Mảnh Hương Nhài

Chương 2

 

Trên đường trở về.

Điện thoại nhận được một tin nhắn từ Tạ Vọng.

"Sao tối nay em không đến?"

"Em hơi khó chịu trong người nên không đi."

Tạ Vọng không trả lời lại.

Tôi cất điện thoại vào túi xách, ngắm nhìn màn đêm chìm nổi bên ngoài cửa sổ xe.

Thế nhưng không hiểu sao, tôi lại nhớ đến cái đêm chúng tôi chính thức xác định quan hệ.

Tạ Vọng đã chặn đường tôi ở dãy hành lang không một bóng người.

Tôi căng thẳng, hoảng loạn, không biết phải làm sao, nhưng ẩn sâu trong lòng lại là sự mong chờ và niềm vui sướng thấp thỏm.

"Trần Mạt."

Tôi không ngờ anh lại biết tên tôi.

Và khi anh cất tiếng gọi tên tôi, tôi đã ngẩng đầu lên nhìn anh theo bản năng.

Gió đêm hè thổi qua, mang theo cảm giác mát lạnh lạ thường.

Nhưng sống lưng tôi lại không ngừng đổ mồ hôi, lòng bàn tay cũng ướt đẫm dính nhớp.

"Chú ý đến em lâu rồi."

"Lúc nào cũng thấy em rất đáng yêu."

Tạ Vọng bước đến trước mặt tôi, mỉm cười nhìn tôi: "Có muốn hẹn hò với anh không, Trần Mạt?"

Tôi chợt nhắm nghiền mắt lại.

Trên chiếc taxi đang lao nhanh vun v.út.

Trong màn đêm vừa phồn hoa vừa u ám của Cảng Thành.

Im lặng để mặc cho nước mắt lăn dài trên mặt.

4

Qua ba tuần rượu, Tạ Vọng cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, bèn đặt ly rượu xuống, đứng dậy bước ra ngoài ban công.

Anh rút điếu t.h.u.ố.c ra vừa châm lửa, một người bạn cũng đi tới.

"Vừa nãy có người nói hình như nhìn thấy Trần Mạt."

Điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa những ngón tay Tạ Vọng hơi khựng lại: "Chuyện lúc nào?"

Người bạn liếc nhìn Tạ Vọng một cái, khẽ đáp:

"Hình như là lúc mọi người ồn ào hùa nhau hỏi sao năm đó cậu lại nhìn trúng Trần Mạt ấy."

Đột nhiên Tạ Vọng cảm thấy điếu t.h.u.ố.c mình đang hút như đã biến vị.

Anh dập tắt nửa điếu t.h.u.ố.c đang hút dở vào gạt tàn.

Trên ống tay áo xắn lên của anh còn thoang thoảng một mùi hương nhài rất nhạt.

Trần Mạt rất thích đặt mấy túi hương nhài do bà ngoại cô tự làm vào trong tủ quần áo ở nhà.

Chẳng hiểu sao Tạ Vọng lại nhớ đến những tách trà hoa nhài mà Trần Mạt thường pha cho anh mỗi khi anh say rượu.

Mọi thứ mà cô thích đều rất giống với con người cô.

Có chút nhạt nhẽo, ngày tháng dài lâu rất dễ khiến người ta phát ngán.

Nhưng hương thơm ấy lại lưu giữ được thật lâu, thỉnh thoảng lại bất ngờ khơi gợi tâm trí anh.

"Liệu Trần Mạt có tức giận không?" Người bạn lên tiếng hỏi với giọng pha chút lo lắng.

Tạ Vọng nghe vậy thì đáp vô cùng chắc nịch: "Sẽ không đâu."

"Cho dù có tức giận, cô ấy cũng rất dễ dỗ dành."

"Vậy rốt cuộc trong lòng cậu nghĩ thế nào? Chọn Trần Mạt hay là Lâm tiểu thư kia?"

Tạ Vọng lại châm một điếu t.h.u.ố.c.

Đợi đến khi điếu t.h.u.ố.c cháy hết, anh mới nhướng mày cười với người bạn: "Tôi không thể hưởng phúc vẹn cả đôi đường sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Người bạn cảm thấy có chút bất ngờ: "Cậu không định chia tay với Trần Mạt à?"

Tạ Vọng liếc xéo cậu ta: "Tại sao phải chia tay?"

Trần Mạt ngoan ngoãn như vậy, lại nghe lời hiểu chuyện khiến người ta bớt lo.

Cho dù bây giờ anh có đang trong giai đoạn chán cô, thì anh cũng chưa hề có ý định chia tay.

Chỉ là lúc này Tạ Vọng cũng không muốn về dỗ dành cô.

Dù sao thì tự Trần Mạt cũng sẽ tự biết cách dỗ dành bản thân mình thôi.

5

Sau đêm hôm đó, Tạ Vọng giống như đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới của tôi.

Tôi tá túc ở nhà cô bạn thân vài ngày.

Đợi đến khi tâm trạng miễn cưỡng ổn định lại.

Tôi quay về căn hộ thuê ngoài trường học để thu dọn đồ đạc cá nhân.

Trước khi đi, tôi còn cẩn thận kiểm tra lại một lượt.

Đảm bảo không để sót lại bất cứ đồ dùng cá nhân nào, tôi mới khóa cửa rời đi.

Tôi đã nộp đơn xin một suất sinh viên trao đổi đến trường đại học bên Áo Thành.

Thời hạn là hai năm.

Một tuần nữa là phải qua đó báo danh rồi.

Có một lần, tôi tình cờ nhìn thấy xe của Tạ Vọng ở gần trường từ phía xa.

Cô gái xinh đẹp đêm đó cùng anh bước từ trên xe xuống.

Bọn họ cùng nhau đến quầy hàng ven đường mua cá viên.

Lúc đó là bốn giờ chiều của một ngày cuối xuân.

Ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá biếng nhác rọi xuống mặt đất.

Từng cặp đôi hay những sinh viên qua lại trên đường, ai nấy đều mang khuôn mặt trẻ trung và tràn đầy sức sống.

Tôi ôm một chồng sách, mặc chiếc áo nỉ và quần jeans bình thường nhất đứng dưới tán cây long não.

Trơ mắt nhìn người tôi từng yêu thương dễ dàng phải lòng một người khác.

Cớ sao lại có thể không buồn một chút nào cơ chứ.

Thế nhưng cảnh xuân đang lúc tươi đẹp.

Tôi vẫn còn trẻ.

Dường như cũng chẳng có gì là không thể buông bỏ được.

6

Hơn nửa tháng sau khi tôi đến Áo Thành.

Tạ Vọng mới gọi cho tôi cuộc điện thoại đầu tiên.

Lúc đó tôi vừa ôm sách bước ra từ thư viện.

Khi giọng nói của Tạ Vọng vang lên bên tai, tôi bỗng cảm thấy vô cùng xa lạ.

"Mạt Mạt."

"Em đang ở ký túc xá hay ở đâu? Anh đến đón em có được không."

Tôi im lặng một lúc rồi mới cất lời.

"Em không ở ký túc xá, cũng không ở Cảng Thành."

"Em đi đâu rồi Mạt Mạt?"

"Em đã nộp đơn xin làm sinh viên trao đổi, đã đi từ một tuần trước rồi."

"Tại sao lại không nói cho anh biết, không bàn bạc với anh?" Giọng Tạ Vọng chợt cao v.út lên.

"Tạ Vọng, thật ra những ngày qua, em vẫn luôn chờ điện thoại của anh."