Ly Biệt Muôn Đời

Chương 9

Từ khi sinh ra, ta đã sống giữa thời loạn lạc, phiêu bạt khắp nơi.

Những gì nghe được đều là lời đồn rằng người Khiết Đan đ.á.n.h đâu thắng đó.

Mà sự thật quả đúng như vậy.

Chiến mã của chúng béo khỏe, thân thể cũng cao lớn cường tráng.

Dù nhìn thế nào, với thân hình nhỏ bé như ta, muốn g.i.ế.t được một kẻ cũng chẳng khác nào si tâm vọng tưởng.

Nhưng hôm nay...

Ta đã g.i.ế.t người.

Là một kỵ binh khá thấp bé trong đám quân Khiết Đan.

Nhân lúc hắn sơ suất, ta dùng trường thương đ.â.m xuyên chân sau chiến mã.

Khi hắn ngã khỏi lưng ngựa, ta lao vào vật lộn với hắn, hai bên giằng co, cào cấu, vung quyền đ.á.n.h nhau.

Trong lúc giằng co, hắn nhìn thấy lớp vải trắng quấn dưới cổ áo bị kéo bung của ta, lập tức nhe răng cười dữ tợn:

“Đám dê hai chân Trung Nguyên yếu ớt đến mức phải để nữ nhân ra chiến trường sao?”

Hắn khinh thường ta là nữ t.ử.

Nhưng cũng chính lúc hắn cười nhạo ta, ta đã chớp lấy cơ hội, cắt đứt cổ hắn.

Ngươi xem.

Hóa ra người Khiết Đan cũng chẳng phải thật sự đ.á.n.h đâu thắng đó.

16

Có lần đầu tiên, tự nhiên sẽ có lần thứ hai.

Có lần thứ hai rồi, lần thứ ba, lần thứ tư cũng chẳng còn khó nữa.

Ta ngày càng mạnh hơn.

Nhưng vẫn không thể xoay chuyển thế bại.

Không khí trong quân doanh càng lúc càng nặng nề.

Người cũng ngày một ít đi.

Vị tướng quân từng danh chấn một phương đã ba ngày không xuất hiện.

Còn lời đồn viện binh sắp tới, chẳng một ai lên tiếng vạch trần.

Nhưng không chống nổi nữa rồi.

Thật sự không chống nổi nữa.

A Minh bị ba tên Khiết Đan vây đ.á.n.h, ngã xuống giữa đồng hoang.

Khi ta tìm thấy hắn, bụng của nam nhân lực lưỡng ấy đã bị rạch một đường lớn.

Mọi thứ bên trong đều không ngừng trào ra ngoài.

Hắn không còn sức giơ tay đ.á.n.h ta như trước nữa, chỉ có thể ngửa mặt nhìn trời mà mắng:

“Đồ ch.ó con, ai bảo ngươi đến muộn thế hả? Bụng lão t.ử đau muốn c.h.ế.t rồi, còn không mau đỡ ta dậy, khâu lại cho ta?”

Ta cố nhét những thứ đang trào ra trở lại.

Nhưng hoàn toàn vô ích.

Hắn vẫn lải nhải không ngừng:

“Đồ ch.ó con, ta từng kể cho ngươi nghe tẩu t.ử và cháu gái ngươi trông thế nào chưa?”

Rùa

“Tẩu t.ử ngươi làm bánh rất ngon. Tính nàng hiền, chỉ là không thích nói chuyện.”

“Cháu gái ngươi xinh lắm. Mới ba tuổi đã biết c.ắ.n ngón tay gọi cha rồi.”

“Khi ấy ta nghĩ, chỉ cần hai mẫu t.ử  họ đứng trước mặt, dù lão t.ử có c.h.ế.t cũng cam lòng.”

“Nhưng sao lại không còn nữa chứ?”

Vành mắt hắn đỏ hoe.

Hắn nói:

“A Anh, ta không phải kẻ hèn nhát.”

“Ta không quên.”

“Ta thật sự chưa từng quên…”

“Xin lỗi. Trước kia không nên đ.á.n.h ngươi.”

Ta biết.

Hắn không phải.

Bọn họ đều không phải.

Nước mắt rơi xuống người hắn.

Cuối cùng ta cũng buông tay, ngồi bất động bên cạnh, hai bàn tay đầy m.á.u.

Trong mắt là sự mờ mịt chưa từng có.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bên tai vang lên giọng A Minh.

Lại như giọng của rất nhiều người trong quá khứ từng hỏi ta:

“A Anh, người Khiết Đan đã bại chưa? Viện binh đã tới chưa?”

Chưa bại.

Cũng chưa tới.

Mùa đông năm ấy, tuyết nơi biên quan lạnh thấu xương.

Tuyết lớn bay đầy trời, chôn vùi vô số tiểu tốt vô danh.

Khi ta tìm thấy lão Hà, lão chỉ còn thoi thóp một hơi.

Lão không bị thương nặng như A Minh.

Nhưng tuổi đã quá cao, rốt cuộc vẫn không gắng gượng nổi.

Nhìn cây trường thương đã cùn trong tay ta và đôi mắt đỏ hoe, lão đau đớn thở dài:

“Tiểu cô nương, quay về đi.”

“Nơi này vốn không phải chỗ ngươi nên đến.”

Lão biết ta là nữ t.ử.

Theo lời lão nói, lão đã sống đến từng ấy tuổi, lại ngày ngày ở bên ta, nếu còn không nhìn ra thì thật sự đã sống uổng bao năm.

Trước kia không nói, chỉ vì không nỡ.

Còn bây giờ...

Dường như cũng chẳng còn gì không thể nói nữa.

Lão bảo ta là một cô nương, không nên ở lại sa trường.

Nam nhi Trung Nguyên vẫn chưa c.h.ế.t hết.

Ta hỏi lão:

“Vậy ta nên đi đâu?”

“Giang Nam, Kim Lăng, hoặc Trường An, Lạc Dương.”

“Đi đến những nơi giàu có ấy. Đám thế gia đại tộc đều ở đó, kiểu gì cũng có thể cho ngươi một miếng cơm.”

“Đi tìm một mái nhà. Hai người cũng được, một mình cũng chẳng sao. Dù thế nào, vẫn có thể sống yên ổn qua ngày.”

Thực ra mọi chuyện đã sớm được định sẵn.

Anh hùng cũng được.

Kiêu hùng cũng vậy.

Đại Đường cũng được.

Hậu Chu, Hậu Hán cũng chẳng khác.

Những điều ấy, đối với đám tiểu tốt như chúng ta, xưa nay vốn chẳng có gì khác biệt.

“Nhưng đã như vậy, vì sao mọi người còn không chạy?”

“Vì sao vẫn phải liều c.h.ế.t giữ nơi này?”

“Dù thế nào, lợi ích cũng đều thuộc về đám thế gia. Vinh nhục của những nhà son cửa tía, có liên quan gì đến chúng ta?”

Ta tức giận đến mất hết dáng vẻ, chẳng khác nào con thú bị dồn vào đường cùng.

Bên tai vang lên giọng nói già nua khàn đặc nhưng bình thản của lão:

“Đương nhiên là vì một mái nhà.”

“Nếu thành trì không giữ được, lấy đâu ra nhà nữa?”

Khi ấy, ta không hiểu lời này có ý nghĩa gì.

Nhưng nhiều năm sau, có một tên ngốc tự nhận là nghĩa huynh của ta, cầm trường thương không chút do dự bước đi, nói với ta:

“Nhưng nếu ta không bảo vệ thành trì, thì làm sao bảo vệ được muội muội?”

Trên sa trường, vị tướng quân rút đao hiên ngang luôn cho rằng vì bản thân tài giỏi, nên mới có nhiều tiểu tốt cam tâm đi theo.

Nhưng hắn đâu biết trong số đó có bao nhiêu lão binh lọc lõi, tuổi tác chẳng kém hắn, chỉ cần nghe hắn mở miệng đã nhìn thấu hắn là hạng người nào.

Bọn họ biết.

Biết nơi cách xa ngàn dặm vẫn ca múa không dứt, nhà quyền quý rượu thịt ê hề.

Biết người trước mặt cũng chỉ xem họ là đá kê chân.

Nhưng bọn họ vẫn giả vờ tin tưởng.

Bởi vì một mái nhà.

Chỉ vì một mái nhà mà thôi.

Nếu ngay cả thành trì cũng không giữ nổi...

Còn lấy gì để bảo vệ mái nhà?