Mạnh Minh Thục

Chương 3

Mỗi dịp mùng một và ngày rằm, cả nhà đều phải cùng nhau dùng bữa.

Tạ Quốc công thỉnh thoảng nhắc tới chuyện trên triều.

Ta cũng không nhiều lời, chỉ nhắc nhở một hai câu ở những chỗ quan trọng.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nói không nhiều, nhưng câu nào cũng trúng điểm mấu chốt.

Qua vài lần, sau này Tạ Quốc công gặp chuyện không quyết định được, cũng dần quen với việc hỏi ta trước một câu.

Vị trí của ta trong phủ Quốc công, xem như đã hoàn toàn đứng vững.

Ngay cả Tạ Đàn Phong vốn luôn qua loa với ta, khi nói chuyện cũng hòa nhã hơn rất nhiều.

Chiều hôm ấy, Hồ thị bỗng sai người tới truyền lời, bảo ta tới chính viện một chuyến.

Khi ta đi vào, Tạ Đàn Phong đã tới rồi.

Thẩm Tương ngồi bên cạnh Hồ thị, một tay che bụng dưới.

Thấy ta bước vào, nàng vội vàng đứng dậy, lại bị Hồ thị ấn trở về.

“Đứa trẻ ngoan, con đang mang thai, đừng tùy tiện động đậy.”

Sắc mặt ta cứng lại, ý cười trên mặt Hồ thị càng đậm.

“Vừa rồi đại phu đã chẩn mạch, Tương Nhi đã m.a.n.g t.h.a.i hai tháng.”

Thẩm Tương cúi đầu, nhỏ giọng nói:

“Xin phu nhân thứ tội, gần đây tỳ thiếp chỉ thấy ăn uống không ngon, chưa từng nghĩ sẽ là có thai.”

 

Viện nàng ở ngay dưới mí mắt ta.

Vốn tưởng những cái đinh Hồ thị cài lại đã được nhổ sạch.

Bây giờ xem ra, vẫn còn lọt vài kẻ.

Hồ thị nâng chén trà, chậm rãi nói:

“Con nắm sổ sách và nhân thủ trong viện Đàn Phong, ngày ngày bận trước bận sau, vậy mà ngay cả chuyện lớn như thế cũng không biết.”

“Rốt cuộc vẫn còn trẻ, lo được sổ sách, chưa chắc đã lo được con người.”

Bà không nói một câu nặng lời nào.

Nhưng lại phủ nhận sạch những việc ta làm suốt ba tháng qua, biến tất cả thành công cốc.

“Trưởng tôn của ta không thể xảy ra bất kỳ sơ suất nào.”

“Từ ngày mai, con đúng giờ tới viện của ta thỉnh an sớm tối, cũng tiện học xem sau này nên quản gia thế nào.”

Vẻ vui mừng trên mặt Tạ Đàn Phong nhạt đi đôi chút:

“Minh Thục quản viện của ta rất tốt, không cần di phải nhọc lòng dạy dỗ.”

Ý cười của Hồ thị không giảm:

“Nếu thật sự quản tốt, thiếp thất hậu viện đã m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, sao đến hôm nay nàng ấy mới biết?”

Đàn Phong, dù sao đây cũng là đứa con đầu tiên của con.

“Con không xót, người làm tổ mẫu như ta còn xót đấy.”

Tạ Đàn Phong nhíu mày.

Hắn chán ghét Hồ thị, nhưng lại đang vui mừng vì Thẩm Tương có thai, không muốn tiếp tục tranh cãi vào lúc này.

Một lát sau, hắn quay đầu nhìn ta:

“Chẳng qua mỗi ngày tới ngồi một lát thôi.”

“Phu nhân cứ coi như tiêu khiển là được.”

Hắn nói thật nhẹ nhàng.

Dù sao người phải chịu quy củ cũng đâu phải hắn.

Hồ thị nghe vậy, cuối cùng lộ ra mấy phần đắc ý.

Ta dịu dàng mỉm cười:

“Phu quân đã lên tiếng, thiếp đương nhiên nghe theo.”

Hắn không nghe ra ý lạnh trong lời ta, còn đưa tay nắm lấy tay ta.

“Ta biết ngay, phu nhân là người hiểu chuyện nhất.”

05

Thai này của Thẩm Tương, mang vô cùng vẻ vang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ngày nào ta cũng dẫn Vân Mộng và Vệ Ngưng tới viện Hồ thị học quy củ.

Vân Mộng từ đầu đến cuối đều cười tủm tỉm.

Hồ thị bảo nàng đứng hát khúc, nàng liền hát.

Thẩm Tương chê trà nguội, nàng lập tức pha lại một chén, tự tay đưa tới trước mặt.

Vệ Ngưng lại không chịu nổi những chuyện này.

Hôm ấy Thẩm Tương chẳng qua chỉ nói một câu vai mỏi, Hồ thị liền bảo nàng qua đ.ấ.m vai.

Vệ Ngưng nhíu mày, xoay người định đi.

Hồ thị chậm rãi uống một ngụm trà.

“Đi đi, cứ việc đi.”

“Ra khỏi phủ Quốc công, không có nha hoàn chải tóc tắm rửa cho ngươi, chưa được mấy ngày, quần áo đã bốc mùi, trên đầu e rằng đến chấy cũng làm tổ rồi.”

Bước chân nàng khựng lại, bàn tay nắm thành quyền cố gắng nhẫn nhịn.

Nếu không phải không nơi nương tựa, ai lại nguyện làm một nữ t.ử giang hồ màn trời chiếu đất.

Mấy câu này của Hồ thị, chính xác đ.â.m trúng lòng tự tôn của nàng.

Ta bước lên trước một bước, cười rồi nắm lấy tay nàng:

“A Ngưng tối qua ngủ không ngon, chắc là mệt đến hồ đồ rồi.”

“Mẫu thân đừng so đo với nàng, con sai người đưa nàng về nghỉ.”

Hồ thị không ngăn:

“Nàng ta đi rồi, vậy con làm đi.”

“Tương Nhi đau eo, con xoa bóp cho nàng một chút.”

Thẩm Tương vội nói:

“Sao có thể như vậy? Phu nhân là chủ mẫu, tỳ thiếp nào dám để phu nhân hầu hạ.”

Ngoài miệng nói không dám, người lại ngồi vững vàng, hoàn toàn không có ý đứng dậy.

Hồ thị cười nói: “Có gì mà không dám?”

“Nghe nói năm xưa khi mẫu thân con vừa gả vào Mạnh gia, cũng từng tự tay hầu hạ vị di nương được sủng ái.”

“Con đã do bà ấy dạy dỗ, càng nên học cho t.ử tế.”

Lời này, ngay cả mẫu thân ta cũng bị bà ta kéo vào làm nhục.

Sắc mặt ta không đổi, bảo Tiểu Lê đưa Vệ Ngưng về phòng trước.

Sau đó đi tới sau lưng Thẩm Tương, xoa vai cho nàng:

“Mẫu thân dạy phải, con dâu xin lĩnh giáo.”

Từ sau ngày hôm ấy, Thẩm Tương sai bảo chúng ta càng ngày càng thuận tay.

Hôm nay nói chân mỏi, ngày mai lại chê hương xông trong phòng không tốt.

Hồ thị cũng cố ý nâng đỡ nàng.

Ngay trước mặt chúng ta, bà tự tay đeo chiếc vòng ngọc gia truyền lên cổ tay Thẩm Tương:

“Con cứ an tâm dưỡng thai.”

“Đợi đứa trẻ chào đời, ta sẽ làm chủ nâng con lên làm quý thiếp, sau này nếu lại sinh thêm một trai nửa gái, cho dù làm bình thê cũng được.”

“Minh Thục, con nói có phải không?”

Ta miễn cưỡng cười trên mặt: “Mẫu thân nói rất phải.”

Thẩm Tương vui mừng đến vành mắt đỏ lên, vội định đứng dậy tạ ơn.

Thẩm Tương vội vàng giải thích:

“Phu nhân tuyệt đối đừng nghĩ nhiều, thân phận thiếp thấp hèn, chưa từng dám nghĩ tới chuyện ngang hàng với người.”

Ta cười rồi đắp lại tấm chăn mỏng trên chân nàng:

“Mẫu thân nói không sai.”

“Nếu ngươi có thể sinh trưởng t.ử cho phu quân, đương nhiên chính là công thần của Tạ gia.”

“Đừng nói một vị trí bình thê, cho dù thêm bao nhiêu vinh hoa phú quý, cũng đều là thứ ngươi đáng được hưởng.”

Nàng thấy ta từ đầu đến cuối không nổi giận, đáy mắt trái lại thoáng qua một tia thất vọng.