Hắn cúi nhìn vạt áo, còn phủi vài cái như vừa dính phải thứ không sạch.
"Phiền thật."
Tạ Cảnh Chước tức đến tái mặt.
Hắn lập tức quát thị vệ quanh cổng: "Bắt người này lại!"
Nhưng chẳng ai nhúc nhích.
Một thị vệ chỉ có thể nhỏ giọng giải thích: "Vương gia, đây là Tiểu Yến tướng quân, nghĩa t.ử Tiết lão tướng quân."
Tiết gia vừa giao binh quyền.
Nếu ngay lúc ấy hoàng thất đã bắt người của họ chỉ vì một cuộc va chạm, chẳng khác gì tự khiến thiên hạ cho rằng hoàng gia qua cầu rút ván.
Chưa kể Trưởng công chúa cũng đang bị cấm túc.
Tạ Cảnh Chước dù giận đến đâu cũng chỉ có thể nuốt xuống.
Trong những ngày dưỡng thương, ban ngày ta ngủ khá nhiều.
Bởi vậy đến tối thường chẳng buồn ngủ.
Mỗi lần như thế, ta lại kéo Yến Kinh Xuân nói chuyện.
Không cho hắn về nghỉ.
Cứ bắt hắn ngồi cùng ta ngắm hoa.
Giữa chúng ta vẫn có cánh cửa và tấm rèm giống như ngày còn nhỏ.
Hắn ở ngoài hiên.
Ta ngồi trong phòng.
Gió thổi qua, bóng hoa rơi lên vai hai người, lay động dưới ánh đèn như một lớp sa chung.
Ta hỏi: "Hôm nay vào cung, bệ hạ nói gì với chàng?"
Yến Kinh Xuân ngồi trên bậc cửa, nâng vò rượu uống một ngụm.
Yết hầu khẽ động.
"Không có gì quan trọng, chỉ vài câu xã giao."
Ta "ồ" một tiếng.
Nhưng vẫn tiếp tục hỏi hết chuyện này sang chuyện khác.
Yến Kinh Xuân cuối cùng bật cười.
"Nàng muốn hỏi gì thì hỏi thẳng."
"Trước mặt ta còn vòng vo làm gì?"
Ta siết chiếc khăn trong tay.
Do dự rất lâu.
Cuối cùng mới lấy hết can đảm mở miệng.
"Chàng..."
"Chàng đã có người mình thích chưa?"
Động tác của Yến Kinh Xuân lập tức dừng lại.
Hắn quay đầu: "Sao tự nhiên hỏi chuyện ấy?"
Ta vội nói: "Chỉ hỏi cho biết thôi."
Hắn không trả lời ngay.
Chỉ cầm vò rượu uống thêm một ngụm.
Gió lay những nhánh hoa bên ngoài.
Tiếng lá xào xạc lấp đầy khoảng im lặng.
Ta đã nghĩ hắn sẽ không nói.
Nhưng một lúc sau, thanh âm trầm thấp chợt vang lên.
"Có."
"Ta có một cô nương để trong lòng."
"Nàng ấy rất tốt."
Ngực ta như hụt mất một khoảng.
Yến Kinh Xuân vẫn nhìn về phía bóng đêm.
"Thật ra ta chẳng biết phải nói nàng ấy tốt ở đâu."
"Ngày trước ta thậm chí còn không biết mình thích nàng."
"Chỉ cảm thấy từ khi có nàng ấy, trong lòng luôn như có một đám mây lững lờ."
"Nó cứ ở đó, chẳng chịu tan, nhưng cũng mãi chẳng chịu hóa thành mưa."
Qua rèm sa, đường nét trên mặt hắn trở nên nhạt và dịu.
Hắn nói tiếp: "Đến khi hiểu mình đã thích rồi, ta lại bắt đầu biết sợ."
"Đông tới sợ nàng mặc không đủ ấm."
"Hạ tới sợ trời nóng làm nàng chẳng muốn ăn."
"Thu vừa lạnh đã lo nàng nhiễm bệnh."
"Còn mỗi khi xuân về, ta lại sợ nàng bỏ lỡ bông hoa đầu mùa."
"Cho dù ta ở tận Tây Bắc, lòng vẫn bị nàng giữ lại nơi kinh thành."
"May mà sau này không cần xa nhau nữa."
Ta c.ắ.n môi.
Trong lòng chua đến khó chịu.
"Chàng định cưới nàng sao?"
Yến Kinh Xuân im lặng một chút.
"Không."
"Chỉ là ta đã nghĩ được cách khác để ở bên nàng."
Ta bỗng hiểu theo một hướng khác.
Cô nương hắn yêu không muốn lấy hắn.
Một niềm vui nhỏ bé, chẳng mấy quang minh, vẫn lặng lẽ nảy ra trong lòng.
Ta nhìn bóng hắn sau rèm.
Nếu bỏ lỡ lần này, có lẽ cả đời cũng không còn cơ hội.
Ta lấy hết dũng khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Vậy..."
"Chàng có thể thử thích ta không?"
Mọi âm thanh bỗng biến mất.
Ngay cả cơn gió vừa rồi cũng như ngừng lại.
Bóng hoa im trên tấm rèm.
Tim ta đập mạnh đến mức tai cũng nghe thấy.
Bàn tay nắm khăn lạnh ngắt.
Yến Kinh Xuân vẫn ngồi ngoài cửa.
Vò rượu đang nâng cũng dừng giữa chừng.
Hắn chẳng động đậy.
Ta lập tức hối hận.
Tại sao ta lại nói ra được một câu như vậy?
Rõ ràng khi nhắc tới cô nương kia, từng lời của hắn đều dịu dàng đến thế.
Một trái tim đã dành cho người khác, sao ta còn có thể mở miệng xin một phần?
"Ta nói đùa thôi."
Ta cuống quýt sửa lời.
"Chàng đừng để trong lòng."
"Ta chỉ là..."
Ta chỉ là gì?
Chính ta cũng không nghĩ được.
Ta lại phá hỏng mọi chuyện rồi.
Mắt bắt đầu cay.
Đúng lúc ấy, bên kia có tiếng đồ vật đặt xuống.
Vò rượu chạm nền đá.
Rồi bước chân vang lên.
Một bước.
Lại một bước.
Đang tiến về phía ta.
Tim ta gần như ngừng đập.
Hắn định trách ta sao?
Hay từ sau hôm nay sẽ không muốn gặp ta nữa?
Tấm rèm được vén lên.
Ánh sáng ngoài hiên tràn vào.
Ta nhìn thấy Yến Kinh Xuân.
Hắn không giận.
Cũng chẳng có vẻ chán ghét.
Trên mặt chỉ có một biểu cảm ta chưa từng thấy.
Vừa kinh ngạc, vừa không thể tin, lại giống như một điều gì đã bị hắn giữ kín nhiều năm bỗng có khe hở để tràn ra.
Hắn đứng ngay trước cửa.
Ánh mắt chẳng rời khỏi ta.
"Nàng vừa nói gì?"
Giọng hắn khàn hơn thường ngày.
"Nói lại cho ta nghe."
Ta mở miệng.
Không phát ra được tiếng.
Trăng ngoài cửa rót xuống nền nhà, sáng như một dòng sông bạc nằm giữa hai chúng ta.
Yến Kinh Xuân bước qua khoảng sáng ấy.
Tới trước mặt ta.
Hắn cúi xuống.
"Lặp lại lần nữa."
Lần này giọng rất nhẹ.
Ta nhắm mắt rồi nói: "Ta thích chàng."
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
"Chàng thử thích ta được không?"
"Ta biết làm rất nhiều việc."
"Ta cũng không thua những cô nương khác..."
Ta chưa nói hết đã bị kéo vào một vòng ôm.
Yến Kinh Xuân ôm c.h.ặ.t đến mức ta gần như chẳng thể động đậy.
Dáng vẻ ấy giống một người vừa tìm lại được bảo vật đã đ.á.n.h mất bao năm.
"Đồ ngốc."
"Thông minh bao nhiêu chuyện, sao riêng chuyện này lại chẳng hiểu."
"Người ta nói từ đầu tới cuối đều là nàng."
Giọng hắn ở ngay trên tóc ta.
Còn hơi run.
Ta sững sờ.
Đến nước mắt cũng quên rơi.
"Chàng... nói gì?"
Yến Kinh Xuân hơi nới tay, nhìn thẳng vào mắt ta.
"Ta nói người ta thích là Giang Thức Tuyết."
"Chưa từng có ai khác."
Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.
Ánh đèn hắt lên sườn mặt hắn.
"Phiền thật."
Tạ Cảnh Chước tức đến tái mặt.
Hắn lập tức quát thị vệ quanh cổng: "Bắt người này lại!"
Nhưng chẳng ai nhúc nhích.
Một thị vệ chỉ có thể nhỏ giọng giải thích: "Vương gia, đây là Tiểu Yến tướng quân, nghĩa t.ử Tiết lão tướng quân."
Tiết gia vừa giao binh quyền.
Nếu ngay lúc ấy hoàng thất đã bắt người của họ chỉ vì một cuộc va chạm, chẳng khác gì tự khiến thiên hạ cho rằng hoàng gia qua cầu rút ván.
Chưa kể Trưởng công chúa cũng đang bị cấm túc.
Tạ Cảnh Chước dù giận đến đâu cũng chỉ có thể nuốt xuống.
Trong những ngày dưỡng thương, ban ngày ta ngủ khá nhiều.
Bởi vậy đến tối thường chẳng buồn ngủ.
Mỗi lần như thế, ta lại kéo Yến Kinh Xuân nói chuyện.
Không cho hắn về nghỉ.
Cứ bắt hắn ngồi cùng ta ngắm hoa.
Giữa chúng ta vẫn có cánh cửa và tấm rèm giống như ngày còn nhỏ.
Hắn ở ngoài hiên.
Ta ngồi trong phòng.
Gió thổi qua, bóng hoa rơi lên vai hai người, lay động dưới ánh đèn như một lớp sa chung.
Ta hỏi: "Hôm nay vào cung, bệ hạ nói gì với chàng?"
Yến Kinh Xuân ngồi trên bậc cửa, nâng vò rượu uống một ngụm.
Yết hầu khẽ động.
"Không có gì quan trọng, chỉ vài câu xã giao."
Ta "ồ" một tiếng.
Nhưng vẫn tiếp tục hỏi hết chuyện này sang chuyện khác.
Yến Kinh Xuân cuối cùng bật cười.
"Nàng muốn hỏi gì thì hỏi thẳng."
"Trước mặt ta còn vòng vo làm gì?"
Ta siết chiếc khăn trong tay.
Do dự rất lâu.
Cuối cùng mới lấy hết can đảm mở miệng.
"Chàng..."
"Chàng đã có người mình thích chưa?"
Động tác của Yến Kinh Xuân lập tức dừng lại.
Hắn quay đầu: "Sao tự nhiên hỏi chuyện ấy?"
Ta vội nói: "Chỉ hỏi cho biết thôi."
Hắn không trả lời ngay.
Chỉ cầm vò rượu uống thêm một ngụm.
Gió lay những nhánh hoa bên ngoài.
Tiếng lá xào xạc lấp đầy khoảng im lặng.
Ta đã nghĩ hắn sẽ không nói.
Nhưng một lúc sau, thanh âm trầm thấp chợt vang lên.
"Có."
"Ta có một cô nương để trong lòng."
"Nàng ấy rất tốt."
Ngực ta như hụt mất một khoảng.
Yến Kinh Xuân vẫn nhìn về phía bóng đêm.
"Thật ra ta chẳng biết phải nói nàng ấy tốt ở đâu."
"Ngày trước ta thậm chí còn không biết mình thích nàng."
"Chỉ cảm thấy từ khi có nàng ấy, trong lòng luôn như có một đám mây lững lờ."
"Nó cứ ở đó, chẳng chịu tan, nhưng cũng mãi chẳng chịu hóa thành mưa."
Qua rèm sa, đường nét trên mặt hắn trở nên nhạt và dịu.
Hắn nói tiếp: "Đến khi hiểu mình đã thích rồi, ta lại bắt đầu biết sợ."
"Đông tới sợ nàng mặc không đủ ấm."
"Hạ tới sợ trời nóng làm nàng chẳng muốn ăn."
"Thu vừa lạnh đã lo nàng nhiễm bệnh."
"Còn mỗi khi xuân về, ta lại sợ nàng bỏ lỡ bông hoa đầu mùa."
"Cho dù ta ở tận Tây Bắc, lòng vẫn bị nàng giữ lại nơi kinh thành."
"May mà sau này không cần xa nhau nữa."
Ta c.ắ.n môi.
Trong lòng chua đến khó chịu.
"Chàng định cưới nàng sao?"
Yến Kinh Xuân im lặng một chút.
"Không."
"Chỉ là ta đã nghĩ được cách khác để ở bên nàng."
Ta bỗng hiểu theo một hướng khác.
Cô nương hắn yêu không muốn lấy hắn.
Một niềm vui nhỏ bé, chẳng mấy quang minh, vẫn lặng lẽ nảy ra trong lòng.
Ta nhìn bóng hắn sau rèm.
Nếu bỏ lỡ lần này, có lẽ cả đời cũng không còn cơ hội.
Ta lấy hết dũng khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Vậy..."
"Chàng có thể thử thích ta không?"
Mọi âm thanh bỗng biến mất.
Ngay cả cơn gió vừa rồi cũng như ngừng lại.
Bóng hoa im trên tấm rèm.
Tim ta đập mạnh đến mức tai cũng nghe thấy.
Bàn tay nắm khăn lạnh ngắt.
Yến Kinh Xuân vẫn ngồi ngoài cửa.
Vò rượu đang nâng cũng dừng giữa chừng.
Hắn chẳng động đậy.
Ta lập tức hối hận.
Tại sao ta lại nói ra được một câu như vậy?
Rõ ràng khi nhắc tới cô nương kia, từng lời của hắn đều dịu dàng đến thế.
Một trái tim đã dành cho người khác, sao ta còn có thể mở miệng xin một phần?
"Ta nói đùa thôi."
Ta cuống quýt sửa lời.
"Chàng đừng để trong lòng."
"Ta chỉ là..."
Ta chỉ là gì?
Chính ta cũng không nghĩ được.
Ta lại phá hỏng mọi chuyện rồi.
Mắt bắt đầu cay.
Đúng lúc ấy, bên kia có tiếng đồ vật đặt xuống.
Vò rượu chạm nền đá.
Rồi bước chân vang lên.
Một bước.
Lại một bước.
Đang tiến về phía ta.
Tim ta gần như ngừng đập.
Hắn định trách ta sao?
Hay từ sau hôm nay sẽ không muốn gặp ta nữa?
Tấm rèm được vén lên.
Ánh sáng ngoài hiên tràn vào.
Ta nhìn thấy Yến Kinh Xuân.
Hắn không giận.
Cũng chẳng có vẻ chán ghét.
Trên mặt chỉ có một biểu cảm ta chưa từng thấy.
Vừa kinh ngạc, vừa không thể tin, lại giống như một điều gì đã bị hắn giữ kín nhiều năm bỗng có khe hở để tràn ra.
Hắn đứng ngay trước cửa.
Ánh mắt chẳng rời khỏi ta.
"Nàng vừa nói gì?"
Giọng hắn khàn hơn thường ngày.
"Nói lại cho ta nghe."
Ta mở miệng.
Không phát ra được tiếng.
Trăng ngoài cửa rót xuống nền nhà, sáng như một dòng sông bạc nằm giữa hai chúng ta.
Yến Kinh Xuân bước qua khoảng sáng ấy.
Tới trước mặt ta.
Hắn cúi xuống.
"Lặp lại lần nữa."
Lần này giọng rất nhẹ.
Ta nhắm mắt rồi nói: "Ta thích chàng."
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
"Chàng thử thích ta được không?"
"Ta biết làm rất nhiều việc."
"Ta cũng không thua những cô nương khác..."
Ta chưa nói hết đã bị kéo vào một vòng ôm.
Yến Kinh Xuân ôm c.h.ặ.t đến mức ta gần như chẳng thể động đậy.
Dáng vẻ ấy giống một người vừa tìm lại được bảo vật đã đ.á.n.h mất bao năm.
"Đồ ngốc."
"Thông minh bao nhiêu chuyện, sao riêng chuyện này lại chẳng hiểu."
"Người ta nói từ đầu tới cuối đều là nàng."
Giọng hắn ở ngay trên tóc ta.
Còn hơi run.
Ta sững sờ.
Đến nước mắt cũng quên rơi.
"Chàng... nói gì?"
Yến Kinh Xuân hơi nới tay, nhìn thẳng vào mắt ta.
"Ta nói người ta thích là Giang Thức Tuyết."
"Chưa từng có ai khác."
Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.
Ánh đèn hắt lên sườn mặt hắn.