Mạnh Minh Thục

Chương 12

Hắn lại nghe đến mất kiên nhẫn.

Vừa mới kế thừa tước vị, lại vừa được Thánh thượng giao phó công việc, dọc đường quan viên địa phương nghênh đón tiễn đưa, người người đều nâng hắn lên.

Đúng là lúc hắn đắc ý nhất.

Hắn thúc mạnh bụng ngựa, chỉ để lại một câu:

“Núi đẹp ngựa hay, đời người thật thống khoái.”

Liền bỏ xa mọi người lại phía sau.

Không ai ngờ rằng, bãi săn nhiều năm chưa mở, trong núi vậy mà thật sự có hổ dữ.

Đợi hộ vệ nghe thấy động tĩnh chạy tới, tất cả đã muộn.

Tạ Đàn Phong đã bị kéo vào sâu trong rừng.

Vệ Ngưng ngã cách đó không xa, toàn thân đầy m.á.u, chỉ còn lại một hơi thở.

Mọi người tìm kiếm suốt một đêm.

Cuối cùng chỉ tìm lại được mấy mảnh y phục nhuốm m.á.u của Tạ Đàn Phong, cùng một phần xương cốt còn sót lại.

Khi tin tức báo về kinh thành, nếu đám hộ vệ dám báo đúng sự thật, những người đi theo như bọn họ chắc chắn không tránh khỏi bị trị tội.

Cho nên đến khi viết tấu báo, chuyện liền biến thành Tạ An Hầu phụng chỉ kiểm tra bãi săn, không ngờ giữa đường đột nhiên gặp hổ dữ.

Trong lúc nguy cấp, hắn vì bảo vệ những người đi theo, đích thân cưỡi ngựa dẫn mãnh hổ vào rừng.

Cuối cùng chiến đấu không địch nổi, lấy thân tuẫn chức.

Viết thì trung dũng, c.h.ế.t thì oanh liệt.

Thánh thượng xem xong vô cùng cảm động.

Ta nhìn chằm chằm bức thư báo tang, rất lâu không hoàn hồn.

Núi đẹp, ngựa hay.

Đời người thật thống khoái.

Tạ Đàn Phong à Tạ Đàn Phong, ta đã tiễn chàng thống khoái đến tận khoảnh khắc cuối cùng của đời người.

Sao có thể không tính là đã tận chút tình nghĩa phu thê cuối cùng đây?

Ngày linh cữu vào phủ, ta mặc trọng hiếu, đích thân đỡ quan tài vào cửa.

Khóc đến cuối cùng ngay cả tiếng cũng không phát ra nổi.

Cả Trường An đều biết phu thê Tạ An Hầu tình thâm.

Những người trước kia nói ta hiền huệ, bây giờ nhìn ta, chỉ còn lại thương hại:

“Rốt cuộc vẫn là phu thê từ thuở trẻ.”

“Trước kia Hầu gia có hoang đường một chút, nay khó khăn lắm mới chịu thu tâm, người lại không còn nữa.”

“Số Hầu phu nhân cũng thật khổ.”

Ta quỳ trước linh đường, nghe những lời này, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Đúng vậy, số khổ.

Số quá khổ rồi.

Khó khăn lắm mới đợi được phu quân thu tâm.

Vậy mà ngay cả một đích t.ử cũng chưa kịp sinh.

Thánh thượng nhớ Tạ Đàn Phong qua đời khi đang phụng chỉ làm việc, lại khen hắn lúc nguy cấp bảo vệ người khác, đặc biệt ban xuống ân chỉ.

Tước vị Tạ gia không bị thu hồi, Thời Dần còn nhỏ, đợi trưởng thành sẽ kế thừa tước Tạ An Hầu.

Ngày ân chỉ được đưa tới phủ, mấy vị tộc lão đều thở phào nhẹ nhõm.

Ngay cả Tam thúc công xưa nay cố chấp nhất cũng khuyên ta:

“Con còn trẻ, những ngày tháng sau này vẫn phải sống tiếp.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“May mà còn có Thời Dần, tước vị cũng giữ được.”

Ta ôm Thời Dần, chỉ thấp giọng nói:

“Đây là thứ Hầu gia lấy mạng mình đổi lại cho đứa trẻ.”

“Quãng đời còn lại, con sẽ lấy mạng mình bảo vệ nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Một câu nói, lại khiến mọi người đỏ hoe mắt.

Hồ thị lại không giống vậy.

Tạ Đàn Phong vừa c.h.ế.t, chút tâm tư đã tắt của bà lại bùng cháy.

“Thời Dần dù sao cũng còn nhỏ.”

“Hầu phủ lớn như vậy, không thể đặt hết lên vai một phụ nhân như con.”

“Tông Tường bây giờ cũng có thê có t.ử, lại từng ra ngoài rèn luyện.”

“Có vài chuyện, rốt cuộc vẫn phải có một nam nhân đứng ra.”

Lần này, ta không tranh cãi với bà.

Chỉ sai Tiểu Đào đưa một ít thư từ qua đó.

Bên trên từng chuyện từng chuyện đều là chứng cứ Tạ Tông Tường có tình ý với nam t.ử, ngay cả đứa trẻ kia cũng là nhận nuôi từ bên ngoài.

Ngày hôm sau, thẻ bài bà cướp đi được nguyên vẹn đưa trở lại.

Còn nhiều thêm khế đất của hai cửa hàng làm ăn phát đạt.

Từ đó về sau, ta nói đông, bà tuyệt đối không dám nói tây.

Có người nói ta khắc phu, ta còn chưa mở miệng, bà đã thay ta mắng trả.

19

Vệ Ngưng hôn mê trọn bảy ngày.

Thái y nói mạng nàng lớn, chỉ là gân mạch tay phải bị thương quá nặng.

Cả đời này không thể cầm kiếm nữa.

Khi nàng tỉnh lại, thấy ta canh bên cạnh, liền nhe răng cười với ta.

Sống mũi ta cay lên, thay nàng kéo lại góc chăn, ánh mắt rơi lên bàn tay phải đang băng bó:

“Tay sắp đứt rồi, còn cười được sao?”

Nàng cười càng rạng rỡ: “Chẳng phải vẫn sống trở về rồi sao?”

“Dù sao cũng phải bị thương nặng một chút, mới khiến người ta tin.”

Nàng chớp chớp mắt: “Sau này không cầm nổi kiếm nữa, phu nhân không thể dùng xong liền không nhận món nợ này chứ?”

Ta bị nàng chọc cười: “Hầu phủ lớn như vậy, chẳng lẽ còn không nuôi nổi thêm một đôi đũa của ngươi?”

Nàng thở phào thật dài: “Vậy thì tốt quá.”

“Sau này không cần phiêu bạt giang hồ, cũng không cần múa kiếm mua vui cho ai. Nghĩ lại cũng khá có lời.”

Ngoài cửa, Vân Mộng ôm mấy quyển sổ sách, cung kính chờ đợi.

Sau khi Tạ Đàn Phong c.h.ế.t, ta không lập tức thu lại quyền quản lý việc nhà.

Nàng quản tốt, ta liền để nàng quản một phần, thay ta san sẻ áp lực.

Từ đầu đến cuối, nàng không hỏi nửa câu không nên hỏi, chỉ cúi mày thuận mắt đứng bên cạnh.

Tạ Đàn Phong sủng nàng, nàng liền nhận.

Giao quyền quản lý việc nhà cho nàng, nàng cũng nhận.

Bây giờ người đã c.h.ế.t, nàng vẫn như cũ thay ta quản sổ sách.

Không tranh công, cũng không hỏi nhiều.

Luôn có người nói, nữ nhân tóc dài kiến thức ngắn.

Nhưng nữ nhân trong cả phủ này, có ai thật sự ngu ngốc?

Vệ Ngưng dùng bàn tay cầm kiếm của mình, đổi lấy sự an ổn cho nửa đời sau.

Vân Mộng chẳng đ.á.n.h cược thứ gì, nhưng ai cho nàng thứ gì, nàng liền nhận lấy.

Ai muốn lấy lại, nàng cũng không nắm c.h.ặ.t không buông.

Còn những lời tình ý nam nhân từng nói, tám phần ngay từ đầu nàng đã chẳng tin.

Trước kia ta vẫn luôn cảm thấy, hôn nhân chẳng qua chỉ là một cuộc mua bán.

Gia thế tương xứng, lợi ích phù hợp, lại chọn một nam nhân không khiến ta phải hao tâm quá nhiều, liền đã được tính là một mối lương duyên.