ấy, giống Tiên phu nhân mất sớm đến bảy phần.

Đáng tiếc bà của hiện tại, ngay cả tư cách nổi giận cũng không có.

Ban đêm, ta ôm Thời Dần đang ngủ say ngọt ngào, nhớ tới câu Hồ thị từng nói trước kia:

“Lúc mẫu thân ngươi còn trẻ, chẳng phải cũng từng hầu hạ vị thiếp thất được sủng ái sinh nở sao?”

Lời này quả thực không giả.

Năm đó sau khi vị thiếp thất kia mang thai, ỷ mình được sủng ái, ngày ngày sai khiến mẫu thân ta xoay như chong ch.óng.

Ban đêm khát nước, muốn mẫu thân đích thân bưng trà.

Chân tay đau mỏi, cũng muốn mẫu thân quỳ bên giường xoa bóp cho nàng một hai canh giờ.

Mẫu thân chưa từng oán trách.

Yến sào, nhân sâm, phàm là đồ tốt có thể tìm thấy trong phủ, tất cả đều đưa vào phòng nàng trước.

Vị thiếp thất kia được nuôi đến trắng trẻo béo tốt, bụng cũng ngày một lớn hơn.

Ngày lâm bồn, đứa trẻ quá lớn, mãi không sinh ra được.

Lão Thái quân chỉ nói một câu:

“Giữ đứa trẻ.”

Nữ nhân kia c.h.ế.t trên giường sinh.

Mẫu thân không phải chịu nỗi khổ m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, liền vô duyên vô cớ có được một đứa con trai.

Sau này, đứa trẻ ấy vẫn luôn gọi bà là mẫu thân.

Ta là nữ nhi của mẫu thân.

Chuyện như vậy, đương nhiên chỉ cần nhìn một lần là học được.

Khi Tạ Đàn Phong tới phòng ta, ta đang thêu mũ đầu hổ cho Thời Dần.

Hắn tựa vào khung cửa, cười một tiếng:

“Nàng thật sự coi nó như con ruột mà thương.”

Ta cũng cười: “Nó gọi ta một tiếng mẫu thân, ta chính là mẫu thân của nó.”

“Thẩm di nương đã không còn, nếu ngay cả ta cũng không thương nó, chẳng phải rất đáng thương sao?”

Lời vừa dứt, hắn liền tiến lại gần:

“Vậy chúng ta sinh thêm cho nó một đệ đệ, như vậy sau này nó cũng không cô đơn.”

Nói xong, hắn đã đưa tay ôm lấy eo ta.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta theo bản năng né sang bên cạnh.

Tạ Đàn Phong nhướng mày: “Né gì?”

“Đêm động phòng hôm ấy, chẳng phải rất chủ động sao?”

Đêm tân hôn, nếu hắn bỏ ta đi tìm nữ nhân khác, vị Thế t.ử phu nhân là ta ngày hôm sau liền sẽ trở thành trò cười của cả Trường An.

Cho nên ta nhất định phải giữ hắn lại.

Bây giờ quyền quản lý việc nhà đã nằm trong tay ta, ngay cả trưởng t.ử của Thế t.ử, cũng được nuôi dưới gối ta.

Ta đã không còn cần dựa vào việc một nam nhân có chịu ngủ trong phòng ta hay không, để chứng minh vị trí của mình.

Hắn nhìn ra sự kháng cự của ta, ý cười nhạt đi đôi chút:

“Trước kia ta tới tìm nàng, nàng khuyên ta đi ở cùng Vân Mộng.”

“Vệ Ngưng giận dỗi với ta, nàng cũng bảo ta đi dỗ.”

“Thẩm Tương rơi hai giọt nước mắt, nàng chỉ hận không thể tự tay đưa ta tới giường nàng ấy.”

“Bây giờ ta chủ động tới tìm nàng, nàng lại muốn đẩy ta ra ngoài?”

“Rốt cuộc nàng là hiền huệ, hay căn bản không để tâm ta đi đâu?”