Mạnh Minh Thục

Chương 11

“Con thông minh hơn mẫu thân khi còn trẻ, cũng quyết đoán hơn mẫu thân.”

“Mẫu thân không ngăn con.”

“Chỉ là con phải nhớ, lòng người sẽ đổi, thời thế dễ thay.”

“Đời người, thứ khó đề phòng nhất, thường chính là những d.ụ.c vọng không ngừng nảy sinh.”

Mãi đến hôm nay, ta mới thật sự hiểu lời mẫu thân năm xưa.

Những d.ụ.c vọng ẩn dưới sự nhượng bộ và thể diện ấy.

Trước kia chưa lộ ra, chẳng qua vì thời cơ chưa tới.

Đợi quyền thế nằm trong tay, không còn ai kiềm chế.

Một người mới thật sự trở thành chính mình.

Tang sự vừa qua, Tạ Đàn Phong liền thu lại quyền quản lý việc nhà của ta.

Khi quản sự lớn nhỏ trong phủ theo lệ tới bẩm báo, hắn chỉ thản nhiên nói một câu:

“Phu nhân mấy năm nay đã vất vả rồi, sau này chuyện trong phủ, trước hết giao cho Vân di nương.”

Thế là quyền quản lý việc nhà ta mất bốn năm mới nắm được trong tay, chỉ trong một ngày đã hoàn toàn đổi chủ.

Để khiến ta nhớ kỹ bài học.

Hắn thậm chí còn chia vài việc thu mua cho Hồ thị.

Bởi hắn đã tính chắc, Hồ thị chỉ cần có lại chút quyền này, liền sẽ tiếp tục đối đầu với ta.

Ba năm mưu tính.

Hóa ra Tạ Đàn Phong chỉ cần một câu, liền có thể lấy lại tất cả.

Sau khi giao quyền quản lý việc nhà ra, hắn không còn tới viện của ta nữa.

Vân Mộng trái lại một bước trở thành người được hắn sủng ái nhất bên cạnh.

Y phục mới may, trang sức mới làm, từng hộp từng hộp được đưa tới viện nàng.

Lúc Tạ Đàn Phong có hứng, còn gọi Vệ Ngưng tới tiền viện múa kiếm.

Ban đầu Vệ Ngưng không chịu.

Trải qua mấy ngày khó sống, cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp mà đi.

Người trong phủ giỏi nhất là nhìn chiều gió.

Bữa trưa chỗ ta bớt đi hai món, lụa là đưa tới cũng không tốt bằng trước kia.

Ngay cả giấy Thời Dần dùng để tập viết, cũng đổi thành loại giấy thô vừa chấm mực xuống liền nhòe ra.

Ta biết, những thủ đoạn gây áp lực này chẳng qua là Tạ Đàn Phong muốn ép ta cầu xin.

Ngày hôm ấy, Thời Dần bỗng ôm chân ta, dè dặt hỏi:

“Mẫu thân, có phải Dần Nhi làm sai chuyện gì, nên phụ thân mới luôn không tới chỗ chúng ta không?”

Ta còn chưa nói, nó đã lại lẩm bẩm:

“Thật ra phụ thân không tới cũng chẳng sao.”

“Mỗi lần người tới, mẫu thân đều cười rất mệt.”

Ta hỏi: “Vậy Thời Dần thích ai ở bên?”

Nó không cần nghĩ ngợi: “Đương nhiên là mẫu thân.”

Ta xoa đầu nó.

“Được.”

“Mẫu thân biết rồi.”

17

Bốn mươi chín ngày để tang sắp mãn, trong cung truyền xuống ý chỉ.

Mười ngày sau hoàng gia sẽ tới Hà Đông săn thu.

Bãi săn đã nhiều năm chưa mở, lệnh Tạ Đàn Phong đi trước kiểm tra bãi săn.

Chuyện không khó.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Nhưng nếu làm tốt, lại là cơ hội thật sự được lộ diện trước mặt Thánh thượng.

Tin tức vừa truyền về, trên dưới trong phủ đều vui mừng hớn hở.

Đêm trước khi xuất phát, cuối cùng hắn cũng tới viện của ta.

Ta đang may một chiếc áo trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hắn hỏi ta: “Làm cho ai vậy?”

Ta ngước mắt, làm nũng: “Có người ngày mai phải đi xa, còn có thể làm cho ai nữa?”

Hắn cười đầy đắc ý, xách áo lên nhìn:

“Cuối cùng cũng biết thương phu quân rồi?”

Ta thẹn thùng đ.ấ.m hắn một cái.

Rút y phục khỏi tay hắn, tiếp tục khâu nốt mấy mũi cuối cùng.

“Mấy ngày trước, là thiếp quá cố chấp.”

“Chuyến này tới Hà Đông, ít nhất cũng phải một tháng.”

“Phu thê chúng ta, không thể cứ mãi căng thẳng như vậy.”

Thái độ hạ mình này của ta hoàn toàn khiến hắn hài lòng.

Hắn ngồi sát bên ta, cúi xuống ngửi tóc ta:

“Nếu sớm nghĩ như vậy, chẳng phải đã tốt rồi sao.”

“Giúp chồng dạy con, sinh con dưỡng cái, nhà nào chẳng như vậy?”

Ta mặc hắn làm gì thì làm, hắn trái lại càng thêm vui vẻ.

“Vi phu biết chuyến công sai lần này, là mẫu thân nàng cầu xin Thái hậu ban cho.”

“Thẻ đối chiếu và sổ sách đã sai người đưa trở lại chỗ nàng.”

“Gia nghiệp lớn như vậy, vẫn phải để nàng quản mới được.”

Ngón tay hắn quấn lấy tóc ta, giống như đang khen thưởng một đứa trẻ cuối cùng cũng chịu nghe lời.

Ta tựa vào lòng hắn: “Thiếp biết rồi.”

“Chỉ là chuyến này đường xa, thiếp vẫn có chút không yên lòng.”

“A Ngưng biết võ công, cứ để nàng ấy đi cùng chàng đi.”

Tạ Đàn Phong nhướng mày: “Bản Hầu đường đường là nam nhi bảy thước, cần một nữ nhân bảo vệ sao?”

Ta cười trộm: “Năm xưa phu quân xuống Giang Nam, chẳng phải cũng được A Ngưng cứu sao?”

Hắn hừ một tiếng: “Nữ t.ử có lợi hại đến đâu, bây giờ chẳng phải cũng là thiếp thất của Bản Hầu sao?”

“Phải phải phải, Hầu gia lợi hại nhất.”

“Chỉ là có nàng ấy ở bên cạnh chàng, ban đêm thiếp cũng có thể ngủ yên hơn một chút.”

Câu này rõ ràng dễ nghe hơn bất cứ lời nào khác.

Cuối cùng hắn gật đầu: “Được được được.”

“Phu nhân đã biết lo lắng cho ta rồi, ta còn có thể không cho nàng chút thể diện này sao?”

Đêm nay tâm trạng hắn cực kỳ tốt.

Cuối cùng cũng đợi được ta khuất phục, ngay cả dáng vẻ khinh bạc trước kia cũng lại lộ ra.

Mãi đến khi ta giữ lấy bàn tay càng lúc càng không an phận của hắn:

“Ngày mai trời chưa sáng đã phải ra khỏi thành, Hầu gia nên nghỉ sớm,”

“Đợi Hầu gia trở về, chẳng phải còn muốn có một đích t.ử sao...”

Tạ Đàn Phong hài lòng vô cùng, cuối cùng hoàn toàn buông lỏng phòng bị:

“Không sai, nàng có thể tự mình nghĩ thông, vậy càng tốt.”

“Chỉ cần nàng nghe lời, ngay cả mạng của vi phu cũng có thể cho nàng.”

Ta đích thân tiễn hắn ra cửa, nhìn bóng lưng ngẩng cao đầy khí thế của hắn dần biến mất.

Có lẽ hắn vẫn còn đang nghĩ.

Đợi chuyến công sai này hoàn thành, trở về rồi nên tiếp tục dạy ta khuất phục thế nào.

Nhưng ván cờ trên đời, từ trước tới nay đâu phải chỉ có một mình hắn biết bày.

18

Khi Tạ Đàn Phong rời đi, hắn còn hăng hái đắc ý.

Khi trở về, đến một t.h.i t.h.ể nguyên vẹn cũng chẳng còn.

Sau khi bọn họ tới bãi săn Hà Đông, Tạ Đàn Phong thấy núi cao rừng rộng, lại được Vệ Ngưng tâng bốc mấy câu, liền muốn đua ngựa với nàng.

Hộ vệ đi theo sợ trong núi sâu có mãnh thú, không dám để hắn đi quá xa.