“Người đưa thư đến!” Có tiếng trẻ con hét lên ở dưới lầu. Lập tức những người đang đợi thư, đặt báo đều chạy xuống lầu. Hướng Thần đọc sách cũ đã chán từ lâu rồi, nghe tiếng hét liền vứt cuốn sách trên tay: “Chú ơi, anh ơi, con đi lấy báo!” Nói xong chạy thình thịch xuống lầu.
Xuống đến tầng một, người đưa thư đã bị mọi người vây kín rồi. Hướng Thần đợi ở ngoài một lúc, đợi người ta tản đi mới lại gần: “Chú ơi, cháu lấy báo.”
Người đưa thư liếc nhìn cậu, nói: “Trẻ con nhà Tống Văn Bân à?”
Hướng Thần gật đầu. Người đưa thư lật báo từ túi xách ra đưa cho cậu, rồi lại đưa thêm một lá thư: “Có thư của nhà cháu. Mang về cho người lớn xem nhé, đừng làm mất.”
Hướng Thần nhìn bì thư. Trên đó quả nhiên có viết tên chú nhà cậu. Cậu đã nhận những lá thư như vậy vài lần rồi. Mỗi lần nhận được, chú cậu đều không vui lắm, cậu và anh trai cũng không dám hỏi nhiều.
Hướng Thần cảm ơn người đưa thư xong, cầm báo và thư chạy về. Vào đến nhà, Hướng Thần đưa thư cho Tống Văn Bân: “Chú ơi, có thư của chú nè.”
Quả nhiên, Tống Văn Bân vừa thấy nét chữ trên phong bì thì sắc mặt liền chùng xuống. Chú cầm thư nhưng không mở ra, nói với Hướng Thần: “Đi chơi đi, báo đưa cho anh trai con xem trước.”
Hướng Thần ngoan ngoãn gật đầu, biết Tống Văn Bân ý là bảo cậu vào phòng ngủ tìm anh trai liền cầm báo rời đi. Đến cửa phòng ngủ, Hướng Thần quay đầu nhìn lại một cái. Chú cậu đang nhìn chằm chằm vào phong bì, ngón tay nắm chặt, sắc mặt vô cùng khó coi.
Hướng Thần mở cửa phòng ngủ. Hứa Hằng Châu đang ngồi trước bàn học viết gì đó. Nghe thấy tiếng mở cửa, anh quay đầu nhìn một cái, thấy là cậu liền tiếp tục công việc đang làm. Hướng Thần biết anh trai dạo này khá bận nên không tiện quấy rầy anh, cậu ngồi bên mép giường cúi đầu suy nghĩ. Cậu bây giờ còn nhỏ tuổi nhưng không phải là không biết gì. Không khí gần đây căng thẳng hơn nhiều, cậu cũng biết hai năm nay không yên ổn, nhưng hai người lớn bảo vệ cậu quá tốt, Hướng Thần vẫn không có cảm giác gì lớn về sự hỗn loạn bên ngoài.
Hứa Hằng Châu viết xong lá thư trên tay thì đóng nắp bút máy lại, gấp thư và cất vào phong bì chuẩn bị tìm thời gian gửi đi. Làm xong việc, anh quay đầu lại mới thấy Hướng Thần cúi đầu ngồi bên mép giường không biết đang nghĩ gì.
“Sao vậy?” Hứa Hằng Châu đi tới, ngồi xuống bên cạnh Hướng Thần, xoa đầu cậu hỏi. Hướng Thần quay đầu nhìn anh: “Anh, chú lại nhận được thư rồi, chú ấy không vui lắm.”
Hứa Hằng Châu nghe vậy cau mày. Hướng Thần không biết lá thư đó là gì, nhưng anh thì biết. Có lần anh đang nấu ăn trong bếp, Tống Văn Bân mang thư đến đốt, anh vô tình liếc thấy một vài nội dung. Đại khái là có người bảo Tống Văn Bân đi cầu xin sếp cũ của chú giúp làm chuyện gì đó, rõ ràng là lời nhờ vả nhưng lại nói bằng giọng ra lệnh. Hứa Hằng Châu đoán người này chắc là người lớn trong gia đình chú. Kết hợp với việc mấy năm nay Tống Văn Bân chưa từng nhắc đến người nhà, Tết cũng chỉ ăn Tết với họ, Hứa Hằng Châu về cơ bản có thể suy đoán quan hệ của chú với gia đình chắc là không tốt lắm.
Hứa Hằng Châu trầm ngâm một lát, hỏi: “Lá thư trước gửi đến khi nào?”
Hướng Thần nghiêng đầu nghĩ một chút, không chắc chắn nói: “Hình như một tuần trước? Không phải, chắc là gần hơn, bốn năm ngày gì đó.”
Nói xong Hướng Thần lầm bầm một câu: “Gần đây sao lại thường xuyên hơn thế, trước đây lâu lắm mới có một lá…”
Hứa Hằng Châu giật mình. Gần đây ngày càng nhiều…
Nếu những lá thư gửi đến đều là bảo Tống Văn Bân đi cầu xin người khác làm việc, thì chuyện gì lại gấp gáp đến vậy? Lại đúng vào thời điểm này khiến anh không thể không nghĩ nhiều. Hứa Hằng Châu cố gắng sắp xếp các manh mối, giả định trong lòng cũng nghiêng về hướng xấu. Nếu là như vậy, nhất định không thể dính vào vũng nước đục này! Không phải là vấn đề giúp hay không giúp, mà là một khi dính vào là xong đời.
Dù bị nói là tâm địa sắt đá cũng được, một bên là người thân anh chưa từng gặp và có ấn tượng không tốt, một bên là người thân đã nuôi dưỡng anh năm năm, lựa chọn thế nào là quá rõ ràng. Điều anh lo lắng bây giờ là Tống Văn Bân sẽ mềm lòng với những người thân đó, thật sự đi cầu xin người ta giúp. Lỡ bị kéo xuống nước cùng thì với tính cách của Tống Văn Bân, chỉ riêng cảm giác tội lỗi thôi cũng có thể đè bẹp chú ấy.
Hứa Hằng Châu trầm tư một lúc. Anh chắc chắn không thể trực tiếp nói với Tống Văn Bân là đừng quản chuyện của người đó nếu không sẽ xảy ra chuyện. Chưa nói đến chuyện anh đọc thư của Tống Văn Bân, anh dự đoán được tương lai bằng cách nào? Lúc này Hứa Hằng Châu vẫn chưa biết mâu thuẫn giữa Tống Văn Bân và gia đình chú, trong lòng âm thầm tính toán xem phải giải quyết chuyện này như thế nào.
Chuyện phiền lòng này còn đè nặng trong lòng, bên kia lại có rắc rối khác tìm đến. Từ sau lần đi chúc Tết nhà họ Vệ, không biết dây thần kinh nào của Vệ Xảo Văn bị chập mạch, rõ ràng Hứa Hằng Châu đã từ chối rõ ràng, cô nàng vẫn tìm đến hết lần này đến lần khác. Hôm nay rủ Hứa Hằng Châu đi chơi công viên, ngày mai mời Hứa Hằng Châu đi xem phim. Thỉnh thoảng còn lấy danh nghĩa của Vệ Hồng Thăng mời ba người nhà họ Tống đến nhà ăn cơm, nhưng ý đồ thực sự là gì thì ai cũng nhìn ra được.
Hứa Hằng Châu phiền không chịu nổi. Trước khi xuyên không, anh không phải là chưa từng gặp người theo đuổi dai dẳng, hơn nữa vì lý do thời đại, những người theo đuổi lúc đó còn thẳng thắn hơn.
Nhưng tình hình cũng khác. Lúc đó, chỉ riêng thân phận của anh đã có thể đuổi đi một lượng lớn người, dưới trướng cũng không thiếu người giúp anh xua đuổi người theo đuổi. Bây giờ thì khác, anh là con nuôi của Tống Văn Bân, Vệ Xảo Văn dù sao cũng là con gái của Trưởng ban vũ trang, hơn nữa cha cô nàng còn là đồng đội của Tống Văn Bân. Dù anh có ưu tú đến mấy, chưa có việc làm, tuổi còn trẻ, nếu chỉ xét gia cảnh, Vệ Xảo Văn thực sự cao hơn anh một bậc.
Dù người nhà anh không nghĩ như vậy nhưng trong mắt người ngoài thì là như thế. Ban đầu mấy bà thím, cô bác trong khu tập thể rục rịch muốn làm mối cho anh, sau khi gặp Vệ Xảo Văn vài lần, lại hỏi rõ gia cảnh cô nàng thì đều im hơi lặng tiếng.
Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Hứa Hằng Châu đang lo lắng chuyện nhà Tống Văn Bân, buổi chiều Vệ Xảo Văn lại tìm đến. Lúc đó Hướng Thần đang ở ngoài chọc than trong lò để đun nước. Từ xa nghe thấy tiếng bà thím ở cầu thang nói chuyện với ai đó: “Ôi, Đồng chí Vệ lại đến tìm Tiểu Hứa à!”
Sau đó là giọng của Vệ Xảo Văn đáp lại. Hướng Thần lập tức vứt cái kẹp than trên tay, chạy vội vào nhà: “Anh, anh, cái cô Vệ Xảo Văn kia lại đến nữa rồi!”
Bút máy trên tay Hứa Hằng Châu để lại một vệt mực trên giấy. Anh bực bội dọn dẹp đồ trên bàn, đứng dậy đi ra phòng khách. Vệ Xảo Văn mặc một chiếc áo khoác kẻ sọc đỏ, trang điểm kỹ lưỡng, trông tươi tắn rạng rỡ. Vừa nhìn thấy Hứa Hằng Châu, trên mặt cô nàng liền nở nụ cười: “Hằng Châu, tôi lại đến làm phiền anh rồi.”
Từ sau lần cô ấy gọi Hứa Hằng Châu là ‘Anh Hứa’ bị nói thẳng mặt, Vệ Xảo Văn gặp lại đã đổi cách xưng hô.
Tống Văn Bân đi làm rồi, trong nhà chỉ có ba người họ. Hứa Hằng Châu nhắm mắt lại, cố gắng hết sức kiềm chế sự bực bội trong lòng. Vệ Xảo Văn chủ động như vậy, ai tin người nhà cô nàng không biết chứ? Không chừng còn rất ủng hộ. Nếu anh không nể mặt mà gây gổ với người ta, chú anh sẽ phải đối mặt với người bạn lâu năm của mình thế nào đây.
Hứa Hằng Châu mặt lạnh tanh, thể hiện rõ sự không hoan nghênh của mình. Anh cố gắng giữ vẻ lịch sự, bảo Hướng Thần đi rót cho Vệ Xảo Văn một cốc nước. Vệ Xảo Văn dường như không nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh. Cô nàng luôn nhớ lời mẹ dặn, chỉ cần cô nàng gả vào nhà này thì mai sau sẽ có phúc mà hưởng. Hơn nữa, Hứa Hằng Châu càng lạnh lùng, cô nàng càng muốn thấy chàng trai này mềm lòng với mình. Chẳng phải chỉ là mặt lạnh thôi sao? Sợ gì, người này dù lạnh mặt vẫn đẹp trai như thường nữa chứ.
Hứa Hằng Châu không biết suy nghĩ trong lòng Vệ Xảo Văn, và cũng không muốn biết. Hai người ngồi đối diện nhau. Vệ Xảo Văn nói, anh lạnh nhạt đáp lời vài câu, chỉ chờ người này nói xong và nhanh chóng rời đi.
Nhưng Vệ Xảo Văn lúc này rất kiên nhẫn. Hướng Thần ngồi xổm ngoài sân đã đun sôi một ấm nước rồi, cô nàng vẫn bình thản ngồi đó. Hướng Thần đi tìm một cái cốc chuyên dùng cho khách, rót cho Vệ Xảo Văn một cốc nước rồi lại rót cho anh trai mình một cốc. Tiếp chuyện người ta không dễ dàng, dù sao cũng có thể đưa cho anh trai một cốc nước để giết thời gian.
Rót xong, Hướng Thần cầm mỗi tay một cái cốc đi vào phòng khách. Hứa Hằng Châu ngước mắt nhìn thấy, vội vàng đi tới đỡ lấy cốc nước, lại không nhịn được cằn nhằn vài câu: “Lần sau đừng rót đầy như vậy, chỉ lấy một cốc thôi, cẩn thận bỏng.”
“Em biết rồi.” Hướng Thần vô tư đáp. Cậu không phải chỉ mới mười tuổi thật, việc nặng khác không làm được, rót nước thì không thành vấn đề.
Hứa Hằng Châu cầm hai cốc nước quay lại, đưa cốc của Vệ Xảo Văn cho cô nàng: “Đồng chí Vệ uống nước đi.”
Anh bây giờ thậm chí lười gọi chị Hai nhà họ Vệ, chỉ gọi bằng cách nào xa lạ nhất nhưng người này lại không bận tâm. Vệ Xảo Văn nhận cốc nước, lại liếc nhìn cốc nước trên tay Hứa Hằng Châu. Cô nàng hai lần đến đây cũng dùng cái cốc hiện tại này, nhưng cốc của Hứa Hằng Châu thì trông khác. Cô nàng thấy anh dùng mấy lần rồi, chắc là cốc riêng.
Cũng khá cầu kỳ nhỉ. Vệ Xảo Văn ôm cốc uống một ngụm nước nóng, thầm nghĩ trong lòng. Đợi cô nàng về nhà cũng phải làm một cái cốc riêng. Hứa Hằng Châu cũng uống một ngụm nước. Mùa đông lạnh, một ngụm nước nóng vào bụng quả thực thoải mái hơn nhiều. Anh nhớ lại lúc đỡ cốc nước chạm vào tay Hướng Thần hình như thấy tay cậu hơi lạnh, liền quay đầu nói với Hướng Thần: “Đi rót chút nước nóng uống đi.” Hướng Thần không thích uống nước trắng không vị, lê lết đi về phía bếp đi lấy cốc của mình.
Hứa Hằng Châu thấy vậy, nhíu mày đứng dậy: “Thôi bỏ đi, để anh đi rót cho em một cái túi giữ nhiệt.”
Túi giữ nhiệt của họ là tự chế từ chai đựng thuốc truyền xin từ bệnh viện, bên trong rót đầy nước sôi, bên ngoài bọc một lớp khăn dày. Buổi tối đặt ở chân rất ấm, ban ngày ôm để giữ ấm tay cũng được. Miệng chai này rất nhỏ, rót nước nóng phải cẩn thận kẻo bỏng, Hứa Hằng Châu tất nhiên không dám để Hướng Thần làm.
“Vào phòng ngủ tìm cái bình ra.” Hứa Hằng Châu dặn dò Hướng Thần một câu rồi đi ra lò than ngoài cửa xách nước. Mùa đông cần dùng nhiều nước nóng, lò than nhà họ luôn đun nước, khi cần dùng có thể rót bất cứ lúc nào, tuy tốn than nhưng tiện lợi. Hứa Hằng Châu xách ấm nước sôi vào bếp. Hướng Thần tìm thấy bình giữ nhiệt xong cũng đi vào. Không cần nói họ là chủ nhà mà bỏ mặc khách ở phòng khách là bất lịch sự. Đối với vị khách xấu không mời mà đến, họ thực sự không muốn tiếp đãi.
Vệ Xảo Văn cũng coi như có tự trọng, lúc này không gây ồn ào, yên lặng ngồi trong phòng khách. Đợi hai anh em đều vào bếp, cô nàng ôm cốc trong tay buồn chán nhìn xung quanh, rồi ánh mắt dừng lại trên cốc nước của Hứa Hằng Châu. Vệ Xảo Văn nhìn chằm chằm vào cốc nước còn bốc hơi nóng không dời mắt được. Không biết nghĩ gì, như bị ma xui quỷ khiến, cô nàng cầm cốc của Hứa Hằng Châu lên, xoay một vòng, mặt đỏ bừng uống một ngụm.
Trong bếp, Hứa Hằng Châu đang rót nước, bảo Hướng Thần đi lấy một cái khăn đến bọc cái bình. Hướng Thần nghe lời chạy ra ngoài, ánh mắt lướt qua Vệ Xảo Văn. Cô nàng đang cầm cốc uống nước. Hướng Thần chạy được hai bước lại dừng lại, ánh mắt rơi vào cái cốc trên tay Vệ Xảo Văn. Nghĩ đến điều cô nàng vừa làm, trong lòng Hướng Thần dâng lên một cơn giận, bùng nổ ngay lập tức: “Chị cầm cốc của anh tôi làm gì!”
Cậu bình bịch chạy đến, thò tay muốn giật cái cốc trên tay Vệ Xảo Văn. Vệ Xảo Văn vốn hơi chột dạ, thấy Hướng Thần hung hăng thì lập tức nổi giận. Chẳng qua chỉ là dùng cái cốc thôi mà, có gì ghê gớm chứ?!
Cô nàng tránh tay Hướng Thần ra, trên mặt nở nụ cười khiêu khích: “Dùng cốc một chút thì sao? Đợi tao và anh trai mày kết hôn còn ngủ chung một giường nữa cơ, liên quan gì đến thằng ranh con nhà mày!”
Cô nàng cố tình nói nhỏ để Hứa Hằng Châu trong bếp không nghe thấy, nhưng Hướng Thần đứng rất gần cô nàng lại nghe rõ mồn một. Hướng Thần vừa giận vừa gấp, mắt đỏ hoe, không nói gì mà chỉ cắn môi giằng lấy cái cốc trên tay Vệ Xảo Văn.
Hứa Hằng Châu nghe thấy tiếng hét của Hướng Thần, lập tức đặt ấm nước sôi xuống đi ra ngoài. Anh vừa đi đến cửa bếp, liền thấy Hướng Thần đang tranh nhau cốc nước nóng với Vệ Xảo Văn. Nước trong cốc lắc lư, nhìn thấy tim anh cũng đập mạnh theo. Hứa Hằng Châu lập tức chạy đến đó. Vệ Xảo Văn nhìn thấy Hứa Hằng Châu thì trong lòng hoảng hốt, động tác tay liền dừng lại. Cô nàng đang giằng co với Hướng Thần mà đột nhiên buông lỏng, lực bên phía Hướng Thần liền mạnh lên.
Vệ Xảo Văn cầm cốc không vững nên làm đổ ngay lập tức. Cô nàng kêu lên một tiếng thất thanh, bàn tay vung ra đánh vào thành cốc. Một phần nhỏ nước nóng tạt vào tay cô ta, phần lớn còn lại theo đường nước đổ suýt sượt qua tai Hướng Thần, rơi xuống vai cậu.
Hứa Hằng Châu chỉ kịp ôm lấy Hướng Thần nhưng không thể chắn được lượng nước nóng rơi trên người cậu. Anh run lên như thể chính mình bị bỏng, không kịp nghĩ gì khác bèn nhanh chóng c** q**n áo trên người Hướng Thần. Nước nóng trong cốc vừa mới đun sôi, bây giờ trời lạnh, lại để nguội một lúc rồi nên nhiệt độ không còn quá cao nhưng cũng chỉ ở mức vừa đủ uống. Hướng Thần tuổi nhỏ da non mềm, khi Hứa Hằng Châu cởi áo cậu ra, vùng vai đã đỏ ửng một mảng lớn, nổi cả mụn nước nhỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Hướng Thần đau đến mức hít khí, cậu muốn khóc nhưng bị sắc mặt của anh trai làm cho sợ, đôi mắt tròn ngấn lệ.
Bên cạnh, Vệ Xảo Văn ôm tay khóc, tay cô nàng cũng bị bỏng một mảng, đang vừa kêu đau vừa bảo Hứa Hằng Châu đưa cô nàng đến bệnh viện. Hứa Hằng Châu quay đầu trừng mắt nhìn cô ta một cái. Ánh mắt đó lạnh lẽo đến mức Vệ Xảo Văn rùng mình, chỉ cảm thấy người trước mặt muốn xé xác cô ta ra, hoàn toàn không thấy sự ôn hòa và lịch thiệp thường ngày.