Hạ Vy đứng giữa căn phòng, ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn lung linh làm nổi bật vẻ mặt trăn trở của cô. Sau những cuộc trò chuyện với cha mẹ, cô cảm thấy như vừa mới chạm vào những vết thương xưa cũ, nhưng cũng là lúc tìm thấy sức mạnh để đối mặt. “Chúng ta phải quyết định,” cô nói, ngắt quãng sự im lặng đang bao trùm.
Minh Tâm gật đầu, ánh mắt nghiêm túc. “Đúng vậy. Viên đá không chỉ mang lại những ký ức đau thương mà còn có sức mạnh tiềm ẩn. Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về nó.”
Linh Phương đứng bên cạnh, tay mân mê viên đá cổ, cảm giác lạnh lẽo từ nó truyền vào lòng bàn tay. “Nhưng có thể sức mạnh đó sẽ khiến chúng ta đi lệch hướng. Chúng ta phải cẩn thận.” Giọng cô vang lên, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
“Cẩn thận không phải là đủ,” Hạ Vy tiếp lời, “Chúng ta cần phải hiểu rõ những gì viên đá thực sự có thể làm. Nếu không, chúng ta sẽ rơi vào cám dỗ.”
Cả ba người cùng nhau ngồi xuống, quyết định xây dựng kế hoạch. Họ không thể để những ký ức đau thương chi phối cuộc sống của mình. Thay vào đó, họ phải tìm cách sử dụng sức mạnh của viên đá để chữa lành, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh.
“Nhưng chúng ta cần phải tìm hiểu về Tộc Thời Gian,” Minh Tâm nhấn mạnh. “Họ không chỉ là những người muốn chiếm đoạt viên đá mà còn có thể là những người biết rõ hơn về sức mạnh của nó.”
“Chúng ta có thể tìm kiếm thông tin từ những người từng sống ở đây,” Hạ Vy đề xuất. “Có thể họ sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quá khứ của viên đá.”
“Đúng vậy. Nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị cho những rủi ro có thể xảy ra,” Linh Phương nói thêm. “Không thể biết được ai sẽ đứng về phía chúng ta và ai sẽ trở thành kẻ thù.”
Khi đêm buông xuống, họ quyết định bắt đầu hành trình mới vào sáng hôm sau. Linh Phương không thể ngừng suy nghĩ về những điều mà viên đá đã mang lại cho họ. Nó như một mảnh ghép trong cuộc sống của cô, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Cô biết rằng việc khám phá sức mạnh của nó không chỉ là một cuộc phiêu lưu mà còn là một cuộc chiến với chính bản thân.
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua những ô cửa nhỏ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên sàn nhà. Họ bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hành trình. Minh Tâm kiểm tra lại đồ đạc, trong khi Hạ Vy ngắm nhìn viên đá với vẻ ngưỡng mộ và sợ hãi. “Nó thật đẹp, nhưng cũng thật đáng sợ,” cô thì thầm.
“Chúng ta sẽ không để nó kiểm soát chúng ta,” Linh Phương khẳng định. “Chúng ta có mục đích rõ ràng. Hãy để sức mạnh của nó trở thành công cụ giúp chúng ta chữa lành.”
Họ ra khỏi nhà, lòng đầy quyết tâm. Thành phố cổ vẫn giữ nguyên vẻ bí ẩn, nhưng giờ đây dường như nó đang mở ra những con đường mới cho họ. Những con hẻm rợp bóng, những bức tường rêu phong, tất cả như đang thì thầm những bí mật của quá khứ.
“Chúng ta nên bắt đầu từ đâu?” Minh Tâm hỏi, ánh mắt tìm kiếm những dấu hiệu.“Có một thư viện cổ, nơi chứa đựng nhiều tài liệu về lịch sử thành phố và Tộc Thời Gian. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy thông tin cần thiết ở đó,” Hạ Vy trả lời.
Họ đi bộ qua những con phố nhỏ, không khí trong lành nhưng cũng mang theo cảm giác hồi hộp. Linh Phương cảm nhận được sự thay đổi trong lòng, khi mà mỗi bước chân đều dẫn họ đến gần hơn với những mảnh ghép của quá khứ.
Khi đến thư viện, không gian yên tĩnh tạo cảm giác như thời gian đã ngừng lại. Những kệ sách cao vút, bụi bặm và mùi giấy cũ len lỏi trong không khí. Họ bắt đầu tìm kiếm những tài liệu liên quan đến Tộc Thời Gian và viên đá cổ.
“Có lẽ chúng ta nên chia nhau ra,” Minh Tâm đề xuất. “Một người tìm thông tin về viên đá, một người tìm về Tộc Thời Gian, và một người tìm về lịch sử thành phố.”
“Được,” Hạ Vy đồng ý. “Hãy cẩn thận và gọi nhau nếu có gì bất thường.”
Họ tản ra, mỗi người chìm đắm vào những trang sách. Linh Phương cảm thấy sự kết nối với những ký ức của những người đã sống trước đây. Những câu chuyện về những cuộc chiến tranh, những mảnh ghép của thời gian, tất cả như đang hòa quyện với cảm xúc trong lòng cô.
Khi đọc xong một tài liệu về Tộc Thời Gian, Linh Phương bỗng cảm thấy như có điều gì đó không ổn. Cô vội vã tìm kiếm Hạ Vy và Minh Tâm. “Có điều gì đó không đúng,” cô nói, giọng đầy lo lắng. “Tộc Thời Gian không chỉ muốn chiếm đoạt viên đá. Họ còn có những kế hoạch lớn hơn mà chúng ta không thể tưởng tượng.”
Minh Tâm và Hạ Vy nhìn nhau, băn khoăn. “Cô đã tìm thấy gì?” Minh Tâm hỏi.
“Có một đoạn ghi chép nói về việc họ muốn sử dụng viên đá để thay đổi lịch sử, tạo ra một thế giới mà họ có thể kiểm soát hoàn toàn,” Linh Phương thốt lên, ánh mắt không rời khỏi trang giấy. “Họ không chỉ muốn có sức mạnh mà còn muốn thống trị mọi thứ.”
“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Hạ Vy nói, vẻ quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Nếu không, chúng ta sẽ không chỉ mất viên đá mà còn mất cả tương lai.”
“Chúng ta phải tìm cách ngăn chặn họ,” Minh Tâm nói, sự căng thẳng trong giọng nói ngày càng rõ rệt. “Nhưng làm thế nào?”
“Có thể tìm hiểu về những người đã từng chống lại Tộc Thời Gian,” Linh Phương đề xuất. “Họ có thể giúp chúng ta tìm ra cách đối phó.”
Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua cửa sổ. Họ ngẩng lên, thấy một người lạ đứng ngoài, ánh mắt sắc lạnh. Linh Phương nhận ra ngay rằng sự đe dọa đã đến gần. “Chúng ta không còn thời gian nữa,” cô thì thầm, và cả ba người lập tức chạy ra ngoài, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì đang chờ đợi họ.