Mảnh Ghép Của Thời Gian

Chương 13: Khám phá bí mật

Họ chạy ra khỏi thư viện, lòng đầy hoang mang và lo lắng. Ánh đèn mờ ảo của thành phố cổ như đang nhấp nháy, phản chiếu những cảm xúc lẫn lộn trong lòng họ. Linh Phương dẫn đầu, đôi mắt xanh biếc quét quanh để tìm kiếm dấu hiệu của nguy hiểm.

“Chúng ta không thể để họ tìm thấy viên đá,” Minh Tâm nói, giọng căng thẳng. “Nếu Tộc Thời Gian thực sự có ý định thay đổi lịch sử, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Đúng vậy,” Hạ Vy đồng tình, nét mặt cô nghiêm lại. “Họ không chỉ muốn kiểm soát viên đá, mà còn muốn biến mọi người thành công cụ cho âm mưu của họ.”

Linh Phương dừng lại, quay lại nhìn hai người bạn. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những người đã từng chống lại Tộc Thời Gian. Họ có thể giúp chúng ta.”

“Nhưng làm sao chúng ta tìm được họ?” Minh Tâm hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ. “Thành phố này rất rộng lớn, và có biết bao nhiêu bí mật.”

“Có thể chúng ta cần phải tìm đến những người già trong thành phố,” Linh Phương đề xuất. “Họ có thể là những người đã sống qua những cuộc chiến tranh với Tộc Thời Gian.”

Họ tiếp tục di chuyển qua những con phố, tìm kiếm người có thể giúp đỡ. Những âm thanh từ xa vang vọng, tạo nên không khí hồi hộp. Linh Phương cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ, nhưng mỗi lần cô quay lại, chỉ thấy những bóng hình thoáng qua.

Cuối cùng, họ tìm thấy một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm. Bên trong, một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi bên bàn, ánh mắt thâm trầm và sâu sắc. Linh Phương tiến đến, lòng đầy hy vọng.

“Cháu chào bà,” cô nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Chúng cháu đang tìm kiếm thông tin về Tộc Thời Gian và những người đã chống lại họ.”

Người phụ nữ nhìn họ, đôi mắt như xuyên thấu vào tâm hồn từng người. “Tộc Thời Gian,” bà thở dài, “đó là một chủ đề nhạy cảm. Nhiều người đã mất mạng vì họ.”

“Chúng cháu không sợ,” Minh Tâm lên tiếng. “Chúng cháu chỉ muốn biết cách ngăn chặn họ.”

“Có một truyền thuyết,” bà bắt đầu, giọng nghiêm trọng. “Trong quá khứ, có một nhóm người đã tìm cách chống lại Tộc Thời Gian bằng cách sử dụng sức mạnh của những viên đá cổ. Họ đã tạo ra những cánh cổng thời gian để ngăn chặn kế hoạch của tộc.”

“Nhưng bây giờ, nhóm đó đâu rồi?” Hạ Vy hỏi, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

“Đã có những cuộc thanh trừng,” bà nói. “Nhiều người trong số họ đã bị Tộc Thời Gian tiêu diệt. Tuy nhiên, một số vẫn sống sót, ẩn náu trong bóng tối.”

“Chúng cháu có thể tìm họ không?” Linh Phương hỏi, cảm giác hồi hộp trào dâng.“Có lẽ,” bà đáp. “Nhưng để tìm ra họ, các cháu phải đối mặt với những thử thách. Tộc Thời Gian không dễ dàng gì bỏ qua cho những ai dám chống lại họ.”

Linh Phương và những người bạn nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng cháu sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết,” Minh Tâm khẳng định. “Không thể để họ tiếp tục thao túng mọi thứ.”

Người phụ nữ gật đầu, rồi đưa cho họ một mảnh giấy. “Đây là địa chỉ của một người có thể giúp các cháu. Ông ấy sống ở vùng ngoại ô, nơi mà Tộc Thời Gian ít lui tới.”

Cảm ơn bà, họ rời quán trà, lòng đầy hy vọng. Tuy nhiên, Linh Phương vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng sâu sắc. Họ cần phải hành động nhanh chóng trước khi Tộc Thời Gian kịp phát hiện ra sự hiện diện của họ.

Khi ra đến cửa, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm họ rùng mình. “Chúng ta phải đi ngay,” Hạ Vy nói, vẻ mặt quyết tâm. “Không thể chần chừ thêm nữa.”

Họ bắt đầu đi về phía ngoại ô, nhưng Linh Phương cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cảm giác như có đôi mắt đang theo dõi từng bước chân của họ. “Chúng ta có nên tách ra không?” cô đề xuất, lo lắng cho sự an toàn của cả nhóm.

“Không, chúng ta nên ở bên nhau,” Minh Tâm đáp. “Đoàn kết là sức mạnh.”

Họ tiếp tục đi, nhưng Linh Phương không thể gạt bỏ cảm giác đang bị theo dõi. Những bóng hình thoáng qua, những tiếng thì thầm xa xăm như đang nhắc nhở họ về mối đe dọa đang gần kề.

Khi đến gần địa chỉ mà bà đã cho, họ dừng lại trước một ngôi nhà cổ kính, có vẻ như đã lâu không ai lui tới. “Đây là nơi không?” Hạ Vy hỏi, ánh mắt dò xét.

“Có lẽ,” Linh Phương trả lời, nhưng cảm giác lo lắng lại trỗi dậy trong lòng. Họ gõ cửa, lòng đầy hồi hộp. Cửa mở ra, và một người đàn ông lớn tuổi đứng trước mặt họ. Ánh mắt ông như chứa đựng cả một kho tàng ký ức.

“Các cháu tìm tôi?” ông hỏi, giọng trầm ấm nhưng cũng đầy bí ẩn.

“Chúng cháu cần giúp đỡ,” Linh Phương lên tiếng, cảm giác như bước vào một thế giới hoàn toàn khác. “Tộc Thời Gian đang âm thầm hoạt động, và chúng cháu muốn ngăn chặn họ.”

Người đàn ông nhìn họ chăm chú, rồi khẽ gật đầu. “Hãy vào trong. Chúng ta có nhiều điều cần nói.”

Khi họ bước vào, Linh Phương cảm thấy như một cánh cửa mới vừa mở ra. Mọi thứ đều đã sẵn sàng cho một cuộc chiến chưa từng có, và bí mật về Tộc Thời Gian đang chờ đợi họ khám phá. Sự hồi hộp tràn ngập trong không khí, như một điềm báo về những gì sắp xảy ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn