Nhưng điều ta hận nhất...
Chính là bọn họ hèn nhát, vô dụng.
Trong tay có đao có thương, vậy mà lại để lũ man di tung hoành cướp bóc, g.i.ế.t ch.óc, đốt phá.
Bản thân không chịu ra trận.
Lại còn ngăn cản ta.
Thế nhưng...
Vì sao bọn họ mãi không trở về?
Với cái tính nhát gan ấy, vừa nhìn thấy quân Khiết Đan thì đáng lẽ phải sợ mất mật mà chạy về từ lâu rồi mới phải.
Ta nấu xong cơm.
Đợi mãi.
Đợi đến khi cơm nguội.
Đợi đến khi trời lạnh.
Đợi đến khi bách phu trưởng kéo ta ra khỏi đám hỏa đầu quân già yếu, gầy gò.
Ném cho ta cây trường thương mà trước đây ta hằng mơ ước.
Rồi lớn tiếng quát:
Rùa
“Đại địch đã tới nơi, còn trốn ở đây làm gì?”
“Mau cầm thương lên. Ra nghênh chiến.”
Lão Hà cũng bị kéo ra.
Bộ xương già nua ấy gần như còn chẳng nhấc nổi cây trường thương.
Suốt hai năm qua, ta không biết đã bao lần tưởng tượng mình xông lên tuyến đầu, đ.á.n.h cho người Khiết Đan tan tác.
Nhưng...
Khi thật sự bị đẩy lên phía trước.
Khi tận mắt nhìn thấy vô số thiết kỵ cuồn cuộn lao thẳng về phía mình.
Lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Trước mắt ta chỉ thấy từng tên mặc giáp trụ, cưỡi chiến mã, gào rú như dã thú.
Loan đao trong tay chúng sáng loáng.
Thân hình lực lưỡng chẳng khác nào sơn tinh ác quỷ.
Còn trong tay ta...
Chỉ có một cây hồng anh thương không biết đã qua tay bao nhiêu người.
Thân thể gầy yếu của ta đứng giữa chiến trường mênh m.ô.n.g ấy...
Thật nực cười.
Thật nhỏ bé.
Có một khoảnh khắc...
Ta thật sự muốn vứt bỏ cây thương, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng không được.
Bởi ý chí cầu sinh...
Rốt cuộc vẫn không thắng nổi mối huyết hận tích tụ qua bao năm.
Cho nên ta không lùi.
Nhưng cũng sững sờ đến quên cả cử động.
Chỉ biết trơ mắt nhìn lưỡi đao xé gió, c.h.é.m thẳng về phía cổ mình.
Đúng lúc ấy...
Phía sau lưng ta bỗng bị ai nện mạnh một thương.
Thân thể lập tức ngã nhào xuống đất.
“Đồ ch.ó con. Ai cho ngươi ra đây?”
“Ngươi mới bao lớn chứ?”
A Minh.
Kẻ thích bắt nạt ta nhất.
Tên ác bá suốt ngày cướp cơm của ta.
Một thương đã đ.â.m c.h.ế.t tên Khiết Đan đang ngồi trên lưng ngựa.
“Tiểu t.ử, còn đứng ngây ra làm gì?”
“Mau đ.á.n.h trả.”
“Nếu sợ thì trốn cho kỹ.”
Lão Hà, người giỏi nhất khoản trốn tránh, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh ta.
Lão nhanh nhẹn len lỏi, chỉ chuyên đ.â.m vào chân ngựa của quân Khiết Đan.
Một cây hồng anh thương xuyên thẳng qua tim lão.
Máu nóng theo chùm tua đỏ nhỏ xuống, rơi trúng đỉnh đầu ta.
Đến lúc ấy...
Ta mới hiểu.
G.i.ế.t giặc...
Nghĩ đến và thật sự làm...
Xưa nay chưa bao giờ là cùng một chuyện.
Những cuộc tháo chạy từng bị người đời khinh bỉ.
Những lần lùi bước từng bị ta xem thường.
Có lẽ...
Thật sự là vì không còn lựa chọn nào khác.
Sau một trận chiến.
Ta cũng chỉ giống như lão Hà.
Làm những việc như kiềm chân địch, đ.á.n.h lén chiến mã.
Nhờ vậy...
Mới may mắn giữ được mạng sống.
14
Sau trận ấy.
A Minh c.h.ử.i ầm lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn dùng hết những lời tục tĩu nhất để mắng bách phu trưởng vô lương tâm, ngay cả một đứa trẻ cũng kéo ra chiến trường.
Lại mắng ta vô dụng.
Đến c.h.ế.t cũng chẳng biết mình c.h.ế.t thế nào.
“Nếu không phải nó…”
“Nếu viện binh còn không tới, e rằng tất cả chúng ta đều sẽ thành hồn dưới đao rồi.”
Lão Hà chỉ bình thản nói một câu.
A Minh vốn ghét lão lải nhải, lập tức gắt lên:
“Đám súc sinh ấy g.i.ế.t thê t.ử và hài t.ử của ta. Lão t.ử dù có c.h.ế.t cũng phải kéo theo một đứa chôn cùng. Có viện binh hay không, ta vẫn sẽ làm như thế.”
Nhưng...
Đáng lẽ bọn họ không phải c.h.ế.t.
Ta lau cây hồng anh thương trong tay, không hiểu hỏi:
“Chẳng phải tướng quân từng nói viện binh sẽ tới sao?”
Đó là một vị đại tướng lừng danh.
Trên giáo trường, bên hông đeo trường đao, khí thế kinh người.
Đúng là một người giữ ải, vạn người khó qua.
Không biết đã khiến bao nhiêu tiểu binh ngưỡng mộ.
Nhưng vừa nghe ta nói xong.
A Minh lập tức trợn trắng mắt.
Lão Hà khẽ lắc đầu.
“Tiểu t.ử, ngươi còn quá trẻ.”
“Không hiểu rằng trong mắt những thế gia vọng tộc…”
“Đám người như chúng ta…”
“Chỉ là bùn đất dưới chân họ mà thôi.”
Thời thế vừa loạn.
Các thế gia môn phiệt liền tranh nhau kết bè kết cánh.
Hậu Hán cũng vậy.
Hậu Chu cũng thế.
Đều nhân danh thiên hạ thái bình.
Nhưng...
“Đánh thắng…Là vinh quang của thế gia bọn họ.”
“Đánh thua...Cũng có thể lưu lại tiếng thơm vì đại nghĩa.”
“Còn những điều ấy...”
Lão Hà cúi đầu.
Trong đôi mắt lão phản chiếu bóng ta.
Gầy gò.
Nhếch nhác.
“Có liên quan gì đến một tên hỏa đầu quân đến họ cũng không có như ngươi?”
Xưa nay anh hùng trong thiên hạ nhiều như cá vượt sông.
Có người được ca tụng.
Có người bị mắng c.h.ử.i.
Có anh hùng.
Có kiêu hùng.
Có gian hùng.
Nhưng...
Chưa từng có ai nhớ đến những vô số tiểu tốt vô danh dùng thân mình lót đường cho bọn họ.
A Minh là một người.
Lão Hà là một người.
Ta...
Cũng là một người trong số đó.
Tim ta bỗng run lên dữ dội.
Niềm tin vốn kiên định cũng bắt đầu lung lay.
Thế nhưng ta vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
“Tướng quân sẽ không lừa chúng ta.”
Đáp lại ta...
Vẫn chỉ là một khoảng lặng kéo dài.
15
Không còn ai để ý đến ta.
Cũng chẳng còn ai đ.á.n.h mắng, bắt nạt hay cướp cơm của ta nữa.
Hết trận này đến trận khác nối tiếp nhau.
Có người c.h.ế.t.
Có người tàn phế.
Người c.h.ế.t không chờ được viện binh.
Người còn sống thì lê thân thể tàn tạ đến trước mặt ta, hỏi:
“A Anh, viện binh mà muội nói sắp tới chưa?”
Ta đáp:
“Sắp rồi.”
Vị tướng quân xuất thân thế gia kia hẳn cũng hiển hách chẳng kém Triệu Nguyên Lãng.
Thế nhưng hắn cũng dần trở nên trầm mặc.
Lão Hà từng lén tới tìm ta, nói:
“Ngươi nhỏ con, nhớ trốn cho kỹ. Đợi tướng quân rút quân, ngươi trà trộn vào đó mà chạy theo. Biết đâu còn nhặt lại được một cái mạng.”
Ta im lặng hồi lâu.
Bàn tay vuốt ve cây hồng anh thương đã được lau đi lau lại không biết bao nhiêu lần, rồi nói với lão:
“Hôm nay, ta g.i.ế.t người rồi.”
Chính là bọn họ hèn nhát, vô dụng.
Trong tay có đao có thương, vậy mà lại để lũ man di tung hoành cướp bóc, g.i.ế.t ch.óc, đốt phá.
Bản thân không chịu ra trận.
Lại còn ngăn cản ta.
Thế nhưng...
Vì sao bọn họ mãi không trở về?
Với cái tính nhát gan ấy, vừa nhìn thấy quân Khiết Đan thì đáng lẽ phải sợ mất mật mà chạy về từ lâu rồi mới phải.
Ta nấu xong cơm.
Đợi mãi.
Đợi đến khi cơm nguội.
Đợi đến khi trời lạnh.
Đợi đến khi bách phu trưởng kéo ta ra khỏi đám hỏa đầu quân già yếu, gầy gò.
Ném cho ta cây trường thương mà trước đây ta hằng mơ ước.
Rồi lớn tiếng quát:
Rùa
“Đại địch đã tới nơi, còn trốn ở đây làm gì?”
“Mau cầm thương lên. Ra nghênh chiến.”
Lão Hà cũng bị kéo ra.
Bộ xương già nua ấy gần như còn chẳng nhấc nổi cây trường thương.
Suốt hai năm qua, ta không biết đã bao lần tưởng tượng mình xông lên tuyến đầu, đ.á.n.h cho người Khiết Đan tan tác.
Nhưng...
Khi thật sự bị đẩy lên phía trước.
Khi tận mắt nhìn thấy vô số thiết kỵ cuồn cuộn lao thẳng về phía mình.
Lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Trước mắt ta chỉ thấy từng tên mặc giáp trụ, cưỡi chiến mã, gào rú như dã thú.
Loan đao trong tay chúng sáng loáng.
Thân hình lực lưỡng chẳng khác nào sơn tinh ác quỷ.
Còn trong tay ta...
Chỉ có một cây hồng anh thương không biết đã qua tay bao nhiêu người.
Thân thể gầy yếu của ta đứng giữa chiến trường mênh m.ô.n.g ấy...
Thật nực cười.
Thật nhỏ bé.
Có một khoảnh khắc...
Ta thật sự muốn vứt bỏ cây thương, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng không được.
Bởi ý chí cầu sinh...
Rốt cuộc vẫn không thắng nổi mối huyết hận tích tụ qua bao năm.
Cho nên ta không lùi.
Nhưng cũng sững sờ đến quên cả cử động.
Chỉ biết trơ mắt nhìn lưỡi đao xé gió, c.h.é.m thẳng về phía cổ mình.
Đúng lúc ấy...
Phía sau lưng ta bỗng bị ai nện mạnh một thương.
Thân thể lập tức ngã nhào xuống đất.
“Đồ ch.ó con. Ai cho ngươi ra đây?”
“Ngươi mới bao lớn chứ?”
A Minh.
Kẻ thích bắt nạt ta nhất.
Tên ác bá suốt ngày cướp cơm của ta.
Một thương đã đ.â.m c.h.ế.t tên Khiết Đan đang ngồi trên lưng ngựa.
“Tiểu t.ử, còn đứng ngây ra làm gì?”
“Mau đ.á.n.h trả.”
“Nếu sợ thì trốn cho kỹ.”
Lão Hà, người giỏi nhất khoản trốn tránh, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh ta.
Lão nhanh nhẹn len lỏi, chỉ chuyên đ.â.m vào chân ngựa của quân Khiết Đan.
Một cây hồng anh thương xuyên thẳng qua tim lão.
Máu nóng theo chùm tua đỏ nhỏ xuống, rơi trúng đỉnh đầu ta.
Đến lúc ấy...
Ta mới hiểu.
G.i.ế.t giặc...
Nghĩ đến và thật sự làm...
Xưa nay chưa bao giờ là cùng một chuyện.
Những cuộc tháo chạy từng bị người đời khinh bỉ.
Những lần lùi bước từng bị ta xem thường.
Có lẽ...
Thật sự là vì không còn lựa chọn nào khác.
Sau một trận chiến.
Ta cũng chỉ giống như lão Hà.
Làm những việc như kiềm chân địch, đ.á.n.h lén chiến mã.
Nhờ vậy...
Mới may mắn giữ được mạng sống.
14
Sau trận ấy.
A Minh c.h.ử.i ầm lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn dùng hết những lời tục tĩu nhất để mắng bách phu trưởng vô lương tâm, ngay cả một đứa trẻ cũng kéo ra chiến trường.
Lại mắng ta vô dụng.
Đến c.h.ế.t cũng chẳng biết mình c.h.ế.t thế nào.
“Nếu không phải nó…”
“Nếu viện binh còn không tới, e rằng tất cả chúng ta đều sẽ thành hồn dưới đao rồi.”
Lão Hà chỉ bình thản nói một câu.
A Minh vốn ghét lão lải nhải, lập tức gắt lên:
“Đám súc sinh ấy g.i.ế.t thê t.ử và hài t.ử của ta. Lão t.ử dù có c.h.ế.t cũng phải kéo theo một đứa chôn cùng. Có viện binh hay không, ta vẫn sẽ làm như thế.”
Nhưng...
Đáng lẽ bọn họ không phải c.h.ế.t.
Ta lau cây hồng anh thương trong tay, không hiểu hỏi:
“Chẳng phải tướng quân từng nói viện binh sẽ tới sao?”
Đó là một vị đại tướng lừng danh.
Trên giáo trường, bên hông đeo trường đao, khí thế kinh người.
Đúng là một người giữ ải, vạn người khó qua.
Không biết đã khiến bao nhiêu tiểu binh ngưỡng mộ.
Nhưng vừa nghe ta nói xong.
A Minh lập tức trợn trắng mắt.
Lão Hà khẽ lắc đầu.
“Tiểu t.ử, ngươi còn quá trẻ.”
“Không hiểu rằng trong mắt những thế gia vọng tộc…”
“Đám người như chúng ta…”
“Chỉ là bùn đất dưới chân họ mà thôi.”
Thời thế vừa loạn.
Các thế gia môn phiệt liền tranh nhau kết bè kết cánh.
Hậu Hán cũng vậy.
Hậu Chu cũng thế.
Đều nhân danh thiên hạ thái bình.
Nhưng...
“Đánh thắng…Là vinh quang của thế gia bọn họ.”
“Đánh thua...Cũng có thể lưu lại tiếng thơm vì đại nghĩa.”
“Còn những điều ấy...”
Lão Hà cúi đầu.
Trong đôi mắt lão phản chiếu bóng ta.
Gầy gò.
Nhếch nhác.
“Có liên quan gì đến một tên hỏa đầu quân đến họ cũng không có như ngươi?”
Xưa nay anh hùng trong thiên hạ nhiều như cá vượt sông.
Có người được ca tụng.
Có người bị mắng c.h.ử.i.
Có anh hùng.
Có kiêu hùng.
Có gian hùng.
Nhưng...
Chưa từng có ai nhớ đến những vô số tiểu tốt vô danh dùng thân mình lót đường cho bọn họ.
A Minh là một người.
Lão Hà là một người.
Ta...
Cũng là một người trong số đó.
Tim ta bỗng run lên dữ dội.
Niềm tin vốn kiên định cũng bắt đầu lung lay.
Thế nhưng ta vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
“Tướng quân sẽ không lừa chúng ta.”
Đáp lại ta...
Vẫn chỉ là một khoảng lặng kéo dài.
15
Không còn ai để ý đến ta.
Cũng chẳng còn ai đ.á.n.h mắng, bắt nạt hay cướp cơm của ta nữa.
Hết trận này đến trận khác nối tiếp nhau.
Có người c.h.ế.t.
Có người tàn phế.
Người c.h.ế.t không chờ được viện binh.
Người còn sống thì lê thân thể tàn tạ đến trước mặt ta, hỏi:
“A Anh, viện binh mà muội nói sắp tới chưa?”
Ta đáp:
“Sắp rồi.”
Vị tướng quân xuất thân thế gia kia hẳn cũng hiển hách chẳng kém Triệu Nguyên Lãng.
Thế nhưng hắn cũng dần trở nên trầm mặc.
Lão Hà từng lén tới tìm ta, nói:
“Ngươi nhỏ con, nhớ trốn cho kỹ. Đợi tướng quân rút quân, ngươi trà trộn vào đó mà chạy theo. Biết đâu còn nhặt lại được một cái mạng.”
Ta im lặng hồi lâu.
Bàn tay vuốt ve cây hồng anh thương đã được lau đi lau lại không biết bao nhiêu lần, rồi nói với lão:
“Hôm nay, ta g.i.ế.t người rồi.”