Mảnh Hương Nhài

Chương 1

Sau
 

1

Tạ Vọng đã không liên lạc với tôi một tháng nay rồi.

Thực ra trong nửa năm qua, tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng anh đã có phần nhạt nhẽo, xa cách với mình.

Nhưng mỗi lần ở lại qua đêm, anh vẫn quấn quít lấy tôi cả đêm không buông.

Tôi hơi thẫn thờ, nhớ lại lần gặp mặt của chúng tôi vào một tháng trước.

Đêm đó, Tạ Vọng có uống chút rượu.

Còn tôi thì mặc bộ váy ngủ mới mà cô bạn thân tặng.

Khi tôi từ phòng tắm bước ra, ánh mắt Tạ Vọng thay đổi ngay lập tức.

Anh cứ như trở lại khoảng thời gian chúng tôi mới yêu nhau cuồng nhiệt vậy.

Có chút điên cuồng.

Đến cuối cùng, tôi suýt chút nữa tưởng mình sẽ c.h.ế.t trên giường.

Thế nhưng sau khi anh ấy rời đi vào ngày hôm sau, anh không còn nghe điện thoại hay trả lời tin nhắn của tôi nữa.

Tôi vốn là người có tính cách rất thụ động.

Tạ Vọng không để ý đến tôi, tôi chủ động tìm anh vài lần, rồi cũng tự biết điều mà không tiếp tục tự làm mình mất mặt nữa.

Cho đến khi vài người bạn học bắt đầu bóng gió dò hỏi tôi.

Rằng có phải tôi và Tạ Vọng đang cãi nhau không.

Bọn họ đã nhiều lần nhìn thấy Tạ Vọng đi cùng những cô gái khác nhau.

Ai nấy đều xinh đẹp, vóc dáng lại bốc lửa.

Tạ Vọng mập mờ với tất cả bọn họ.

Tôi không kiềm chế được mà bước đến trước gương.

Và rồi nhìn thấy một bản thân quá đỗi bình thường.

Từ nhỏ tôi đã là kiểu con gái không có gì nổi bật.

Lớn lên rồi, vẫn nhạt nhòa như thế.

Xem ra Tạ Vọng chán tôi cũng là chuyện rất hợp lý.

Nhưng tôi vẫn muốn cố gắng thêm một lần nữa, tranh thủ thêm một lần nữa.

Dù sao thì tôi rất thích Tạ Vọng.

Từ trước khi anh biết đến sự tồn tại của tôi, tôi đã thầm mến anh từ rất lâu, rất lâu rồi.

Tôi lôi tất cả váy áo trong tủ ra mặc thử từng chiếc một.

Sau cùng tôi đ.á.n.h bạo mặc chiếc váy hai dây màu đỏ rượu.

Lại rất cẩn thận uốn tóc và trang điểm nhẹ.

Tối nay có một người bạn tổ chức sinh nhật.

Tạ Vọng cũng sẽ đến đó.

Tôi nhớ anh, muốn gặp anh, và muốn... đưa anh về nhà.

2

Bữa tiệc sinh nhật của người bạn đó được tổ chức khá hoành tráng.

Tôi không đi cùng Tạ Vọng, nên lúc vào cửa cũng mất chút thời gian.

Khi nhân viên phục vụ dẫn tôi vào, không khí bên trong đã vô cùng náo nhiệt.

Khắp nơi đều là những bóng người lộng lẫy, tỏa hương thơm ngát.

Dẫu tôi đã cất công trang điểm chải chuốt, thì trông vẫn chẳng hề nổi bật.

Vì thế, phía sau đám đông ồn ào ấy, chẳng một ai để ý đến sự xuất hiện của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Sự chú ý của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Tạ Vọng và cô gái đẹp đến kinh ngạc đang đứng cạnh anh.

Tôi chưa từng gặp cô gái nào xinh đẹp đến thế.

Nhìn thấy cô ấy, thậm chí người ta chẳng thể sinh ra nổi một chút cảm giác ghen tị hay đố kỵ nào.

Cô ấy chỉ mặc một chiếc váy đen đơn giản, mái tóc dài buông xõa.

Đeo một đôi khuyên tai ngọc trai, gương mặt gần như để mộc.

Cô ấy đứng bên cạnh Tạ Vọng một cách đường hoàng. Trông hai người tôn lên vẻ đẹp của nhau, vô cùng xứng đôi vừa lứa.

Bạn bè xung quanh đều không nhịn được buông lời trêu chọc dò hỏi:

"Thái t.ử gia, cậu mau giới thiệu cho mọi người đi chứ."

"Tôi thấy chắc hoa hậu Hong Kong năm ngoái mà đứng trước mặt một đại mỹ nhân thế này cũng phải lu mờ."

"Đúng vậy, đây mới là gu thẩm mỹ của cậu chứ. Nói mới nhớ, sao năm đó cậu lại nhìn trúng Trần Mạt vậy?"

Có lẽ là vì nhắc đến tên tôi.

Đám đông mới sực nhớ ra Tạ Vọng vẫn còn một cô bạn gái chính thức là tôi đây.

Trong chốc lát bầu không khí trở nên gượng gạo.

Tạ Vọng bỗng nhiên lên tiếng: "Sao tự dưng không ai nói gì nữa vậy?"

"Haha, thật ra mọi người chỉ tò mò chút thôi."

"Dù sao thì việc cậu quen Trần Mạt lúc đó khiến người khác khá bất ngờ mà."

Tạ Vọng hờ hững cười cười: "Sao nào, chưa yêu đương với con gái bình thường bao giờ, thử một chút không được sao?"

"Tất nhiên là được, chỉ là cô ấy thì cũng quá bình thường rồi..."

Đám đông lại tiếp tục cười đùa rôm rả.

Tôi đứng ở góc khuất không ai chú ý nhất phía sau.

Nhìn Tạ Vọng cùng cô gái kia được người ta vây quanh như trăng sao hội tụ.

Hai năm trôi qua, dường như mọi thứ lại quay về vạch xuất phát thuở ban đầu.

Anh vĩnh viễn là tâm điểm sáng ch.ói trên đỉnh kim tự tháp.

Còn tôi mãi mãi chỉ là một cô gái bình thường mờ nhạt chìm nghỉm giữa biển người.

3

Tôi không bước tới đó để rồi tự chuốc lấy nhục nhã.

Nhưng tôi cũng không hề khóc.

Ngược lại nỗi bi thương quá lớn, quá nặng nề đã khiến cả người tôi trở nên tê dại.

Chỉ là khi nhìn thấy Tạ Vọng đỡ rượu cho cô gái ấy, che chở bảo vệ cho cô ấy ở phía sau.

Trái tim tôi vẫn nhói lên cơn đau dữ dội.

Cảm giác như bị mũi kim đ.â.m xuyên qua, rỉ m.á.u.

Ngày trước những cô gái xinh đẹp theo đuổi Tạ Vọng nhiều vô kể như cá chép qua sông.

Thế nhưng anh lại cố tình chọn tôi.

Cũng thực sự thu lại bản tính trăng hoa lãng t.ử.

Chẳng biết đã khiến bao nhiêu người phải kinh ngạc rớt cả tròng mắt.

Không phải tôi chưa từng ngốc nghếch ảo tưởng.

Rằng mình chính là nàng Lọ Lem may mắn trong tiểu thuyết ngôn tình, người đã chấm dứt được lịch sử tình trường của vị công t.ử đào hoa.

Nhưng đến lúc này, tôi đã hoàn toàn tỉnh mộng.

Trong lòng tôi hiểu rất rõ tôi và Tạ Vọng đến đây là kết thúc rồi.

 
Sau