Mãn Đường Hoa Thải

Chương 540: Ức Dương Châu

Quảng Lăng quận, Dương Châu.

Khi Trường An, Lạc Dương theo sau một cơn binh biến mà trở nên điêu tàn, trong thiên hạ đã lưu truyền một lời truyền tụng phổ biến, gọi là "Dương nhất Ích nhị", ý chỉ chốn phồn hoa thịnh vượng nhất thiên hạ, lấy Dương Châu làm đầu, Ích Châu vật sản trù phú, có thể xếp thứ hai.

Vài tháng trước, Quảng quận Thái thú Lý Hoàn thiên nhiệm làm Hà Nam đạo Chuyển vận sứ. Nay vị Thái thú tân nhiệm vẫn là người của tông thất Đại Đường, chính là hậu duệ của Trịnh Vương Lý Nguyên Ý - thập tam tử của Đường Cao Tổ Lý Uyên - Tự Trịnh Vương Lý Hy Ngôn.

Lý Hy Ngôn năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, lấy thân phận tông thất xuất sĩ làm quan, hy vọng có thể trị lý tốt địa phương, hưng phục Đại Đường.

Ngặt nỗi vừa mới nhậm chức chẳng bao lâu, ông ta đã nhận được thánh chỉ của Thánh nhân, yêu cầu ông ta tiến cống tài bảo.

Hai năm nay chiến loạn liên miên, phú thuế của bách tính vốn đã nặng nề, Thánh nhân lại không tuân thủ lời hứa "khinh dao bạc phú" (giảm nhẹ thuế má lao dịch) khi đăng cơ, hơi một tí là đòi sung vào nội thảng, Lý Hy Ngôn khó tránh khỏi phản cảm, đổ lỗi lên đầu tên hoạn quan Đậu Văn Dương.

Việc tiến cống chưa xong, đến tháng Ba, triều đình lại hạ chỉ nghiêm lệnh dân gian không được đón tết Nguyên Tiêu theo lịch cũ, càng khiến Lý Hy Ngôn thêm khó xử.

Cần biết rằng Dương Châu là nơi có dạ thị náo nhiệt nhất thiên hạ. Sớm từ những năm Thiên Bảo, Lý Long Cơ từng hỏi quần thần nơi nào tổ chức tết Nguyên Tiêu đẹp nhất, vốn tưởng đáp án sẽ là Trường An, nào ngờ lại có người tâu rằng: "Đăng chúc hoa lệ, bách hí trần thiết, sĩ nữ tranh nghiên, phấn đại tương nhiễm, thiên hạ vô du vu Quảng Lăng hĩ."

(Đèn đuốc hoa lệ, trăm trò bày biện, nam thanh nữ tú đua sắc, phấn son nhuộm thắm, thiên hạ không đâu hơn được Quảng Lăng).

Lý Hy Ngôn cũng phải đến Dương Châu mới biết, tòa thành này không hề áp dụng tiêu cấm. Khi những nơi khác vì loạn An Sử mà rơi vào đình trệ, tiêu điều, Dương Châu lại nhân cơ hội trở thành tòa thành duy nhất của Đại Đường hiện nay không giới nghiêm.

Thương nhân vì thuận tiện buôn bán, đã phá vỡ giới hạn giữa phường và thị, mở toang cửa lớn của các thương điếm ven đường hướng ra trường nhai, tiểu thương bất kể ngày đêm đều bày sạp hàng trên phố.

Mỗi ngày khi màn đêm buông xuống, hàng ngàn vạn ngọn đèn nơi phố chợ cùng ánh trăng soi rọi lẫn nhau, trên các lầu cao, kỹ nữ yêu kiều vẫy vùng hồng tụ.

Tình cảnh này, Lý Hy Ngôn làm sao có thể cấm cản bách tính thả hoa đăng vào đêm Nguyên Tiêu theo lịch cũ?

Vĩnh Vương Lý Lân đã thay ông ta giải trừ phiền não này, dùng một cuộc phản loạn, khiến cho Thiên tử ở Trường An không còn tâm trí đâu mà để ý đến Dương Châu nữa.

Nhưng phiền não của Lý Hy Ngôn chẳng hề vì thế mà chấm dứt, ông ta một mặt lo lắng cho sự nguy vong của xã tắc, mặt khác cũng sợ Lý Lân xuôi dòng Giang Nam xuống công đánh Dương Châu, ưu sầu lo lắng, suốt ngày ăn ngủ không yên.

Chính trong tình cảnh này, ông ta nhận được một tin tức.

"Ung Vương? Đến Dương Châu rồi? Hắn phát binh tới đánh sao?!"

Lý Hy Ngôn suýt chút nữa nhảy dựng lên, lập tức định hạ lệnh đóng cửa thành cự địch.

Nhưng thủ vệ đến báo tin lại vội vàng thưa: "Không có, không có, Ung Vương là đơn thương độc mã đến Dương Châu du ngoạn."

"Há có lý này?"

Lý Hy Ngôn vốn dĩ chẳng tin, trong mắt ông ta Tiết Bạch tay nắm trọng quyền, dòm ngó đại vị, nhân vật như lang như hổ thế này, nay tất là định thừa dịp loạn Vĩnh Vương để thâu tóm quyền vị, hoặc là giết về Trường An, hoặc là về Phạm Dương ủng binh tự trọng, tuyệt đối không thể nào đến Dương Châu được.

"Người đâu?"

"Không thấy nữa rồi."

"Cụ thể là chuyện như thế nào? Ngươi mau nói rõ."

"Tiểu nhân khi đang canh giữ cửa thành thì nghe thấy có người hô to tên Lý Bạch, bèn nhìn về phía đó, quả nhiên thấy Lý Bạch đang nói chuyện với bạn hữu, giới thiệu người trẻ tuổi bên cạnh, xưng là Ung Vương."

Lý Hy Ngôn vừa nghe đã biết là chiêu trò lừa đảo, lắc đầu nói: "Bắt gió bắt bóng, ngươi cũng dám đến bẩm báo bừa bãi, còn không mau lui xuống."

Ông ta biết trước đây khi Thái Thượng hoàng chạy loạn vào đất Thục đã có kẻ to gan mạo danh, từ đó, thói lừa đảo mạo danh quyền quý bắt đầu trở thành trào lưu, một tên lính giữ cửa thành tép riu sao có thể quen biết Lý Bạch?

Rất nhanh, ông ta đã quẳng chuyện này ra sau đầu, tiếp tục lo lắng việc nước, vì nghĩ đến Ung Vương kia, mà lại càng thêm vài phần ưu tư.

~~

Ngày hôm sau chính là tết Nguyên Tiêu theo lịch cũ.

Tin tức truyền đến, phản quân của Vĩnh Vương đã Bắc thượng, đụng độ với vương sư bình phản của triều đình tại Đặng Châu. Như vậy, chiến hỏa hiển nhiên sẽ không lan đến Dương Châu, sĩ dân Dương Châu đương nhiên cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, lại gặp đúng dịp giai tiết, tự nhiên là phải ăn mừng một phen.

Mới chập choạng tối, từ cầu Vạn Tuế ở phía Nam thành đến cầu Tác Phường ở phía Bắc thành, trên trục đường chính của Dương Châu đèn đuốc đã sáng rực, người đi lại như mắc cửi. Khi màn đêm buông xuống, càng có nhiều hoa đăng được thắp lên.

Đợi đến khi một vầng trăng tròn treo lên bầu trời, mỹ cảnh Nhị Thập Tứ Kiều cũng đã được ánh trăng và đèn đuốc soi sáng.

Lý Hy Ngôn không yên tâm, vừa lo xảy ra hỏa hoạn, càng lo xảy ra loạn lạc bị người tố cáo lên triều đình, liền đích thân dẫn một số nha dịch đi tuần thị Đại thị.

Khác với Đông thị, Tây thị của Trường An, hay Nam thị, Bắc thị của Lạc Dương, thành Dương Châu chia làm Đại thị và Tiểu thị, đều nằm ở vị trí trung tâm của tòa thành, đủ thấy sự hưng thịnh của thương nghiệp.

Vì trong thành có nhiều con sông lớn nhỏ như Trọc Hà, Hàn Câu, Quan Hà chảy qua, nên thuyền ô bồng cũng nhiều, cầu cũng nhiều, đậm chất phong tình sông nước Giang Nam.

Lý Hy Ngôn muốn đến Đại thị phải đi qua một cây cầu tên là Khai Minh, còn chưa đến bên cầu, đã thấy phía trước bị người vây kín như nêm cối.

Người vây quanh bờ sông hoặc đứng trên mặt cầu, vươn dài cổ, liều mạng nhìn về phía một chiếc thuyền hoa trên sông Quan Hà. Có người cõng con trên vai, cũng có người leo lên cả cột đá bên cầu.

Bên lan can các lầu cao ven sông cũng đứng đầy kỹ nữ xinh đẹp và khách làng chơi, kẻ xách hoa đăng, người phất khăn thơm trong tay, reo hò nhảy nhót.

"Chen chúc ở đây làm gì? Vạn nhất xảy ra giẫm đạp thì sao." Lý Hy Ngôn chau mày, phân phó nha dịch đi giải tán đám đông.

Ông ta không muốn chen vào đám đông, xoay người định bỏ đi.

Đúng lúc này, có một câu thơ truyền vào tai ông ta.

"Dạ kiều đăng hỏa liên Tinh Hán, Thủy quách phàm tường cận Đẩu Ngưu."

(Đèn lửa cầu đêm liền dải Ngân Hà, Cánh buồm bến nước sát sao Đẩu sao Ngưu).

Lý Hy Ngôn dừng bước, ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy mọi người đang truyền tụng câu thơ này, nhưng trong ánh đèn nhập nhoạng ông ta lại không nhìn ra là ai đã làm thơ.

Ông ta liền kéo một người xem náo nhiệt lại, hỏi: "Là ai đang làm thơ?"

"Dưới nước... không đúng, trên thuyền, Lý Thái Bạch và Ung Vương đang đối thơ trên thuyền ô bồng!"

"Vừa rồi là thơ của Lý Bạch?"

Lý Hy Ngôn vô cùng kinh ngạc, cho rằng nếu thơ đó do Lý Bạch làm, chứng tỏ người này thực sự đã tới.

Vậy xem ra là có kẻ lừa đảo mạo danh Ung Vương lừa gạt Lý Bạch. Không đúng, Lý Bạch năm xưa từng cùng Ung Vương đối thơ ở trạm dịch Lam Điền, làm sao có thể không nhận ra?

"Không, là đến phiên Ung Vương."

"Ngươi nói là, bài thơ vừa rồi là do Ung Vương làm?"

Lý Hy Ngôn liền buông tay, gạt đám đông đi về phía trước.

"Nhường đường, nhường đường chút."

Ở cái chợ đêm náo nhiệt thế này, người ta nào quản ông ta là tông thất hay Thái thú, chen chúc thành một đoàn không cho ông ta qua, thi thoảng lại vỗ tay khen hay.

Cuối cùng, mặt nước lấp lánh sóng của sông Quan Hà cũng đập vào mắt ông ta, ông ta nghe thấy tiếng đối thoại trong trẻo vang lên.

"Tam lang nếu như vậy, ta đành phải lôi thơ cũ của ta ra thôi."

Lý Hy Ngôn lại len thêm một bước về phía trước, phốc đầu rơi xuống đất, trong lúc hỗn loạn đã không tìm thấy đâu nữa, bên cạnh còn có thư sinh mắng ông ta thô thiển, một chút lễ số cũng không biết.

May thay, chiếc thuyền ô bồng kia cũng đã lọt vào tầm mắt ông ta.

Một bóng người tiêu sái đứng ở mũi thuyền, ngửa đầu uống rượu, sau đó đổ rượu trong bầu xuống dòng sông, bùi ngùi nói: "Mạnh Phu tử nếu có thể gặp hiền đệ, tất nhiên sẽ rất vui mừng."

Theo sau câu nói này, y cất cao giọng ngâm: "Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu, Yên hoa tam nguyệt hạ Dương Châu."

("Người bạn cũ từ biệt tôi tại lầu Hoàng Hạc ở phía Tây, để xuôi dòng về phía Dương Châu đúng vào tháng ba – mùa của hoa nở rộ và sương khói mờ ảo.")

Lý Hy Ngôn nheo mắt nhìn sang, thấy người này quả nhiên là Lý Bạch.

Ông ta lại chen thêm một bước về phía trước, ngưng thần quan sát, thấy bên cạnh Lý Bạch còn có một người trẻ tuổi khác, dáng người thẳng tắp, khí vũ hiên ngang, toát lên vẻ ung dung quý phái.

Là ai đối thơ với Lý Bạch mà có thể ép Lý Bạch đến mức tạm thời không làm ra thơ mới, chỉ có thể lấy thơ cũ ra ứng đối?

"Ha ha ha."

Lý Bạch ngâm thơ xong, phất tay áo một cái, nỗi niềm tiêu sơ nhớ bạn cũ tan biến hết, cười lớn nói: "Chén rượu này dù thế nào ngươi cũng phải uống, ta thay Mạnh Phu tử kính ngươi."

"Lý Thái Bạch, huynh chớ có giở trò, đối thơ ta vẫn chưa thua huynh đâu."

Tiết Bạch cũng không biết bị chuốc bao nhiêu chén, đã có chút say, nhưng vẫn bị Lý Bạch chuốc thêm một chén nữa.

Sau chén này, thân hình hắn cũng lắc lư theo con thuyền nhỏ, vầng trăng sáng trong nước dường như cũng đang lắc lư theo hắn.

Thi tình cũng theo đó mà lắc lư tuôn trào.

"Còn thơ chăng?"

"Còn."

"Tốt, ngâm nghe nào!"

Nhất thời, khách xem trên cầu nhao nhao khen hay, mỹ nhân trên lầu múa tay áo trợ hứng.

Tiết Bạch liếc nhìn vào trong khoang thuyền ô bồng, lại nhìn vầng trăng trong nước, giơ chiếc chén không lên, mở miệng liền ngâm.

"Tiêu nương kiểm bạc nan thắng lệ, Đào diệp mi tiêm dị đắc sầu."

(Gương mặt nàng Tiêu thanh tú quá nên chẳng ngăn nổi dòng lệ; đôi mày lá đào thanh mảnh kia sao mà dễ gợi lên vẻ u sầu đến thế.)

"Thiên hạ tam phân minh nguyệt dạ, Nhị phân vô lại thị Dương Châu."

(Nếu đem ánh trăng của những đêm sáng nhất thiên hạ chia làm ba phần, thì cái vẻ đẹp quyến rũ, mê hoặc nhất đã bị Dương Châu chiếm trọn hai phần rồi.)

Khung cảnh vốn ồn ào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Đêm nay muốn làm cho Dương Châu náo nhiệt không khó, cái khó chính là sự tĩnh lặng trong khoảnh khắc này.

"Hay!"

Tĩnh lặng trong giây lát, tiếng hoan hô vang dậy như sấm.

Gió nhẹ lướt qua, mang theo một làn hương thơm, là các mỹ kỹ trên lầu cao ném khăn tay xuống, bay lượn nhẹ nhàng trong không trung, tiếc là không rơi trúng thuyền ô bồng, ngược lại có một chiếc rơi ngay trên đầu Lý Hy Ngôn.

Lúc này ông ta mới phát hiện, chiếc thuyền ô bồng kia vẫn đang từ từ trôi về phía hạ lưu, vội vàng đuổi theo nó mà đi.

Trên thuyền, Tiết Bạch hứng chí, không ngừng giục Lý Bạch uống rượu, chưa đợi Lý Bạch đặt chén rượu xuống, đã lại ngâm thêm một bài thơ.

"Thập lý trường nhai thị tỉnh liên, Nguyệt minh kiều thượng khán thần tiên."

(Phố dài mười dặm hàng quán nối liền nhau sầm uất; dưới ánh trăng sáng, đứng trên cầu nhìn xuống cứ ngỡ như đang ngắm những bậc thần tiên dạo bước.)

"Nhân sinh chỉ hợp Dương Châu tử, Thiền Trí sơn quang hảo mộ điền."

(Đời người nếu có chết thì cũng nên chết ở Dương Châu, bởi vì cảnh sắc núi non quanh chùa Thiền Trí đẹp thế kia, làm nơi an nghỉ cuối cùng thì thật là tuyệt vời.)

Lý Bạch vừa uống cạn chén rượu, sảng khoái cười lớn nói một câu "Ta chính là Trích Tiên đây", dứt khoát bưng bầu rượu lên dốc thẳng vào miệng.

Tiết Bạch đại tiếu, ngay sau đó lại là một bài, bài này nối tiếp bài kia.

"Lạc phách giang hồ tải tửu hành, Sở yêu tiêm tế chưởng trung khinh."

(Sống cuộc đời phiêu bạt, thất thế nơi giang hồ, ta chỉ biết bầu bạn với rượu. Quẩn quanh bên những mỹ nhân eo thon, nhẹ nhàng như múa trên lòng bàn tay.)

"Thập niên nhất giác Dương Châu mộng, Doanh đắc thanh lâu bạc hạnh danh."

(Ngoảnh lại nhìn mười năm ở Dương Châu trôi qua nhanh như một giấc mộng, cuối cùng thứ ta nhận về chỉ là cái danh kẻ bạc tình nơi xóm kỹ nữ.)

~~

Khi Tiết Bạch tỉnh lại, đầu đau như búa bổ.

Hắn ở cùng Lý Bạch, luôn khó tránh khỏi việc uống nhiều hơn một chút, vượt quá tửu lượng của bản thân. Đêm qua đại khái là uống bốn năm chén, cũng coi như là một sự tiến bộ.

Ngồi dậy trên giường, mũi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, hắn quan sát gian sương phòng này.

Mùa xuân phương Nam đến sớm hơn phương Bắc một chút, ngay cả ánh nắng rọi vào qua khung cửa sổ cũng mang theo ý vị dạt dào sức sống. Cách tấm rèm châu, nhìn thấy rất nhiều báo chí và sách truyện, trên tường treo tranh chữ, nét chữ thanh tú chính là bút tích của Nhan Yên.

Nơi đây là tòa trạch viện hắn mua ở Dương Châu, là ngôi nhà hắn để Nhan Yên lánh nạn khi phương Bắc chiến loạn.

Hắn cảm thấy vô cùng thư thái, liền nằm xuống lại.

Cửa phòng "két" một tiếng mở ra, có người bưng một bát canh giải rượu bước vào, là Thanh Lam.

Đã hai năm trời, Tiết Bạch đều không được ở bên nàng. Hai ngày nay gặp lại, chính là lúc "tiểu biệt thắng tân hôn", cho nên bát canh giải rượu bị đặt sang một bên không uống, hai người tình tứ một hồi, ngược lại càng thêm say.

"Lang quân, Nương tử có vẻ giận rồi đấy ạ."

"Hửm?"

Hôm kia Tiết Bạch gặp Nhan Yên, đôi bên đều rất vui vẻ, đâu thấy nàng có vẻ gì là tức giận.

"Là do đêm qua ta uống say sao?"

"Không biết nữa." Thanh Lam nói, "Sáng nay chúng ta tỉnh dậy, nhưng đợi mãi Lang quân vẫn không dậy, Nương tử liền hậm hực đi ra ngoài sân rồi."

Tiết Bạch bèn dậy, đi ra ngoài sân.

Tòa trạch viện này khá lớn, hơn nữa lâm viên ở đây cũng không vuông vức, đối xứng như sân vườn phương Bắc. Lâm viên phương Nam chú trọng nương theo địa thế, tạo nên ý cảnh "khúc kính thông u" (đường mòn quanh co dẫn đến nơi u tịch).

Vòng qua hai bụi trúc, Tiết Bạch đã lạc đường.

Đợi đến khi men theo hồ nước đi đến một ngã rẽ, hắn đang do dự không biết nên đi hướng nào, bỗng nhiên, có viên đá nhỏ từ bụi hoa bên cạnh rơi ra, "tách" một tiếng rơi xuống con đường nhỏ.

Tiết Bạch nhìn vào bụi hoa, thấy một tà váy màu sắc rực rỡ hoảng hốt chạy đi mất.

Đó là Vĩnh Nhi, tỳ nữ bên cạnh Nhan Yên, đứng trên đình đài nhìn thấy hắn, sốt ruột thay hắn, đành phải ra tay nhắc nhở.

Vĩnh Nhi dẫn đường kiểu này xong cuối cùng lại quay đầu nhìn một cái, thấy Tiết Bạch đã theo kịp, liền chạy biến vào hậu hoa viên. Nhan Yên đang ở đó tập Thái Cực quyền, miệng lẩm bẩm mấy câu "Đồ ngốc nghếch" gì đó.

"Nương tử, Lang quân tới rồi."

Nhan Yên vừa ngoảnh đầu, thấy Tiết Bạch, cũng chẳng thèm để ý đến hắn, phất tay cho Vĩnh Nhi lui xuống, còn giáo huấn nàng một câu "Xem ngươi vội chưa kìa", sau đó lại tự mình tiếp tục đi quyền.

Cách biệt hai năm, nàng không còn dáng vẻ bệnh tật yếu ớt như trước kia, trổ mã thướt tha yểu điệu, trên đôi gò má thêm một rạng rỡ hồng hào khỏe mạnh.

Tiết Bạch bước tới, tự nhiên đứng bên cạnh nàng, cùng nàng tập một bài quyền, vừa tự trào kể chuyện lạc đường ban nãy, lấy sự lúng túng của mình ra làm trò cười.

Nhan Yên lại chỉ "hừ" một tiếng.

"Giận rồi sao? Đêm qua cùng nàng đi dạo phố hoa đăng vẫn còn vui vẻ mà."

"Rõ ràng là cùng Lý Thái Bạch uống rượu, lại nói cùng ta đi dạo phố hoa đăng. Lý Thái Bạch lúc này đang dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành Tông gia nương tử đấy, hiểu chuyện hơn chàng nhiều."

Tiết Bạch nghe vậy buồn cười, nói: "Là ta quá không hiểu chuyện rồi, tạ tội với nàng là được chứ gì."

Nhan Yên liếc hắn một cái, ngoảnh đầu đi, nói: "Chuyện chàng đắc tội với ta, đâu chỉ có mỗi chuyện này."

"Được rồi, nàng ăn chút gì đi, rồi tính sổ với ta từng khoản một."

Nhan Yên nghe vậy, khẽ mím môi như muốn cười, nhưng lại nhịn xuống.

Hai người liền ngồi trong hoa viên, Vĩnh Nhi bưng trà bánh lên.

Nhan Yên nhón một miếng bánh hoa quế cắn nhẹ một miếng, cảm thấy hương thơm lưu lại nơi kẽ răng, quay đầu lại, thấy Tiết Bạch không ăn, đang nhìn nàng chằm chằm.

Nàng bèn khẽ giẫm lên chân hắn một cái.

"Nhìn ta làm gì?"

"Lâu rồi không gặp, xem nàng có thay đổi gì không." Tiết Bạch thu lại ánh mắt, dường như có chút ngượng ngùng.

Nhan Yên vỗ tay, nói: "Được rồi, giờ tìm chàng tính sổ, từng chuyện từng chuyện một. Ta hỏi chàng, câu thơ "Doanh đắc thanh lâu bạc hạnh danh" (Được cái tiếng bạc tình chốn lầu xanh) là giải thích thế nào hả? Hai năm không gặp, chàng ở chốn hoan trường đã có thanh danh lẫy lừng nhường này rồi sao?"

Hóa ra nàng vì câu thơ này mà khiến cho bao nỗi bất mãn trong hai năm qua đều bùng phát.

Đêm qua lúc làm thơ Tiết Bạch đã có chút say, suy nghĩ không được chu toàn.

Hắn sờ sờ mũi, đáp: "Bài thơ này, thực ra là đứng trên góc độ của Lý Thái Bạch mà làm."

Như vậy, cũng coi như hợp tình hợp cảnh.

Nhan Yên lúc này mới tha cho hắn, nói: "Ta lại hỏi chàng, nói là để chúng ta đến Dương Châu lánh nạn chiến tranh, cớ sao đưa ta tới đây rồi, bọn Đằng Không Tử lại có thể ở lại bên cạnh chàng?"

"Đó là sự cố ngoài ý muốn, hai năm nay bận rộn bình loạn, ta cũng không thường xuyên gặp nàng ấy."

"Xem ra chàng rất muốn thường xuyên gặp bọn họ?" Nhan Yên lại nói: "Lúc ta xuất giá, phu quân tên là 'Tiết Bạch', ai ngờ sau này lại đổi tên thành 'Lý Thiến' rồi. Chuyện này đợi đến khi người trong thiên hạ đều biết cả rồi, ta lại là người cuối cùng biết được."

Thần sắc nàng cũng không hung dữ, giọng nói còn khá nũng nịu, duy chỉ có thần thái trong đôi mắt sáng long lanh kia là vô cùng nghiêm túc.

"Ta thân là thê tử của chàng, chàng cái gì cũng không nói với ta, là vì ta không đáng tin tưởng hay sao?"

Tiết Bạch nói: "Là vì tuổi nàng còn nhỏ, ta không muốn nàng bị cuốn vào những phong ba bão táp này."

"Hừ, ta tuổi nhỏ, vậy chàng thì lớn hơn ta mấy tuổi?" Nhan Yên không chịu, oán trách nói: "Suốt ngày ra vẻ ông cụ non, đừng tưởng ta không nhìn thấy, chàng đi đường còn nhảy lên chạm vào cành cây đấy nhé, ấu trĩ."

"Được rồi." Tiết Bạch cũng không né tránh những vấn đề này, đón ánh mắt của nàng, nói: "Sau này phàm là những chuyện này, ta không giấu nàng, thương nghị với nàng là được."

"Vậy chàng thực sự là con trai của Thái tử Lý Anh sao?"

Tiết Bạch cười khổ, bây giờ bàn luận những chuyện này ý nghĩa không lớn, ngược lại còn khá rủi ro.

Nhan Yên chính là cố ý muốn làm khó hắn một chút, đắc ý cười cười, cũng không truy hỏi nữa, lảng sang chuyện khác hỏi: "Chàng là thích nữ tử lớn tuổi hơn một chút sao?"

"Hửm?"

"Phố chợ đều đang đồn đại chàng và Dương Quý phi có tư tình..."

Đúng lúc này, Thanh Lam vội vã chạy tới, thưa: "Lang quân, có khách cầu kiến, là Quảng Lăng Thái thú đến tận cửa rồi."

Tiết Bạch liền đứng dậy nói: "Ta đi gặp ông ta một lát."

~~

Nếu luận về vai vế, Lý Hy Ngôn là bậc cha chú của Lý Long Cơ, Tiết Bạch gặp ông ta, tự nhiên phải hành lễ vãn bối.

Nhưng Lý Hy Ngôn chỉ xua tay, bảo hắn đừng câu nệ lễ số, cũng không biết là không thừa nhận thân phận tông thất của Tiết Bạch, hay là không để ý đến những nghi thức rườm rà này. Mở miệng liền hỏi thẳng: "Ngươi vì sao lại chạy đến Dương Châu?"

"Trước đây đưa gia quyến đến Dương Châu để tránh chiến họa, nay chiến loạn đã qua, vừa hay rảnh rỗi, bèn đích thân đến đón." Tiết Bạch thản nhiên đáp.

"Chiến loạn phía Bắc đã qua, nhưng phía Nam chiến họa lại nổi lên rồi." Lý Hy Ngôn hỏi: "Lý Lân tuyên bố ngươi phái người liên lạc với hắn, ước định khởi binh tạo phản, có thật hay không?"

"Ta nếu muốn phản, há lại đơn thương độc mã đến Dương Châu?" Tiết Bạch nói, "Thánh nhân mệnh ta về kinh, ta liền lập tức khởi hành; mệnh ta giải quyền, ta liền giao ra ấn tín Thiên hạ binh mã đại nguyên soái. Những gì có thể làm đều đã làm rồi, tấm lòng trung thành của ta, nhật nguyệt chứng giám, nhưng người đời vẫn nghi ngờ ta, vậy thì muốn tin hay không thì tùy."

Trước đó, Lý Hy Ngôn cũng tin chắc Tiết Bạch muốn soán đoạt hoàng vị, nhưng bây giờ ông ta tận mắt nhìn thấy, Tiết Bạch quả thực đã gạt bỏ tất cả để đến Dương Châu. Một kẻ rắp tâm bất trắc, trong lòng có quỷ sẽ làm như vậy sao?

Ông ta không thể không thừa nhận, Tiết Bạch là trung thần của Đại Đường.

"Lão phu tin ngươi." Lý Hy Ngôn liền thở dài nói, "Đương kim Thái tử là huynh đệ ruột thịt của ngươi, ngươi nếu có thể thật lòng phò tá, có thể trở thành một đời Hiền vương, tạo nên giai thoại huynh đệ tình thâm, quân thần tương đắc, lưu danh muôn thuở. Những chuyện phận sự ngoài luồng khác, vạn lần chớ nên nghĩ tới, chỉ cần khắc thủ bổn phận, sự hiểu lầm của người đời đối với ngươi sớm muộn gì cũng sẽ tiêu tan."

Tiết Bạch không kiên nhẫn nghe ông ta giảng giải những điều này, đáp: "Ta nay đã vô ý với chốn quan trường, chỉ mong có thể trút bỏ tục vụ, vân du thiên hạ."

"Xã tắc đang lúc cần người, nhất là cần những tông thất trẻ tuổi tài cán như ngươi, không thể vọng tự phỉ bạc (tự coi nhẹ mình)." Lý Hy Ngôn giả bộ khuyên giải vài câu.

Tiết Bạch bày ra thái độ vô tâm với tranh chấp triều chính, nhưng trên thực tế, nếu Lý Tông thật sự dám bãi bỏ quyền chức của hắn, hắn nhất định sẽ không để Lý Tông được yên ổn.

Lý Hy Ngôn hôm nay đến là để thăm dò Tiết Bạch, ông ta không cho rằng Tiết Bạch đến Dương Châu thực sự chỉ là để đón người mà thôi, lại hỏi: "Ngươi có lo lắng Lý Lân sẽ xuôi dòng Giang Nam, chiếm cứ Dương Châu không?"

"Ta nghe nói, triều đình đã phái vương sư bình định phản loạn, chắc hẳn rất nhanh sẽ có tin đại thắng."

Tiết Bạch bày ra thái độ việc không liên quan đến mình, một bộ dạng đã bị nghi kỵ thì cái gì cũng mặc kệ.

Trong lúc nói chuyện, hắn thấy có hạ nhân vội vã chạy đến bên ngoài đại đường, ra hiệu tay với hắn, ý bảo có thư khẩn cấp cần đưa.

Thấy tình hình này, trong lòng Tiết Bạch có một suy đoán, chẳng hề xem bức thư khẩn này ngay trước mặt Lý Hy Ngôn, mà bất động thanh sắc phất tay cho hạ nhân lui xuống.

Đại khái đàm đạo thêm hai khắc nữa, mới có người của Lý Hy Ngôn hớt hải chạy tới.

"Thái thú, Đặng Châu cấp báo!"

"Chuyện gì?"

Lý Hy Ngôn nghe không phải là tiệp báo, mà là cấp báo, trong lòng liền có dự cảm không lành.

Quả nhiên, người của ông ta rảo bước tiến lên, ghé tai nói: "Vương sư đại bại, phản quân đánh bại chủ lực của Thôi Viên, hiện đã tiến thẳng Thương Châu."

Lý Hy Ngôn vô cùng kinh ngạc quay đầu nhìn Tiết Bạch một cái, cáo từ rời đi.

Tiết Bạch đưa mắt nhìn ông ta đi xa, lúc này mới gọi hạ nhân ban nãy lại, nhận lấy thư khẩn mở ra xem, quả nhiên là từ Đặng Châu gửi tới.

Tin tức của hắn chi tiết hơn một chút, biết được Thôi Viên còn mang theo ý định chiêu hàng, chưa chuẩn bị tốt cho việc khai chiến, đã bị đại tướng Quý Quảng Sâm dưới trướng Lý Lân đánh úp, đành phải vội vàng rút lui.

Quý Quảng Sâm suất binh truy kích, mà bên phía Thôi Viên, do chủ soái và giám quân đều bỏ chạy, rất nhanh hình thành thế tan vỡ.

Như vậy, phòng bị ở Võ Quan đạo vốn hiểm yếu khó công cũng bị phá vỡ, Trường An chấn động.

Tình hình này thế mà lại giống hệt như lúc ban đầu Lý Long Cơ ép Ca Thư Hàn xuất Đồng Quan tác chiến, có thể thấy triều đình chẳng rút ra được chút bài học nào, cái gọi là "Hậu nhân ai chi nhi bất giám chi" (Người đời sau bi thương cho họ mà không lấy đó làm gương soi).

Tiết Bạch xem xong tình báo, cầm bút viết cho Đỗ Cấm vẫn còn ở lại Trường An một bức thư, sai người dùng khoái mã gửi đi, mới xoay người đi tìm Nhan Yên.

Hắn vừa ra khỏi nghi môn phía sau, liền thấy Nhan Yên đang kiễng chân lén lén lút lút định bỏ chạy, bị hắn bắt quả tang tại trận.

"Nghe lén ta nói chuyện với người khác?"

"Hiếu kỳ thôi mà." Nhan Yên nói, "Ta cũng quan tâm đại sự quốc gia vậy."

"Lần sau không được thế nữa." Tiết Bạch nói, "Những chuyện có thể nói với nàng ta tự nhiên sẽ nói với nàng."

"Được rồi." Lần này là Nhan Yên làm sai, nàng vội vàng lảng sang chuyện khác, nói: "Ta còn tưởng chàng chuyến này tới đây, là liệu định Vĩnh Vương sẽ xuôi dòng Giang Nam, muốn bình định hắn."

Tiết Bạch nói: "Ta còn có thể một mình bình định hắn được sao?"

"Chàng không phải muốn nhân cơ hội thâu tóm Giang Hoài sao?" Nhan Yên chớp chớp mắt trêu chọc nói: "Bây giờ vỡ mộng rồi chứ gì?"

Tiết Bạch lắc đầu, nói: "Ta thực sự là nhớ nàng rồi, cho nên đến đón nàng."

Trong đầu hắn vẫn còn đang suy nghĩ về thời cuộc, câu này buột miệng nói ra một cách lơ đãng.

Nhan Yên sững người một chút, bỗng nhiên im lặng, ngón tay mân mê tà váy một hồi, mới bất mãn khẽ hừ một tiếng.

"Ta mới không tin."

"Đã từng hứa với nàng mà." Tiết Bạch nói.

Nhan Yên hỏi: "Những chuyện chàng hứa với ta, chàng đều nhớ hết chứ?"

Tiết Bạch sớm đã nghĩ đến việc hắn từng nói với Nhan Yên, đợi bình định xong phản loạn hai người sẽ động phòng.

Hắn lo lắng bệnh tình của nàng không chịu nổi, lại lén quan sát một chút. Sau đó, ánh mắt lại bị nàng phát hiện, hắn bèn dời mắt đi chỗ khác.

Hắn rõ ràng là đã có tuổi và kinh nghiệm phong phú, lạ thay, mỗi lần đối diện với ánh mắt trong veo sáng ngời của Nhan Yên, hắn mạc danh luôn cảm thấy có chút ngượng ngùng.

"Hỏi chàng đấy."

"Nhớ chứ." Tiết Bạch đáp, ngược lại có chút lo Nhan Yên không nhớ.

Hắn bèn thử nắm lấy bàn tay ngọc ngà của nàng, nàng không tránh, ngước mắt liếc hắn một cái rồi lại cúi xuống, để lộ vẻ e thẹn của thiếu nữ.

Đây là tư thái mà trước đây nàng chưa từng có, cô bé ngây thơ năm nào nay đã thực sự trưởng thành rồi...

Dương Châu đêm ấy, đối với Tiết Bạch mà nói lại thêm vài phần thi tình.

Hắn nhìn thấy, khuôn mặt kiều diễm e thẹn của thiếu nữ tựa như "nan thắng lệ" (lệ nhòa khó ngăn), đôi mày ngài như lá đào khẽ chau lại, đẹp không sao tả xiết.

Ánh trăng vằng vặc, nếu đem đêm trăng sáng trong thiên hạ chia làm ba phần, hắn cảm thấy cả ba phần đều thuộc về Dương Châu.