Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 146

Thanh niên trí thức Dương bị sẩy thai. Tối hôm đó, cô ta đầu tiên bị mẹ Trần Hạnh cùng mấy người chú bác, cô thím đè xuống đánh cho một trận, sau đó lại bị mẹ Trần Hạnh đang cơn thịnh nộ đá liên tục. Có lẽ đã đá trúng bụng, lúc đó máu đã chảy ra.

Trong thời đại này, cô ta là một cô gái trẻ, có lẽ trước khi về nông thôn chưa hiểu biết về những chuyện này nên càng không biết biện pháp tránh thai nào. Còn về Trần Kiến Thiết, những người ở nông thôn đều coi trọng việc đông con nhiều phúc, có thai được thì càng tốt, sẽ không ai nghiên cứu về việc tránh thai. Dù hắn có biết một vài phương pháp dân gian, hắn cũng sẽ không để ý. Chỉ cần bản thân được hưởng thụ là đủ, quan tâm gì đến thanh niên trí thức Dương.

May mắn thay, bác sĩ Diêu trong thôn không phải là một lang băm. Ông cũng có chút tài năng, lập tức tiến hành cấp cứu cho thanh niên trí thức Dương, nhưng ông cũng không thể làm gì hơn được nữa.

Ông giỏi về chữa trị chấn thương gân cốt, không hiểu biết nhiều về sản phụ khoa. Tuy nhiên, thanh niên trí thức Dương bị thương quá nặng. Không chỉ là sẩy thai, cô ta còn bị đánh đập tàn bạo, khắp người đều là vết thương. Nhìn thấy hơi thở yếu ớt, không đưa đến bệnh viện thì không được.

Dù trong lòng có khó chịu đến mấy, Trần Hữu Sơn cũng phải cử người đưa cô ta đến bệnh viện. Thanh niên trí thức Dương đã làm điều xấu, nhưng người ta không thể bị đánh chết ngay tại thôn của họ, nếu truyền ra ngoài thì không biết sẽ thành ra thế nào. Trần Hữu Sơn gọi Trần Phúc, rồi gọi thêm hai thím tháo vát cùng đi, dùng xe bò đưa thanh niên trí thức Dương đi bệnh viện huyện ngay trong đêm. Gọi hai thím cùng đi là vì thanh niên trí thức Dương dù sao cũng là con gái, nhiều chuyện họ làm không tiện.

Sau khi họ đi, người dân trong thôn tản ra thành từng nhóm nhỏ, mạnh ai người nấy về nhà. Cũng có những người còn hứng thú tám chuyện, ba người một nhóm, năm người một hội tụ lại bàn tán.

Thôn cũng chẳng có hoạt động giải trí gì, trời vừa tối ngoài ngủ ra thì không còn việc gì khác để làm. Hiếm có một chuyện ly kỳ như thế này, không bàn bạc kỹ lưỡng thì thật có lỗi với bản thân.

Trần Hạnh không về nhà với Trần Kiến Thiết, cô đi theo mẹ mình, chuẩn bị về nhà mẹ đẻ trước. Trần Kiến Thiết được hai người anh trai đỡ lấy, khuôn mặt sưng đến mức gần như không nhìn ra hình dạng ban đầu, tất cả đều do cha hắn đánh.

Lưu Thúy đứng một bên, vừa lau nước mắt vừa xót xa nhìn đứa con trai út của mình, hết lời hỏi hắn đau ở đâu. Trần Kiến Thiết im lặng không nói gì, hắn được hai người anh trai đỡ đi trong trạng thái mơ màng, trong đầu vẫn còn thoáng qua cảnh tượng vừa nhìn thấy lúc nãy: người phụ nữ vừa thân mật với hắn không lâu trước đó nằm vô hồn trên nền đất bẩn thỉu, máu dưới thân cô ta đã nhuộm đỏ mặt đất, đó là con của hắn… Tuy nhiên, suy nghĩ của hắn nhanh chóng bị kéo về thực tại. Một khẩu súng gỗ nhỏ xíu bay thẳng vào mặt hắn.

Mặt hắn toàn là vết thương, chạm vào một cái là đau. Khẩu súng gỗ rơi xuống đất cuối cùng cũng kéo lại sự chú ý của Trần Kiến Thiết. Hắn ngơ ngác nhìn khẩu súng đồ chơi dưới chân mình, đó là do hắn tự tay làm, là bảo bối của con trai lớn, đã mấy năm rồi, gỗ đã được mài nhẵn bóng loáng.

Sau khi thằng bé lớn, món đồ chơi đó lại được em trai nó lấy đi, ngày nào cũng cầm không nỡ rời tay, ngay cả đi học cũng phải bỏ vào cặp sách mang theo đến trường.

Trần Kiến Thiết cứng đờ ngẩng đầu lên, gần như có thể nghe thấy tiếng “cạch” phát ra từ cổ. Ba đứa con của hắn đang đứng đối diện, khẩu súng đồ chơi đó là do chúng ném tới.

Con trai lớn đang dắt tay hai đứa em. Hai đứa lớn, đặc biệt là con trai lớn đã hơn mười tuổi, vài năm nữa là đến tuổi dựng vợ gả chồng, những chuyện cần biết đều đã biết. Chúng đang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy căm hận. Con gái út còn nhỏ không biết gì cả, dụi dụi mắt khóc thút thít. Thấy hắn bị đánh ra nông nỗi này, con bé vừa kêu “cha” thảm thiết vừa chìa tay về phía hắn.

Lúc bị đánh Trần Kiến Thiết không khóc, nhưng lúc này vành mắt hắn lại đỏ hoe. Không biết ai đã gọi mấy đứa trẻ đến, cũng không biết chúng đã nhìn và nghe thấy bao nhiêu. Ngay cả lúc này, vẫn có những người dân phát hiện ra tình hình và nán lại không rời đi, nói ra những lời lẽ vô cùng khó nghe.

“Mày là đồ chết giẫm, mày làm gì thế? Mày lấy cái gì ném vào cha mày hả? Mày qua đây, tao đánh chết cái đồ chó vô lương tâm nhà mày! Ngày thường lương thực đều cho chó ăn hết rồi, nuôi mày ăn ngon mặc đẹp, quay đầu lại cắn ngược một miếng, đúng là cái đồ lòng lang dạ sói!” Lưu Thúy chửi rủa mấy đứa cháu không ngớt.

Bà ta ngày thường đối với mấy đứa cháu cũng coi như yêu thương, nhưng cháu nhiều, phần mà mỗi đứa được chia cũng có hạn. Ít nhất so với con trai mình, bà ta chắc chắn là xót con trai hơn.

Hơn nữa, những lời trước đó của bà ta còn có thể coi là mắng cháu, nhưng những lời sau đó chính là nói bóng gió. Còn mắng ai thì…

 “Cái con mụ giặc giời mày nói ai đấy?! Làm ra chuyện vô liêm sỉ như thế mà còn có mặt mũi trách móc con Hạnh nhà tao. Con mụ già yêu quái thất đức này, sao ông trời không thu mày về luôn đi rỗi!” Trần Hạnh không thể lớn tiếng cãi vã với mẹ chồng, nhưng mẹ cô thì không sợ. Lập tức chống nạnh cãi tay đôi với Lưu Thúy.

Hai người lời qua tiếng lại, vô cùng náo nhiệt. Cả hai đều là người của những gia đình có chút tiếng tăm trong thôn, ngày thường cũng sĩ diện, thích giữ thể diện. Giờ phút này thì ai cũng chẳng còn bận tâm, người này thi nhau chửi rủa khó nghe hơn người kia. Người dân trong thôn hóng chuyện đầy hứng thú, nhưng Hướng Thần lại cảm thấy nhàm chán hết sức. Chuyện này từ đầu đến cuối đều khiến cậu cảm thấy vô cùng khó chịu. Nhất là mấy đứa trẻ vẫn còn đứng một bên, bé gái khóc thảm thiết nhưng không ai để ý, trước mặt bọn trẻ mà nói đủ thứ lời lẽ khó nghe. Trần Hạnh bị mấy người chú bác, cô thím ngăn lại không cho tiến về phía đó, chỉ có thể vẫy tay gọi mấy đứa con mình lại. Kết quả là đứa lớn vừa dắt hai đứa nhỏ bước đi, Lưu Thúy đã chỉ vào mũi nó mà chửi rủa bằng giọng ác độc, hận không thể trút hết cơn giận mà bà ta phải chịu đựng từ mẹ tụi nhỏ lên đầu chúng.

Mấy đứa trẻ dù sao vẫn còn nhỏ tuổi, bị người lớn chửi mắng thậm tệ như vậy, cậu con trai lớn mặt đầy tủi thân, cậu con trai nhỏ cũng bắt đầu khóc, còn cô bé út nhỏ nhất thì khóc đến mức suýt ngất. Trần Kiến Thiết run rẩy môi muốn nói gì đó, vừa mới mở lời đã bị mẹ ruột mình chặn lại bằng những tiếng khóc sụt sùi. Hắn là một người đàn ông trưởng thành, nhìn người vợ đang đứng cách xa mình, nhìn những đứa con đang khóc nức nở không xa, hắn lại không thể làm gì được. Tất cả những điều này đều là nghiệp chướng do chính hắn gây ra.

Hướng Thần không thể chịu đựng thêm được nữa. Bất kể người lớn đã làm những gì, mấy đứa trẻ này là vô tội. Vốn dĩ vì chuyện Trần Kiến Thiết đã làm, cuộc sống của chúng sau này ở thôn sẽ càng thêm khó khăn, qua sự việc hôm nay, có lẽ những ngày tháng ở nhà cũng sẽ khó khăn hơn. Hướng Thần bước nhanh tới, đi thẳng đến trước mặt mấy đứa trẻ. Trong sự chứng kiến của mọi người, cậu lấy khăn tay lau nước mắt cho cô bé út, rồi móc ra hai viên kẹo chia cho chúng.

“Các vị muốn cãi nhau thì cứ tiếp tục đi, để mấy đứa trẻ về ngủ trước đã.”

Cậu không muốn can thiệp vào chuyện phiền phức này, nhưng mấy đứa trẻ này thực sự đáng thương. Không nhìn thấy thì thôi, đã nhìn thấy rồi, có thể nói được câu nào hay câu đó.

Dù sao thì năm xưa nhà bà Triệu cũng nhờ quan hệ của Trần Hạnh mới nói chuyện được với Trần Hữu Sơn, giúp họ đến được Đại Hà thôn và sống những năm tháng yên ổn.

Cậu làm giáo viên bấy lâu nay, vì đạt được thành tích nên uy tín trong thôn ngày càng cao. Ít nhất, hai bà già có địa vị này thấy cậu xen vào cũng không trực tiếp bác bỏ lời cậu mà ngược lại đã dừng cãi vã.

“Thầy giáo Tiểu Hứa, không phải tôi muốn cãi với mụ đàn bà này. Thầy nói xem, con trai bà ta làm ra chuyện như vậy còn mặt mũi nào nữa mà dám trách cứ con Hạnh nhà chúng tôi!”

“Mày nói lung tung gì đó, tao nói nó lúc nào!” Lưu Thúy chối bay biến, rồi quay sang chửi rủa: “Tao thấy chính là nhà mày có tật giật mình, chắc chắn là đã làm gì đó có lỗi với Xã Oa nhà tao, giờ lại đổ thừa!”

Lời này của bà ta quả thực là quấy nhiễu ngang ngược, suýt chút nữa là chỉ thẳng vào mũi Trần Hạnh mà mắng cô ta thất tiết, cứ như thể làm vậy mới có thể lấy lại chút thể diện cho con trai mình.

Tuy nhiên, người trong cuộc rõ ràng không nghĩ như vậy. Trần Hạnh nghe xong tái mét mặt mày, không dám tin nhìn người mẹ chồng ngày thường đối xử với cô cũng không tệ, không thể tin được bà ta lại có thể nói ra những lời như vậy.

Trần Kiến Thiết cũng vô cùng không cảm kích, mặc dù trên mặt vì bị thương quá nặng nên không nhìn rõ biểu cảm gì, nhưng qua dáng vẻ hắn cố gắng nói gì đó, chắc chắn không phải là đồng tình với mẹ mình.

Trong chớp mắt, hai bà già lại cãi nhau. Hướng Thần đau cả đầu, dắt bé út đi ra ngoài. Cậu dắt người đi, không ai dám ngăn cản,  đưa thẳng đứa trẻ về tay Trần Hạnh. Trần Hạnh ôm con gái út bật khóc nức nở, mấy người chú bác, cô thím đứng bên cạnh khuyên nhủ. Hướng Thần thấy khó chịu nhưng lại không làm gì được, chỉ đành móc hết số kẹo vừa xin Hứa Hằng Châu ra nhét vào tay bé út. Những chuyện sau đó Hướng Thần không muốn quản nữa, cậu đang buồn bực, nên cùng Hứa Hằng Châu về nhà luôn.

Vì chuyện này, Hướng Thần đã mất ngủ cả đêm, tâm trạng không tốt, trằn trọc rất lâu mới ngủ được. Hứa Hằng Châu còn đọc cho cậu nghe mấy bài thơ tiếng Pháp. Nghe thì không hiểu, nhưng chính vì không hiểu nên mới dễ ru ngủ.

Ngày hôm sau, người dân trong thôn ai nấy đều có vẻ thiếu tinh thần. Dù sao mọi người đã quen ngủ sớm, đêm qua hóng được trò vui lớn, sau đó lại buôn chuyện đến rất khuya, sáng ra đương nhiên không có tinh thần.

Ngay cả những đứa trẻ đi học cũng có mấy đứa gật gù buồn ngủ, nhìn là biết đêm qua cũng chạy đi hóng chuyện. Hướng Thần rất không tán thành việc trẻ con xem những cảnh tượng như vậy, vì có quá nhiều lời lẽ rác rưởi, ảnh hưởng không tốt đến trẻ nhỏ. Để thể hiện thái độ của mình, cậu không chỉ bắt mấy đứa trẻ ngủ gật đứng nghe giảng mà còn cố ý giao bài tập về nhà gấp đôi, nghĩ bụng có thời gian đi hóng chuyện chắc chắn là do bài tập chưa đủ nhiều.

Buổi chiều, trong số những người cùng Trần Hữu Sơn đi lên huyện, Trần Phúc và một thím đã trở về, và cũng mang theo tin tức về thanh niên trí thức Dương. Mạng sống thì giữ được, nhưng bác sĩ nói sau này không thể sinh con nữa. Người dân trong thôn vừa tặc lưỡi, vừa nói chuyện phiếm. Có người mắng đáng đời, có người nói là báo ứng, cũng có người thương hại. Theo quan điểm của họ, một người phụ nữ nếu không thể sinh con thì thà chết đi còn hơn.

 Hướng Thần tình cờ đi ngang qua, nghe thấy luận điệu này, sắc mặt cậu lập tức trầm xuống. Cậu quay lại lớp học của mình kể cho học sinh nghe những câu chuyện về các nữ anh hùng, nữ chiến sĩ, từ việc Hoa Mộc Lan tòng quân cho đến câu nói của Chủ tịch: “Phụ nữ gánh được nửa bầu trời”, nỗ lực làm tốt công tác giáo dục tư tưởng cho thế hệ tiếp theo.

Đó là chuyện sau này tạm thời chưa nhắc đến. Nói về chuyện trước mắt, Trần Phúc và thím này trở về là có nguyên nhân. Cơ thể thanh niên trí thức Dương cần phải tĩnh dưỡng một thời gian, không thể xuất viện ngay. Cũng không thể bỏ mặc cô ta một mình ở đó, cần phải sắp xếp người chăm sóc.

Người này không cần phải nói cũng biết phải là phụ nữ, và vì ở huyện làm gì cũng cần phiếu, người ở lại nhiều họ không đủ tiền ăn, nên thím này về trước, chính thím đó cũng có việc nhà. Còn người còn lại thì ở chăm sóc thanh niên trí thức Dương. Trần Hữu Sơn là người chủ trì, mọi chuyện đều cần ông quyết định nên ông cũng ở lại.

Thanh niên trí thức Dương nằm viện đã mấy ngày. Trần Phúc cứ cách một ngày lại mang lương thực khô đến cho họ một lần. Thực sự là không có phiếu lương thực, cũng không đủ tiền để mua thức ăn hàng ngày, chỉ có thể nhờ người nhà gửi bánh màn thầu đã hấp chín tới. Thời tiết này cũng không sợ ăn đồ nguội, còn có thể xin nước nóng ở bệnh viện, cứ thế mà ăn tạm một bữa.

Người chưa về, nhưng độ nóng của chủ đề này trong thôn vẫn không hề giảm sút. Không có hoạt động giải trí nào, một chút chuyện nhỏ cũng có thể khiến họ nói đi nói lại mà không thấy chán, huống hồ chuyện lần này lại là loại dễ gây bàn tán nhất.

Chủ đề này có thể nghe thấy ở bất cứ đâu, Hướng Thần phiền không chịu nổi, tan làm cũng lười đi dạo, về đến nhà là trốn trong nhà không muốn ra ngoài. Không ra ngoài thì tốt, Hứa Hằng Châu đang cảm thấy khoảng thời gian này Hướng Thần quá bận rộn, thời gian hai người ở riêng với nhau cũng ít đi. Dù không làm gì chỉ ở cùng nhau anh cũng thấy thoải mái.

Đáng tiếc, ngày tháng tốt đẹp không kéo dài được bao lâu, thanh niên trí thức Dương đã trở về. Sau khi cô ta về, những lời đồn đại trong thôn dường như đạt đến điểm sôi, gần như cả thôn đều bàn tán về cô ta. Thế nên, dù không muốn nghe, rất nhiều tin tức cũng truyền đến tai Hướng Thần.

Cậu biết được, thanh niên trí thức Dương sống rất khó khăn trong thôn. Thanh niên trí thức nữ cùng phòng đã vứt chăn đệm của cô ta ra ngoài, kiên quyết không ngủ cùng giường lớn với cô ta.

Thanh niên trí thức Dương với vẻ mặt bình thản lại nhặt chăn đệm của mình lên, quay đầu đi thẳng đến nhà Trần Hữu Sơn, rồi vào thẳng phòng Trần Kiến Thiết, khiến mọi người xung quanh kinh ngạc tột độ.

Trần Hạnh vẫn ở nhà mẹ đẻ, những ngày này đều không thấy cô ra ngoài, rõ ràng là không muốn đối mặt với những lời đồn đại của thôn dân.

Nhưng Hướng Thần biết cô sống ở nhà mẹ đẻ cũng không được thoải mái lắm. Dù sao thì gia đình bên đó cũng có việc của riêng họ. Khi cô gặp chuyện, cả nhà đứng ra bênh vực cho cô là vì họ là người một nhà.

Nhưng khi không còn kẻ địch bên ngoài, cô là một người con gái đã gả đi, lại còn dẫn theo ba đứa trẻ về ăn ở tại nhà mẹ đẻ. Dù cha mẹ ruột còn khoẻ, nhưng ngay cả anh chị dâu ruột cũng chưa chắc đã không có ý kiến, huống hồ là bên nhà chú bác.

Trần Kiến Thiết thì muốn đón vợ con về, nhưng mẹ hắn ta không cho phép. Lưu Thúy muốn cho Trần Hạnh một bài học. Đã về nhà mẹ đẻ rồi thì cứ ở đó đi, khi nào không chịu đựng nổi nữa thì tự mình quay về nhận lỗi, chịu phạt rồi hẵng bước vào nhà.

May mắn là Trần Hữu Sơn vẫn là người biết điều. Ông vừa từ huyện về, biết được chuyện tốt mà người vợ già của mình đã làm thì lập tức giáo huấn kín đáo cho bà ta một trận, rồi bảo Trần Kiến Thiết đi đón người.

Đáng tiếc lần này là Trần Hạnh không muốn về. Cuộc sống ở nhà mẹ đẻ tuy không dễ chịu nhưng cũng không ruồng bỏ cô ra mặt. Cô không muốn cứ quay về như vậy, quá mất mặt.

Thế nhưng cô ta không về, thanh niên trí thức Dương lại chuẩn bị đường đường chính chính bước vào nhà chồng cô. Gia đình Trần Hữu Sơn đương nhiên không thể để thanh niên trí thức Dương ở lại, làm vậy thì phải bị thôn dân cười cho chết mất. Nhưng thanh niên trí thức Dương không sợ.

Trần Hữu Sơn cảm thấy, từ lúc tỉnh lại trong bệnh viện, cô ta trông đã không ổn lắm. Gặp chuyện như vậy, cô gái bình thường phải khóc đến chết đi sống lại. Đằng này cô ta lại hay rồi, bình tĩnh đến mức không giống người thường.

Mãi đến sau này, bác sĩ nói cô ta không thể sinh con nữa, Trần Hữu Sơn mới thấy cô ta khóc thảm thiết một lần. Nhưng ngay cả khi khóc, cô ta cũng khác biệt với người khác, vừa khóc vừa cười, trông thật đáng sợ. Thím đi cùng chăm sóc cô ta còn lén lút nói với ông, thấy cô gái này đứng trong nhà vệ sinh cười với gương, không biết đang làm gì nhưng nghe thôi đã thấy rùng mình.

Cô ta mang theo chăn đệm đã bó gọn đến nhà Trần Hữu Sơn cũng với vẻ mặt tươi cười rạng rỡ. Cô ta đã lờ mờ hồi phục nhan sắc, trên mặt vẫn còn lưu lại vài vết thương, kết hợp với vẻ tái nhợt sau khi ốm dậy không hề trông khó coi nhìn mà ngược lại còn tăng thêm vài phần yếu đuối.

Lưu Thúy đuổi cô ta đi, cô ta cũng không hề giận dữ, cứ đứng ngay tại nhà Trần Hữu Sơn trơ mắt nhìn chằm chằm người nhà họ, đặc biệt là Trần Kiến Thiết, kiểu nhìn không hề chớp mắt. Bên ngoài nghe tin kéo đến hóng chuyện càng lúc càng đông. Lưu Thúy thấy mất mặt, kéo thanh niên trí thức Dương đẩy ra ngoài cửa. Kết quả, thanh niên trí thức Dương dứt khoát đặt cuộn chăn đệm của mình ngay trước cửa nhà họ, xem chừng đã quyết tâm ở lì đây không chịu đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn