Mạnh Minh Thục

Chương 7

Tạ Đàn Phong mở hồ sơ ra, thần sắc bình thản.

“Lương huynh cẩn thận lời nói.”

“Chẳng qua là một bà đỡ không tuân quy củ, muốn trốn ra từ cửa bên, bị quản sự trong phủ chặn lại thôi.”

Lương đại nhân nhướng mày:

“Bà ta chỉ là một bà đỡ, trốn thì trốn, sao lại liên lụy đến mức Quốc công phu nhân cũng bị cấm túc?”

Tạ Đàn Phong nói: “Chư vị nghĩ nhiều rồi.”

“Di bị kinh sợ, phụ thân chỉ bảo bà ấy ở lại trong viện tĩnh dưỡng.”

Mấy người lén nhìn nhau một cái, lại có người hỏi:

“Vậy con ly miêu ốm yếu bị tráo tới kia, chẳng lẽ các ngươi vẫn nuôi?”

Tạ Đàn Phong thở dài thật sâu:

“Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ vô tội.”

“Không thể sống sót, đã được an táng t.ử tế rồi.”

Nói xong, hắn liền cúi đầu xử lý công vụ, không chịu nói thêm một chữ.

Nhưng mấy câu này truyền ra ngoài, đã đủ rồi.

Nếu chỉ là bà đỡ sợ tội bỏ trốn, vì sao Hồ thị lại bị yêu cầu tĩnh dưỡng?

Nếu chỉ có một đứa trẻ, vậy đứa trẻ đã được an táng kia, lại từ đâu mà có?

Từng câu của hắn đều đang che giấu.

Nhưng mỗi một câu, lại càng đóng đinh những việc Hồ thị từng làm.

11

Chưa tới nửa ngày, lời đồn đã truyền khắp các nha môn.

Đợi truyền tới Binh bộ, câu chuyện đã gần như đúng đến tám chín phần.

Hồ thị mua một đứa trẻ khiếm khuyết, tráo đổi cốt nhục ruột thịt của Tạ Đàn Phong.

Sau đó mượn chuyện này ép Tạ Quốc công phế bỏ Thế t.ử, nhường đường cho con trai ruột của mình.

Tạ Tông Tường vừa bước vào phòng trực, những đồng liêu vốn đang nói cười liền đồng loạt im bặt.

Những người trước kia chủ động mời hắn uống rượu, hôm ấy cũng không một ai lên tiếng.

Tạ Tông Tường cố chịu đến lúc tan trực, vừa trở về liền tới chính viện nơi Hồ thị bị cấm túc.

Hồ thị thấy con trai ruột tới, gượng người ngồi dậy:

“Người trong kinh thành thích nhất là bàn tán sau lưng, hôm nay nói đến náo nhiệt, vài ngày nữa có chuyện mới mẻ khác, tự nhiên sẽ quên.”

“Con cứ nên qua lại với ai thì qua lại với người đó, tuyệt đối đừng tỏ ra chột dạ.”

“Cố gắng làm nên chút thành tích ở Binh bộ. Qua một năm nửa năm, chuyện này lắng xuống, cơ hội tự nhiên vẫn là của con.”

Tạ Tông Tường nhìn mẫu thân đã chấp niệm đến mức gần như ma chướng, thản nhiên hỏi:

“Con đã bao giờ nói với người rằng con muốn làm Thế t.ử chưa?”

Hồ thị sững người: “Con nói gì?”

“Mẫu thân, con đã sớm nói với người, con không muốn vị trí Thế t.ử.”

“Vì sao người vẫn không chịu dừng tay?”

Hồ thị nổi giận.

“Bây giờ con còn trẻ, không hiểu tước vị quan trọng đến mức nào.”

“Đợi Tạ Đàn Phong kế thừa phủ Quốc công, con gặp hắn phải hành lễ, con cháu của con cũng sẽ vĩnh viễn thấp hơn hắn một bậc.”

“Đến lúc đó, con có hối hận cũng muộn rồi.”

Tạ Tông Tường nhìn thẳng vào bà: “Con không hối hận.”

“Con cũng không cảm thấy thấp hơn hắn một bậc thì có gì.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hồ thị tức đến run người: “Sao con có thể nói ra những lời không có chí khí như vậy?”

“Con thông minh hơn hắn, lại được phụ thân con yêu thích hơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Nếu không phải con cứ khăng khăng huynh trưởng không cưới vợ thì con cũng không cưới, người làm mẫu thân như ta cần gì phải phí tâm mưu tính cho con đến vậy?”

“Đợi trận phong ba này qua đi, ta liền chọn cho con một mối hôn sự tốt.”

“Cưới vợ, sinh con, kế thừa tước vị, một thứ cũng không thể thiếu.”

Tạ Tông Tường cuối cùng cũng hiểu.

Mẫu thân căn bản không nghe thấy hắn đang nói gì.

Bà chỉ đem tất cả sự không cam lòng của mình, đè hết lên người hắn.

“Mẫu thân, người muốn con nói bao nhiêu lần nữa?”

“Con không muốn làm Thế t.ử, càng không muốn vì nối dõi tông đường mà tùy tiện tìm một nữ nhân thành thân sinh con.”

“Con có hoài bão của riêng mình, chứ không phải cả đời trốn dưới danh vọng của phủ Quốc công.”

“Câm miệng!”

“Hoài bão của con thì tính là gì?”

“Chỉ cần con trở thành Thế t.ử, sau này kế thừa phủ Quốc công, có hoài bão gì mà không thể thực hiện?”

Hồ thị siết c.h.ặ.t cánh tay con trai, trong mắt đầy vẻ điên cuồng.

“Con phải tranh!”

“Không những phải tranh, còn phải cướp hết tất cả những gì vốn thuộc về Hồ Hinh Lam về đây.”

Tạ Tông Tường sững người.

Trong ký ức, mỗi khi mẫu thân nhắc tới dì, trên mặt luôn mang vẻ quyến luyến.

Chưa từng điên cuồng mất kiểm soát như hôm nay.

“Dựa vào đâu từ nhỏ nàng ta luôn hơn ta một bậc.”

“Cha mẹ thiên vị nàng ta, phu quân không quên được nàng ta, cho dù nàng ta c.h.ế.t rồi, tất cả mọi người nhớ tới vẫn là nàng ta.”

“Ta gả vào Tạ gia, nuôi con trai thay nàng ta, đến cuối cùng vẫn phải sống dưới cái bóng của nàng ta.”

“Cho nên con nhất định phải tranh.”

“Ta muốn con cướp hết tất cả những gì nàng ta có về đây! Cướp hết về đây!!”

Tạ Tông Tường nhìn dáng vẻ điên cuồng của bà, cuối cùng cũng hiểu.

Người mẫu thân muốn thắng, từ trước tới nay không phải Tạ Đàn Phong.

Mà là một người đã c.h.ế.t nhiều năm.

“Mẫu thân, người điên rồi.”

Đáy mắt Hồ thị đỏ ngầu: “Ta không điên, tất cả những gì ta làm đều là vì con!”

Tạ Tông Tường lắc đầu:

“Người chỉ mượn con, để tranh một hơi mà cả đời này người mãi không nuốt trôi.”

“Nhưng đó không phải cuộc đời của con.”

Hồ thị còn muốn nói thêm, Tạ Tông Tường đã xoay người đi ra ngoài.

Lần này, bất luận Hồ thị ở phía sau gọi hắn thế nào, hắn cũng không quay đầu.

12

Nửa tháng sau, Tạ Tông Tường chủ động dâng sớ xin điều ra ngoài, thỉnh cầu tới Thược Châu trị thủy.

Nơi ấy thường xuyên xảy ra thủy hoạn, những quan viên được phái tới những năm trước chẳng có mấy người chịu ở lại lâu.

Đối với đứa con trai này, rốt cuộc Tạ Quốc công vẫn giữ lại mấy phần tình cảm.

Tạ Tông Tường chỉ nói:

“Con không muốn tranh tước vị, cũng không muốn tiếp tục làm quân cờ trong tay mẫu thân.”

“Chuyến đi này là tốt hay xấu, con tự mình gánh chịu.”

Ngày rời kinh, hắn không mang theo tôi tớ do phủ Quốc công sắp xếp.

Chỉ dẫn theo thư đồng đã ở bên cạnh hắn từ nhỏ.