06
Ngày Thẩm Tương trở dạ, sớm hơn ngày bà đỡ dự tính nửa tháng.
Ta lập tức sai tiểu tư tới nha môn báo cho Tạ Đàn Phong.
Khi ta chạy tới, Hồ thị đã thay toàn bộ người trong viện bằng tâm phúc của mình.
Bà chặn ta ngoài phòng sinh:
“Con chưa từng sinh nở, vào trong cũng chẳng giúp được gì.”
“Cứ ở ngoài chờ đi.”
Ta không tranh cãi, yên lặng chờ ở bên ngoài.
Thai này sinh vô cùng khó khăn.
Vật vã suốt cả một ngày, đứa trẻ vẫn chậm chạp chưa chào đời.
Bà đỡ ra ngoài mấy lần, lần nào cũng nói t.h.a.i vị không thuận, còn phải chờ thêm.
Mãi đến khi trời sắp sáng, trong phòng sinh cuối cùng cũng truyền ra mấy tiếng khóc yếu ớt.
Một lát sau, bà đỡ ôm đứa trẻ quấn tã đi ra, sắc mặt trắng bệch.
“Sinh rồi, là một bé trai.”
Trong mắt Hồ thị vừa lộ vẻ vui mừng, bà đỡ đã quỳ xuống.
“Chỉ là... cánh tay trái của đứa trẻ bẩm sinh ngắn mất một đoạn, ngón tay cũng không mọc đủ.”
Một góc tã lót được vén lên.
Khuôn mặt nhỏ của đứa trẻ đỏ bừng, nhưng ống tay áo bên trái lại trống rỗng, chỉ lộ ra một đoạn cẳng tay co quắp.
Hồ thị hít ngược một hơi lạnh, liên tục lùi về sau.
“Tạo nghiệt.”
“Đúng là tạo nghiệt mà!”
“Mau bế đi cho Quốc công gia xem.”
“Xảy ra chuyện lớn như vậy, tuyệt đối không thể giấu.”
Người trong cả viện đã loạn thành một đoàn, từ lâu chẳng còn ai để ý tới Thẩm Tương trong phòng sinh.
Nàng đã cạn sạch sức lực, chỉ còn một hơi thoi thóp.
Cách cánh cửa, từng tiếng từng tiếng gọi:
“Đàn lang... Đàn lang...”
Tạ Đàn Phong đương nhiên cũng nghe thấy.
Hắn đứng ngoài cửa, môi mím c.h.ặ.t, từ đầu đến cuối không bước vào.
Trước kia từng nói bao nhiêu lời thề non hẹn biển, đến trước sinh t.ử, cũng chỉ có vậy.
Trong phòng dần không còn động tĩnh.
Nhưng lúc này, còn ai lo được cho nàng?
Một ngoại thất đã c.h.ế.t, sao có thể quan trọng bằng chuyện Tạ gia sinh ra một đứa trẻ dị dạng.
Trong tiểu sảnh, sắc mặt Tạ Quốc công âm trầm như Diêm Vương.
Ma ma bên cạnh Hồ thị ôm đứa trẻ quấn tã quỳ dưới đất.
Xem ra đã thêm mắm dặm muối kể lại mọi chuyện một lượt.
Hồ thị lấy khăn lau khóe mắt.
“Lão gia, hôm nay trong phòng sinh có nhiều người như vậy đều nhìn thấy.”
“Chuyện này căn bản không giấu nổi.”
“Đường đường là Thế t.ử phủ Quốc công, đứa con đầu tiên sinh ra lại có dáng vẻ thế này, nếu truyền ra ngoài, thể diện Tạ gia chúng ta biết để vào đâu?”
Thấy Tạ Quốc công im lặng không nói, Hồ thị lại chuyển ánh mắt sang ta:
“Minh Thục, không phải mẫu thân muốn nói con.”
“Thẩm Tương ở trong viện của con, người cũng do con quản.”
“Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, con cũng nên cho phủ Quốc công một lời giải thích.”
Khoảng thời gian này, bà đã quen nhìn ta cúi đầu nghe dạy, từ lâu đã buông lỏng phòng bị.
Bây giờ xảy ra án mạng, bà liền chắc chắn.
Chỉ cần đẩy tội danh tới trước mặt ta, ta cũng sẽ giống như trước kia mà nhận lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích: “Mẫu thân muốn lời giải thích thế nào?”
“Sau khi Thẩm Tương mang thai, là mẫu thân đưa nàng tới bên cạnh tự mình chăm sóc.”
“Hôm qua nàng đột nhiên sinh nở, mẫu thân lại đuổi toàn bộ nha hoàn bà t.ử trong viện của con ra ngoài, ngay cả bà đỡ cũng do người đích thân lựa chọn.”
“Con dâu từ đầu đến cuối, ngay cả cửa phòng sinh cũng chưa từng bước vào.”
“Bây giờ xảy ra chuyện, mẫu thân lại tới hỏi con cần lời giải thích.”
“Con dâu thật sự không hiểu, lời giải thích này nên bắt đầu từ đâu.”
Sắc mặt Hồ thị thay đổi: “Con đang trách ta sao?”
“Con dâu không dám.”
“Chỉ là hôm nay có không ít người ở đây.”
“Rốt cuộc là ai chăm sóc Thẩm Tương, lại là ai không cho con nhúng tay, hỏi một câu là biết.”
Mắt thấy Tạ Quốc công lộ vẻ nghi ngờ.
Hồ thị bỗng đỏ hoe mắt:
“Lão gia, tất cả những gì thiếp làm, đều là vì con nối dõi của Tạ gia.”
“Ai ngờ...”
07
Bà quay đầu nhìn Tạ Đàn Phong vẫn luôn không lên tiếng.
“Phong Nhi, có vài lời di vốn không muốn nói.”
“Ta vẫn luôn coi con như con trai ruột. Con không chịu gọi ta một tiếng mẫu thân, ta cũng chưa từng hà khắc với con.”
“Nhưng những năm nay con lưu luyến chốn hoa lâu liễu ngõ, nữ t.ử bên cạnh thay hết người này tới người khác.”
“Ai biết có phải con đã nhiễm thứ bệnh gì không sạch sẽ, mới hại đứa trẻ sinh ra khiếm khuyết như vậy?”
Hồ thị càng nói càng đau lòng:
“Con là Thế t.ử phủ Quốc công.”
“Sau này nếu những đứa trẻ sinh ra đều có dáng vẻ thế này, tước vị Tạ gia còn truyền tiếp thế nào?”
Lời này vừa dứt, sắc mặt Tạ Đàn Phong đột nhiên thay đổi.
Sắc mặt Tạ Quốc công xanh mét, đập bàn một cái:
“Đủ rồi!”
“Người đâu, đi lấy cửu tiết tiên của ta tới!”
Lời vừa dứt, tay sai bên cạnh Hồ thị liền từ ngoài cửa bước vào.
Trên khay đặt một cây cửu tiết tiên, phần đuôi còn quấn một vòng gai ngược.
Tạ Quốc công cầm roi lên, chỉ vào Tạ Đàn Phong nói:
“Nghịch t.ử, quỳ xuống!”
Tạ Đàn Phong đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.
“Phụ thân đã nhận định là lỗi của con, con quỳ hay không quỳ, còn có gì khác biệt?”
Câu này hoàn toàn châm ngòi lửa giận của Tạ Quốc công.
“Đến lúc này rồi, ngươi còn dám cãi lời!”
Cửu tiết tiên rít gió, hung hăng quất xuống vai Tạ Đàn Phong.
Trường bào màu đỏ sẫm lập tức rách toạc, m.á.u đỏ tức khắc thấm ra.
Thân thể Tạ Đàn Phong lảo đảo, nghiến c.h.ặ.t răng hàm, vẫn đứng thẳng.
Tạ Quốc công giơ tay lại quất một roi:
“Roi này, đ.á.n.h ngươi mê đắm t.ửu sắc, không biết giữ mình, làm bại hoại gia phong phủ Quốc công!”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Roi thứ ba lập tức giáng xuống:
“Roi này, đ.á.n.h ngươi không coi trưởng bối ra gì, nhiều lần ngỗ nghịch!”
Tạ Quốc công thấy hắn không chịu cúi đầu, lửa giận càng lớn, roi sau ác hơn roi trước.
Hồ thị đứng bên cạnh, đỏ mắt khuyên:
“Lão gia, Đàn Phong rốt cuộc cũng là đứa trẻ tỷ tỷ để lại, ngài đừng thật sự đ.á.n.h hỏng nó.”
Ngoài miệng tuy khuyên, nhưng bà không hề bước lên một bước.
Tạ Quốc công thở hổn hển, ném cửu tiết tiên trở lại khay:
Ngày Thẩm Tương trở dạ, sớm hơn ngày bà đỡ dự tính nửa tháng.
Ta lập tức sai tiểu tư tới nha môn báo cho Tạ Đàn Phong.
Khi ta chạy tới, Hồ thị đã thay toàn bộ người trong viện bằng tâm phúc của mình.
Bà chặn ta ngoài phòng sinh:
“Con chưa từng sinh nở, vào trong cũng chẳng giúp được gì.”
“Cứ ở ngoài chờ đi.”
Ta không tranh cãi, yên lặng chờ ở bên ngoài.
Thai này sinh vô cùng khó khăn.
Vật vã suốt cả một ngày, đứa trẻ vẫn chậm chạp chưa chào đời.
Bà đỡ ra ngoài mấy lần, lần nào cũng nói t.h.a.i vị không thuận, còn phải chờ thêm.
Mãi đến khi trời sắp sáng, trong phòng sinh cuối cùng cũng truyền ra mấy tiếng khóc yếu ớt.
Một lát sau, bà đỡ ôm đứa trẻ quấn tã đi ra, sắc mặt trắng bệch.
“Sinh rồi, là một bé trai.”
Trong mắt Hồ thị vừa lộ vẻ vui mừng, bà đỡ đã quỳ xuống.
“Chỉ là... cánh tay trái của đứa trẻ bẩm sinh ngắn mất một đoạn, ngón tay cũng không mọc đủ.”
Một góc tã lót được vén lên.
Khuôn mặt nhỏ của đứa trẻ đỏ bừng, nhưng ống tay áo bên trái lại trống rỗng, chỉ lộ ra một đoạn cẳng tay co quắp.
Hồ thị hít ngược một hơi lạnh, liên tục lùi về sau.
“Tạo nghiệt.”
“Đúng là tạo nghiệt mà!”
“Mau bế đi cho Quốc công gia xem.”
“Xảy ra chuyện lớn như vậy, tuyệt đối không thể giấu.”
Người trong cả viện đã loạn thành một đoàn, từ lâu chẳng còn ai để ý tới Thẩm Tương trong phòng sinh.
Nàng đã cạn sạch sức lực, chỉ còn một hơi thoi thóp.
Cách cánh cửa, từng tiếng từng tiếng gọi:
“Đàn lang... Đàn lang...”
Tạ Đàn Phong đương nhiên cũng nghe thấy.
Hắn đứng ngoài cửa, môi mím c.h.ặ.t, từ đầu đến cuối không bước vào.
Trước kia từng nói bao nhiêu lời thề non hẹn biển, đến trước sinh t.ử, cũng chỉ có vậy.
Trong phòng dần không còn động tĩnh.
Nhưng lúc này, còn ai lo được cho nàng?
Một ngoại thất đã c.h.ế.t, sao có thể quan trọng bằng chuyện Tạ gia sinh ra một đứa trẻ dị dạng.
Trong tiểu sảnh, sắc mặt Tạ Quốc công âm trầm như Diêm Vương.
Ma ma bên cạnh Hồ thị ôm đứa trẻ quấn tã quỳ dưới đất.
Xem ra đã thêm mắm dặm muối kể lại mọi chuyện một lượt.
Hồ thị lấy khăn lau khóe mắt.
“Lão gia, hôm nay trong phòng sinh có nhiều người như vậy đều nhìn thấy.”
“Chuyện này căn bản không giấu nổi.”
“Đường đường là Thế t.ử phủ Quốc công, đứa con đầu tiên sinh ra lại có dáng vẻ thế này, nếu truyền ra ngoài, thể diện Tạ gia chúng ta biết để vào đâu?”
Thấy Tạ Quốc công im lặng không nói, Hồ thị lại chuyển ánh mắt sang ta:
“Minh Thục, không phải mẫu thân muốn nói con.”
“Thẩm Tương ở trong viện của con, người cũng do con quản.”
“Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, con cũng nên cho phủ Quốc công một lời giải thích.”
Khoảng thời gian này, bà đã quen nhìn ta cúi đầu nghe dạy, từ lâu đã buông lỏng phòng bị.
Bây giờ xảy ra án mạng, bà liền chắc chắn.
Chỉ cần đẩy tội danh tới trước mặt ta, ta cũng sẽ giống như trước kia mà nhận lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích: “Mẫu thân muốn lời giải thích thế nào?”
“Sau khi Thẩm Tương mang thai, là mẫu thân đưa nàng tới bên cạnh tự mình chăm sóc.”
“Hôm qua nàng đột nhiên sinh nở, mẫu thân lại đuổi toàn bộ nha hoàn bà t.ử trong viện của con ra ngoài, ngay cả bà đỡ cũng do người đích thân lựa chọn.”
“Con dâu từ đầu đến cuối, ngay cả cửa phòng sinh cũng chưa từng bước vào.”
“Bây giờ xảy ra chuyện, mẫu thân lại tới hỏi con cần lời giải thích.”
“Con dâu thật sự không hiểu, lời giải thích này nên bắt đầu từ đâu.”
Sắc mặt Hồ thị thay đổi: “Con đang trách ta sao?”
“Con dâu không dám.”
“Chỉ là hôm nay có không ít người ở đây.”
“Rốt cuộc là ai chăm sóc Thẩm Tương, lại là ai không cho con nhúng tay, hỏi một câu là biết.”
Mắt thấy Tạ Quốc công lộ vẻ nghi ngờ.
Hồ thị bỗng đỏ hoe mắt:
“Lão gia, tất cả những gì thiếp làm, đều là vì con nối dõi của Tạ gia.”
“Ai ngờ...”
07
Bà quay đầu nhìn Tạ Đàn Phong vẫn luôn không lên tiếng.
“Phong Nhi, có vài lời di vốn không muốn nói.”
“Ta vẫn luôn coi con như con trai ruột. Con không chịu gọi ta một tiếng mẫu thân, ta cũng chưa từng hà khắc với con.”
“Nhưng những năm nay con lưu luyến chốn hoa lâu liễu ngõ, nữ t.ử bên cạnh thay hết người này tới người khác.”
“Ai biết có phải con đã nhiễm thứ bệnh gì không sạch sẽ, mới hại đứa trẻ sinh ra khiếm khuyết như vậy?”
Hồ thị càng nói càng đau lòng:
“Con là Thế t.ử phủ Quốc công.”
“Sau này nếu những đứa trẻ sinh ra đều có dáng vẻ thế này, tước vị Tạ gia còn truyền tiếp thế nào?”
Lời này vừa dứt, sắc mặt Tạ Đàn Phong đột nhiên thay đổi.
Sắc mặt Tạ Quốc công xanh mét, đập bàn một cái:
“Đủ rồi!”
“Người đâu, đi lấy cửu tiết tiên của ta tới!”
Lời vừa dứt, tay sai bên cạnh Hồ thị liền từ ngoài cửa bước vào.
Trên khay đặt một cây cửu tiết tiên, phần đuôi còn quấn một vòng gai ngược.
Tạ Quốc công cầm roi lên, chỉ vào Tạ Đàn Phong nói:
“Nghịch t.ử, quỳ xuống!”
Tạ Đàn Phong đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.
“Phụ thân đã nhận định là lỗi của con, con quỳ hay không quỳ, còn có gì khác biệt?”
Câu này hoàn toàn châm ngòi lửa giận của Tạ Quốc công.
“Đến lúc này rồi, ngươi còn dám cãi lời!”
Cửu tiết tiên rít gió, hung hăng quất xuống vai Tạ Đàn Phong.
Trường bào màu đỏ sẫm lập tức rách toạc, m.á.u đỏ tức khắc thấm ra.
Thân thể Tạ Đàn Phong lảo đảo, nghiến c.h.ặ.t răng hàm, vẫn đứng thẳng.
Tạ Quốc công giơ tay lại quất một roi:
“Roi này, đ.á.n.h ngươi mê đắm t.ửu sắc, không biết giữ mình, làm bại hoại gia phong phủ Quốc công!”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Roi thứ ba lập tức giáng xuống:
“Roi này, đ.á.n.h ngươi không coi trưởng bối ra gì, nhiều lần ngỗ nghịch!”
Tạ Quốc công thấy hắn không chịu cúi đầu, lửa giận càng lớn, roi sau ác hơn roi trước.
Hồ thị đứng bên cạnh, đỏ mắt khuyên:
“Lão gia, Đàn Phong rốt cuộc cũng là đứa trẻ tỷ tỷ để lại, ngài đừng thật sự đ.á.n.h hỏng nó.”
Ngoài miệng tuy khuyên, nhưng bà không hề bước lên một bước.
Tạ Quốc công thở hổn hển, ném cửu tiết tiên trở lại khay: