Mang Cả Mùa Xuân Vượt Ngàn Dặm

Chương 10

 

Khi mở mắt lần nữa, trời đã đầy sắc xuân.

Hải đường ngoài cửa nở thành từng tầng như gấm.

Dưới mái hiên có chim yến bay tới bay lui làm tổ.

Còn người ta nhớ nhất cũng ở đó.

Yến Kinh Xuân ngồi cạnh cửa sổ.

Một chân co lên, lưng tựa tường, dường như vì quá mệt nên ngủ quên.

Ngay cả khi ngủ, giữa hai hàng mày vẫn có một nếp nhăn sâu, như thể trong mộng cũng chưa thể yên lòng.

Ta muốn tới gần nhìn hắn rõ hơn.

Thế nên tự mình xuống giường.

Nhưng cơ thể yếu hơn ta nghĩ.

Chân vừa chạm sàn đã mềm đi.

Trước khi ngã, một cánh tay lập tức vòng tới đỡ.

Yến Kinh Xuân mở mắt.

Vẻ mệt mỏi còn chưa tan, hắn đã bất đắc dĩ nói: "Bao năm rồi mà vẫn chẳng biết tự chăm sóc mình sao?"

Ta mím môi.

Bỗng chẳng biết nên nói với hắn điều gì trước.

Yến Kinh Xuân cũng không ép ta trả lời.

Hắn bế ta trở lại giường, kéo chăn bọc kín rồi mới cười.

"Lâu ngày gặp lại, tiểu nương t.ử lại khách sáo với tiểu cữu cữu rồi?"

Nụ cười ấy khiến gương mặt đã bị biên tái mài giũa trở nên quen thuộc hơn.

Ta nhìn hắn, khẽ nói: "Không phải."

"Ta nhớ chàng lắm."

Yến Kinh Xuân lập tức im một nhịp.

Sau đó hắn ho khẽ, dường như muốn che giấu điều gì.

"Đúng là tiểu lừa gạt."

"Đến tiểu cữu cữu cũng không chịu gọi mà còn bảo nhớ ta."

Ta muốn nói hắn chẳng hiểu gì cả.

Muốn nói chính vì không muốn gọi như thế nên năm xưa ta mới luôn trốn tránh.

Nhưng tim đập quá nhanh.

Nhanh đến mức lời lên tới môi lại chẳng thể thoát ra.

Yến Kinh Xuân chờ một lúc.

Không thấy ta nói gì, hắn chỉ xoa tóc.

"Những năm ở kinh thành, nàng sống có vui không?"

Một câu ấy bỗng khiến mọi thứ ta từng cố xem như chẳng đáng kể cùng lúc trở nên nặng nề.

Đêm tân hôn bị bỏ lại, ta chỉ nghĩ mình sợ.

Người khắp kinh thành cười nhạo, ta cũng chỉ nghĩ phải nhịn.

Tạ Cảnh Chước làm chuyện phu thê với Hồng Lý ngay trước mặt, ta khi ấy chỉ thấy ghê tởm và muốn rời khỏi.

Nhưng khi Yến Kinh Xuân dịu dàng hỏi ta có vui không, ta bỗng nhận ra mình đã chịu rất nhiều ấm ức.

Nước mắt cứ thế rơi.

Ta cúi đầu, không muốn hắn nhìn thấy.

Yến Kinh Xuân thở dài.

Bàn tay hắn lau từng giọt.

"Người ta bắt nạt thành thế này mà còn không biết gọi người tới giúp."

"Ngốc thật."

Ta nghe xong càng tủi.

"Chàng đã đi rồi!"

"Chàng bỏ ta một mình ở lại."

"Trong cả kinh thành này ta còn biết tìm ai chống lưng nữa?"

Yến Kinh Xuân khẽ cười, nhưng ánh mắt lại đầy đau lòng.

"Xem tiểu nương t.ử nhà chúng ta ấm ức đến mức nào kìa."

Hắn tiếp tục lau nước mắt.

"Lỗi của ta."

"Sau này không để nàng một mình nữa."

"Được chứ?"

Ta hít mũi, hỏi như một đứa trẻ: "Chàng nói thật sao?"

Hắn nhìn đôi mắt đỏ hoe của ta rồi bật cười.

"Con thỏ nhỏ như vậy, ai nỡ lừa."

Một lát sau, hắn mới trở nên nghiêm túc hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Thức Tuyết."

"Nàng có muốn cùng ta về Tây Bắc không?"

Ta sững ra.

"Về Tây Bắc?"

"Ừ."

"Về nơi ta lớn lên."

"Về nhà của ngoại tổ nàng."

Giọng hắn rất chậm.

"Ở đó không ai ép nàng phải sống thành người mà họ muốn."

"Muốn cười thì cười."

"Muốn khóc thì khóc."

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

"Không thích những quy củ dành cho nữ t.ử thì không cần ôm hết vào người."

"Chẳng ai dám trách nàng."

Tây Bắc.

Nơi mẫu thân từng lớn lên.

Nơi Yến Kinh Xuân gọi là nhà.

Nơi ngoại tổ chưa từng gặp mặt nhưng luôn nhớ thương ta đang sống.

Chỉ nghĩ tới thôi, lòng ta đã muốn bước về phía ấy.

Ta nhìn Yến Kinh Xuân thật lâu rồi nói: "Vậy chàng phải hứa một chuyện."

"Đến đó rồi cũng không được để ta một mình đối diện quá nhiều người lạ."

Hắn bật cười.

"Được."

"Chúng ta móc tay."

"Nàng đi đâu, ta theo đó."

Sau khi ta đồng ý, ngay hôm sau Yến Kinh Xuân vào cung.

Nhưng hắn không lập tức xin đưa ta về Tây Bắc.

Việc đầu tiên hắn làm là thay Tiết lão tướng quân dâng binh phù cùng tấu chương xin từ quan.

Loạn phỉ đã yên.

Tiết gia nếu tiếp tục nắm binh quyền quá lâu, sớm muộn cũng trở thành cái gai trong mắt đế vương.

Tiết lão tướng quân hiểu điều đó hơn bất kỳ ai.

Vậy mà bao năm ông vẫn giữ binh phù.

Chỉ bởi cháu ngoại duy nhất còn ở kinh thành, ông muốn Tiết gia đủ mạnh để không ai dám tùy tiện chà đạp nàng.

Nay dùng binh phù ấy đổi lấy một lời bảo đảm để ngoại tôn nữ được bình an trở về Tây Bắc, đối với ông chẳng có gì đáng tiếc.

Yến Kinh Xuân cầm thánh chỉ ra khỏi cung.

Hắn vui đến mức cảm giác ấy còn lớn hơn những lần thắng trận.

Nếu Giang gia không biết để nàng sống tự tại.

Nếu Tạ gia càng không biết quý trọng nàng.

Vậy thì mang minh châu của Tiết gia trở về.

Tây Bắc rộng lớn.

Hắn muốn dạy nàng cưỡi ngựa.

Muốn dẫn nàng vượt qua cát vàng để nhìn ốc đảo.

Muốn để nàng biết ngoài bốn bức tường hậu viện còn có một thế giới rộng đến mức chẳng ai có thể nhốt nàng vào.

Nhưng vừa ra khỏi cung, hắn gặp Tạ Cảnh Chước.

Yến Kinh Xuân dừng giữa đường, chắp tay qua loa.

"Tiểu quận vương."

Tạ Cảnh Chước đang vội vào xin hoàng đế thu hồi chuyện hòa ly, chẳng có tâm trạng để ý người lạ.

"Tránh đường."

Yến Kinh Xuân vẫn đứng đó.

"Nơi đây là cấm cung, vương gia cưỡi ngựa xông thẳng vào e không đúng phép."

Tạ Cảnh Chước vốn đang tức giận.

Hắn lập tức lạnh giọng: "Liên quan gì đến ngươi?"

Rồi kéo mạnh dây cương, thật sự định để ngựa lao qua.

Con ngựa hí lớn, hai vó trước dựng lên.

Ánh mắt Yến Kinh Xuân lạnh hẳn.

Hắn nghiêng người tránh, đồng thời một tay túm yên ngựa rồi dùng sức kéo lệch.

Chiến mã mất thăng bằng.

Tạ Cảnh Chước bị hất thẳng xuống.

Yến Kinh Xuân lại đáp đất nhẹ nhàng.