Một buổi trà đàm tiêu chuẩn, ít nhất cũng phải kéo dài từ một tiếng trở lên.
Ngu Dật Chi thử tìm trong biểu cảm của Ngu Húy ý đùa cợt, tiếc là hoàn toàn không có.
Mãi đến khi rời khỏi chỗ ở của Ngu Húy, hắn bị ánh nắng trên đầu chiếu đến hơi hoa mắt, dù không quá chói.
Ngu Dật Chi không nhịn được nghĩ: có nên lại đi đăng ký thêm một khóa học dũng khí nữa hay không.
Không hiểu sao cảm thấy lần này là nhu cầu cấp thiết.
Sau khi lên xe, hắn gọi cho quản gia: "Tuần này chọn một ngày thời tiết đẹp, chuẩn bị một buổi trà đàm trong vườn."
Bây giờ vẫn còn sớm, sau khi kết thúc cuộc gọi, Ngu Dật Chi không quay lại công ty. Hắn lái xe đi mua một bó hoa gần đó, sau đó đến nghĩa trang yên tĩnh.
Vì không tìm thấy thi thể, mộ của Giang Chu là mộ áo quan.
Đối diện với người đã khuất, Ngu Dật Chi không chút kiêng dè mà mở lòng, hắn nhìn bia mộ lạnh lẽo, trầm giọng nói: "Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện rồi, hy vọng sẽ không còn 'bất ngờ' gì nữa."
Còn nữa......
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua dòng chữ khắc, Ngu Dật Chi khẽ thở dài, lần này thật sự chuẩn bị buông xuống rồi.
Tiểu Chu, kiếp sau gặp lại.
·
Lâm Tân Độ dạo trong công viên đầm lầy đến tận sáu bảy giờ chiều mới về.
Chủ yếu là sợ đụng mặt Ngu Dật Chi.
Là một người cẩn thận, sau khi nhập mật mã cổng, cậu không vào biệt thự ngay, mà rất thận trọng bám vào cửa sổ nhìn vào.
Cửa sổ mở, Ngu Húy đang ngồi bên cửa sổ đọc sách.
Cổ Lâm Tân Độ càng lúc càng vươn dài: "Trên đó có một lỗi chính tả kìa."
Ngu Húy đang chuẩn bị lật trang: "......"
Anh không bị dọa, cái bóng của Lâm Tân Độ chiếu vào trước khi âm thanh đến. Vì khoảng cách quá gần, khi nghiêng đầu, hàng mi dài của đối phương dường như có thể quét vào mặt anh.
Lâm Tân Độ nhắc: "Anh nên lắp cửa sổ chống trộm."
Ngu Húy khép sách lại, khẽ thở dài: "Đây là cửa kính sát đất."
Gắn song sắt ở cửa sổ nhỏ một bên cũng không đẹp.
Lâm Tân Độ chỉ nói cho vui, bên ngoài có lưới bảo vệ và hệ thống báo động, muốn trèo vào trong sân gần như là không thể.
Cậu rút cổ lại, đi từ cửa chính vào: "Hey, tôi về rồi nè."
Ngu Húy gật đầu: "Tôi biết."
Sau khi vào, Lâm Tân Độ nhìn quanh một vòng, trực tiếp hỏi: "Con vịt đâu?"
Mỗi ngày có vài thời điểm Lâm Tân Độ hơi "lệch sóng", điểm này trợ lý cũng vậy, Ngu Húy đã sớm quen.
Anh phối hợp hỏi: "Vịt nào?"
Lâm Tân Độ nghiêm túc nói: "Con vịt tôi tự tay nấu chín."
Sau đó cậu nhanh chóng chia sẻ chiến tích "đuổi vịt lên kệ" hôm nay của mình.
Không trách lúc Ngu Dật Chi đến ban nãy lại mang theo vẻ u sầu như sắp ra pháp trường.
Ngu Húy nói: "Một tiếng trước đã 'chuồn' rồi."
"......"
Lâm Tân Độ ngạc nhiên vì anh lại phối hợp với câu nói đùa của mình, nhưng ngay giây sau biểu cảm trở nên nghiêm túc.
"Tôi đi một chuyến đến đồn cảnh sát, thu hoạch không nhỏ."
Ngu Húy mở miệng kết thúc đề tài "động vật".
"Thím Vương vẫn luôn lo tôi ra tay với con trai bà ta, bên đó đã khai sạch rồi. Năm đó người giúp bà ta trả tiền dàn xếp là một doanh nhân nhỏ, tôi cho người điều tra, đối phương có chút quan hệ với Nhiễm Nguyên Thanh."
Ở một mức độ nào đó, Nhiễm Nguyên Thanh và Ngu Dật Chi giống nhau, đều không có bạn bè thực sự. Người thân thiết với hắn là Triệu Lê thì hai năm trước ở nước ngoài, không trùng thời điểm vụ việc.
Lâm Tân Độ suy nghĩ một chút, hỏi: "Có chút quan hệ là kiểu...... họ hàng xa à?"
Có câu: họ xa thì xa tận tám nghìn dặm.
Ngu Húy lắc đầu: "Con riêng của họ hàng xa."
Lâm Tân Độ nghiêm túc: "Vậy còn tệ hơn tôi tưởng."
Quả nhiên như dự đoán ban đầu, muốn lần ra Nhiễm Nguyên Thanh là rất khó, nhưng lần này dường như có chút chuyển biến.
"Xúi giục đầu độc không phải là chuyện nhỏ," Sắc mặt Ngu Húy hơi lạnh, "Cảnh sát đã lần theo đó điều tra, đối phương vẫn còn cố chống đối, nói cái gì mà 'giúp đỡ từ thiện'."
Lâm Tân Độ nhướng mày: "Đứa con riêng của họ hàng xa này chắc rất giỏi 'xóa đói giảm nghèo'."
Lần đầu thấy có người giúp đỡ... nạn nhân theo kiểu này.
Bên ngoài nổi gió.
Ngu Húy đứng dậy đóng cửa sổ: "Tiền không giải quyết được mọi chuyện, vụ nhảy lầu tự sát đó bản thân đã có điểm đáng ngờ."
Năm đó gia đình cô gái tự sát chọn nhận tiền để dàn xếp, nhà trường cũng ra sức giảm độ ảnh hưởng, nhưng có những chuyện không chịu nổi điều tra kỹ, hiện tại cảnh sát đã bắt đầu kiểm tra lại lời khai, tìm nhân chứng.
Một khi sự việc bị phanh phui, nghi phạm có còn cứng miệng hay không thì chưa chắc.
Hai người đang nói dở, Ngu Húy vừa nhắc đến việc chuẩn bị mở một buổi trà đàm với Ngu Dật Chi làm "cục diện thẳng thắn", trợ lý đột nhiên tới.
"Ông chủ, điện thoại của anh không gọi được."
Ngu Húy nhìn một cái, thì ra là hết pin.
"Tin mới nhận," Trợ lý có việc gấp nên vội vàng chạy đến: "Ngay vừa rồi, Nhiễm Nguyên Thanh......"
Thấy hắn ta nghiêm túc như vậy, Lâm Tân Độ theo bản năng nín thở nghe.
"Khỏi mông rồi."
"......"
Cái mông tai ương liên tục của Nhiễm Nguyên Thanh, sau mấy ngày tiêm kháng viêm liên tục, đến hôm nay cuối cùng cũng xuất viện.
Trợ lý dĩ nhiên không phải vì chuyện nhỏ này mà chạy tới: "Nhiễm Nguyên Thanh ngày kia sẽ tổ chức một buổi tiệc rượu."
Lâm Tân Độ kinh ngạc: "Mông hắn không phải bị nhiễm trùng sao, còn uống rượu được à?"
Trợ lý: "Đấy, đúng là không biết tự yêu quý bản thân."
Ngu Húy ho nhẹ cắt ngang cuộc bàn tán của hai người.
Trợ lý lập tức quay về chính đề, giải thích tính chất của buổi tiệc.
"Nhiễm Nguyên Thanh mời một số nhân vật có tiếng, đến lúc đó sẽ giới thiệu một vài họa sĩ trẻ cho bọn họ."
Cách làm này bên ngoài nhìn rất bình thường, Vương Thiên Minh xảy ra chuyện, lập tức có không ít người trẻ thấy cơ hội nổi lên, liên tục dâng lợi ích hoặc lấy lòng Nhiễm Nguyên Thanh. Nhiễm Nguyên Thanh cũng cần đẩy ra một "gương mặt" mới cho phòng trưng bày, chuẩn bị cho triển lãm nghệ thuật nửa cuối năm.
Trợ lý sợ Lâm Tân Độ không hiểu, nói thẳng: "Chẳng qua là trao đổi lợi ích thôi, người trẻ dễ khống chế. Đằng sau một số tác phẩm nghệ thuật giá trên trời, ngoài việc thổi giá, còn có thể dính đến rửa tiền."
Đúng là cái bọn ở ngoài vòng pháp luật.
Lâm Tân Độ lắc đầu, cũng rất "bắt kịp thời đại", đổi ghi chú của Nhiễm Nguyên Thanh từ "kẻ buôn thuốc" thành "ngũ độc đầy đủ".
Cậu nhìn Ngu Húy, tuy không cho rằng Ngu Húy có liên quan đến mấy chuyện này, nhưng để phòng ngừa, cậu đang nghĩ có nên từ mai bắt đầu mỗi ngày bật luật hình sự trong biệt thự hay không.
Như đoán được suy nghĩ của cậu, Ngu Húy chỉ nói ba chữ: "Không tiêu hết."
Tiền trong tay còn chưa tiêu hết, anh rảnh đến mức nào mới đi kiếm tiền ở vùng xám chứ.
Lâm Tân Độ cố đè nén tâm lý "ghen ghét nhà giàu" xuống.
Trợ lý tiếp tục chia sẻ tin thu thập được: "Đến lúc đó Triệu Lê cũng sẽ tới, lần này Nhiễm Nguyên Thanh còn mời không ít nghệ sĩ dưới trướng công ty hắn, đến góp vui cho buổi tiệc, địa điểm ở biệt thự Tây Sơn."
Lâm Tân Độ hứng thú: "Ồ?"
Trước đó Ngu Húy từng dự đoán Nhiễm Nguyên Thanh sẽ lợi dụng Triệu Lê để chuyển đồ cấm, chẳng lẽ chính là trong buổi tiệc lần này?
Nhớ lại lần trước ăn cơm với Triệu Lê, ăn được một nửa thì hắn bị gọi đi, lúc đó còn tò mò không biết Nhiễm Nguyên Thanh có chuyện gì gấp.
Với đánh giá "coi như là người", khả năng việc vận chuyển được thực hiện khi Triệu Lê không hay biết là rất cao.
"Tặng tác phẩm nghệ thuật, đấu giá, thông qua nghệ sĩ thao tác......"
Trong đầu Lâm Tân Độ lóe lên rất nhiều khả năng, nhưng muốn xác định thì trừ khi cậu có thể đích thân tham gia buổi tiệc.
Đáng tiếc không có lời mời, Ngu Húy thì có thể kiếm được thiệp, nhưng nếu cố gượng ép tham gia, e là sẽ đánh rắn động cỏ.
Trợ lý cũng nghĩ vậy: "Hơn nữa Nhiễm Nguyên Thanh mà thấy cậu, chắc sẽ ôm mông chạy mất."
Lâm Tân Độ không biết đã khiến mông của đối phương "nở hoa" bao nhiêu lần rồi.
"......" Cái này hoàn toàn là vu khống.
Quá tam ba bận, rõ ràng cậu còn chưa đủ ba lần.
Lâm Tân Độ không phản bác, vẫn đang tiếc nuối bỏ lỡ cơ hội tiệc rượu, đây quả là thời cơ hoàn hảo để trực tiếp tiễn nam hai vào "ăn cơm tù".
Cộng thêm những hành vi khác của Nhiễm Nguyên Thanh, đến lúc đó cộng tội lại, kết cục chắc chắn không mấy tốt đẹp.
Ngu Húy dường như rất nắm chắc, nói: "Ăn cơm trước."
Bình thường đều là Ngu Húy phụ trách ba bữa, dì giúp việc ba ngày đến dọn dẹp một lần.
Hiện tại cũng không còn sớm, Lâm Tân Độ nhiệt tình mời trợ lý ở lại ăn cơm, hôm nay cậu muốn trổ tài nấu nướng.
Ngu Húy xắn tay áo, lộ ra cánh tay với đường nét hoàn mỹ: "Để tôi làm đi."
Lâm Tân Độ kiên quyết: "Không, để tôi."
Cậu trực tiếp chạy vào bếp bận rộn, trợ lý nhìn cảnh tranh nhau nấu ăn trước mắt, cảm thấy đã no vì sợ.
Thực ra Ngu Húy không muốn Lâm Tân Độ vào bếp hoàn toàn là vì hiểu rõ cậu.
Chuyện bất thường tất có điều kỳ lạ, bình thường chưa từng thấy cậu nhiệt tình như vậy.
Nửa tiếng sau, Lâm Tân Độ bưng lên một nồi lẩu nấm bốc hơi nghi ngút.
Nấm là do cậu mua trên đường về từ công viên hôm nay, bà cụ bán ven đường nói đảm bảo ngon.
Trợ lý nhìn nồi lẩu đủ màu sắc kia, vô cùng hối hận vì lúc nãy không tham gia tranh nấu ăn.
"Cậu xem tôi với ông chủ còn cơ hội không......"
Lâm Tân Độ giả vờ không nghe.
Nồi còn phải nấu thêm một lúc, màu sắc trong nồi nhìn đến hoa mắt, Lâm Tân Độ và trợ lý cúi đầu chơi điện thoại.
Không biết qua bao lâu, nồi cuối cùng cũng sôi, Ngu Húy hơi nhíu mày: "Ăn cơm."
Lâm Tân Độ: "Chờ chút, tôi mua bảo hiểm tai nạn đã."
Ngu Húy: "Mua rồi cũng không có hiệu lực ngay."
Lúc này Lâm Tân Độ mới ngẩng đầu, liếc thấy trợ lý đang điên cuồng lướt màn hình: "Bạn à, anh cũng đang xem bảo hiểm à?"
"Không, xử lý tình báo."
Nghe có vẻ rất cao cấp, Lâm Tân Độ liếc theo một cái, phát hiện thực ra chỉ là đang lướt vòng bạn bè.
Trợ lý lại vẻ mặt nghiêm túc, trực tiếp cho cậu xem danh sách gần năm nghìn bạn.
Mỗi lần đi xã giao, người ta liều mạng đưa danh thiếp cho Ngu Húy, trợ lý đứng bên cạnh liều mạng kết bạn.
Lâm Tân Độ hít một hơi lạnh: "Có tác dụng không?"
Trợ lý khó hiểu hỏi ngược lại: "Không thì tôi làm sao biết Nhiễm Nguyên Thanh sắp tổ chức tiệc rượu?"
Hắn lướt thấy một ông chủ đăng thư mời.
"Ngày mai ông chủ này sẽ mặc bộ cao định dòng chim cổ đỏ, có người sẽ đụng hàng với ông ta."
Trợ lý đồng thời cũng lướt thấy một người khác đăng cùng bộ lễ phục.
Lâm Tân Độ trước giờ vẫn nghĩ cách hắn ta thu thập tình báo là cài người, bỏ tiền... không ngờ lại là dựa vào việc mỗi ngày lướt vòng bạn bè của năm nghìn người.
"Anh xứng đáng hưởng hai trăm nghìn một tháng."
Trợ lý vô cùng cảm động, trong lòng nghĩ: cậu xứng đáng sau này được chôn cạnh ông chủ!
Như vậy có thể lúc nào cũng nhắc ông chủ tăng lương cho mình.
Mang theo sự tán thưởng cao độ dành cho nhau, hai người ngồi đối diện bàn ăn nhìn nhau đầy "thâm tình".
"......" Ngu Húy rất nghi ngờ hai người này đã ngửi nấm đến trúng độc rồi.
Ăn xong, trợ lý mang theo khát vọng được tăng lương mà rời đi.
Một đêm trôi qua rất nhanh.
Ngày hôm sau Lâm Tân Độ nhận được điện thoại từ cửa hàng quần áo, nhân viên mới bất cẩn làm mất dữ liệu đo đạc, đối phương liên tục xin lỗi trong điện thoại, Lâm Tân Độ đồng ý qua đo lại một lần.
Ngu Húy không có việc gì, lái xe đưa cậu đi, đến nơi, anh ngồi chờ ở khu nghỉ bên kia, Lâm Tân Độ đi đo lại số đo.
Quản lý cửa hàng vừa hay đi kiểm tra, nghe xong đầu đuôi câu chuyện liền đích thân đi tới.
Điều hòa bật rất mạnh, giữa đầu hè hắn vẫn mặc bộ vest xám, có sẵn một hình mẫu, Lâm Tân Độ bỗng thấy màu này cũng không tệ, bắt đầu mong chờ bộ đồ của mình.
Hai người đối diện nhau nhưng nhìn thấy "phong cảnh" khác nhau.
Khi thấy thước dây quấn quanh vòng eo thon gọn săn chắc, ánh mắt quản lý hơi tối lại, rồi lập tức cúi đầu mỉm cười xin lỗi thay cho nhân viên.
"Xin lỗi, đã làm phiền cậu."
Quản lý bảo người mang một phần quà tinh xảo tới, khi đưa qua còn khen ngợi tỉ lệ cơ thể hoàn hảo của Lâm Tân Độ.
Lâm Tân Độ còn chưa kịp cảm ơn, phía sau đã vang lên một giọng nói——
"Xong chưa?"
Thấy Ngu Húy tới, Lâm Tân Độ giơ lên: "Quản lý tặng quà."
Vừa nói vừa mở hộp, bên trong là một món trang trí hoa bất tử điêu khắc, nhìn rất đẹp. Danh thiếp cắm ở giữa nh** h**, mang theo chút ám muội khó nói.
Ngu Húy liếc thấy, hơi nhíu mày.
Quản lý thầm than xui xẻo, hóa ra là bạn do khách lớn dẫn tới, vậy hành động ban nãy của hắn có phần vượt quá giới hạn rồi.
Nhận ra không khí không ổn, nhân viên vội nói: "Đã đo xong rồi ạ."
Lâm Tân Độ cũng không chậm trễ, xác nhận xong liền chuẩn bị rời đi, tiện tay rút danh thiếp nhét vào túi Ngu Húy: "Của anh."
Sau đó chiếm luôn bông hoa: "Của tôi."
Ngu Húy hỏi: "Sao danh thiếp lại là của tôi?"
"Anh ta mà muốn đưa danh thiếp cho tôi thì đưa thẳng là được rồi, cần gì c*m v** hoa, rõ ràng là muốn mượn hoa dâng Phật."
Cơ sở suy đoán của Lâm Tân Độ là dựa trên việc nhân viên nói rõ người mua là Ngu Húy.
Phía sau, quản lý tiễn bọn họ ra cửa, tìm được bậc thang để xuống, vội vàng cười nói: "Đúng vậy, trước đây đều liên hệ với trợ lý của anh, lần này nghĩ xem có vinh hạnh......"
Lâm Tân Độ và Ngu Húy đồng thời dừng bước.
Ngu Húy cắt lời: "Liên hệ với trợ lý của tôi?"
Quản lý gật đầu: "Đã kết bạn rồi."
Hai năm nay Ngu Húy ít đến, nghe nói phần lớn thời gian ở nước ngoài, nhưng mỗi dịp lễ tết cửa hàng có quà, hắn đều hỏi trợ lý gửi đi đâu.
Được hắn nhắc, Ngu Húy mới nhớ trợ lý hình như có nói qua chuyện này.
"Tôi nhớ......" Ngu Húy nheo mắt, "Tôi chỉ dẫn trợ lý đến đây một lần ba năm trước."
"Vâng vâng, lần đầu gặp anh ấy đã chủ động kết bạn với tôi." Quản lý nói: "Nhân viên ở đây anh ấy cũng đều kết bạn."
Hai người đồng thời im lặng.
Lên xe, Lâm Tân Độ nuốt nước bọt: "Tôi cuối cùng cũng biết năm nghìn bạn đó từ đâu ra rồi."
Năm nghìn là giới hạn của phần mềm chat, không phải giới hạn của trợ lý.
Xe chạy trên đường, Lâm Tân Độ đột nhiên hỏi một câu: "Anh có phải rất ghét kiểu người cơ hội không?"
Ngu Húy không hiểu vì sao cậu hỏi vậy: "Thương nhân vốn là kẻ cơ hội."
Chỉ cần không phải con đường lách luật trái quy định thì đều không sao.
Lâm Tân Độ khó hiểu: "Vừa rồi lúc anh nhìn thấy danh thiếp, rõ ràng không vui."
Ngu Húy hơi sững lại: "Vậy sao?"
"Ừ, mặt anh còn sầm xuống."
"......Cậu nhìn nhầm rồi."
Lâm Tân Độ chỉ vào mắt mình: "Quần chúng có con mắt sáng như tuyết."
Đúng lúc dừng đèn đỏ, Ngu Húy quay đầu, không lệch không sai đối diện với đôi mắt sáng rõ có thần kia.
Cộc cộc cộc——
Ánh mắt giao nhau, đèn giao thông đã chuyển màu, phía sau xe bấm còi inh ỏi. Ngu Húy kịp thời quay đầu lại, đè xuống một tia rung động trong lòng, tiếp tục lái xe.
·
Buổi tiệc rượu ở biệt thự Tây Sơn được định vào tám giờ rưỡi tối.
Thông tin quan trọng này cũng là do trợ lý lướt vòng bạn bè mà biết được.
Hôm đó Lâm Tân Độ dậy rất sớm, đi qua đi lại trong biệt thự: "Chúng ta cần cài người vào trong buổi tiệc."
Báo cảnh sát trực tiếp thì không có lý do, cảnh sát cũng không thể tùy tiện xông vào nhà người khác kiểm tra.
Bọn họ có thể tìm cách xông vào phá đám vào thời điểm then chốt, nhưng tất cả vẫn chỉ là suy đoán, có diễn ra theo dự đoán hay không, vẫn cần một người theo dõi tình hình trong đó mọi lúc.
"Triệu Lê chắc chắn sẽ đi."
Nhưng một là Triệu Lê và Nhiễm Nguyên Thanh có quan hệ không tệ, chưa chắc đã tin; hai là dù có tin, Triệu Lê cũng sẽ không phối hợp, phần lớn sẽ chọn đứng ngoài, càng không thể dẫn nghệ sĩ của mình đi dính vào vũng nước đục này.
"Giả làm phục vụ là ổn nhất, tiếc là ngoại hình hai ta quá nổi bật, muốn cải trang cũng không dễ." Lâm Tân Độ chuyển ánh mắt sang trợ lý vừa tới từ sáng.
Trợ lý nhắc: "Tôi có hơn năm nghìn bạn."
Một nửa khách trong tiệc có khi đều nhận ra hắn ta.
"......" Suýt quên đối phương còn có thân phận là "bá chủ mạng xã hội".
Ngu Húy lúc này lên tiếng: "Người trong nội trường tôi đã sắp xếp rồi."
"Ai?"
Ngu Húy môi mỏng khẽ mở, chậm rãi nói ra hai chữ.
......
Sáu giờ rưỡi chiều, trong căn biệt thự sang trọng.
Ngu Dật Chi từ công ty về, đi ngang qua bàn trong phòng khách, đột nhiên quay lại, trên mặt bàn đá cẩm thạch nhẵn bóng có thêm một tờ giấy, chữ đỏ trên đó rất bắt mắt.
Đơn xin nghỉ:
Xin nghỉ nửa ngày, ra ngoài đánh quái.
——Chương Cung.
Ngu Dật Chi nhìn một lúc, nhíu mày gọi người giúp việc: "Chương Cung là ai?"
Người giúp việc sững lại, không biết, liền hỏi đầu bếp: "Chương Cung là ai?"
Đầu bếp gọi người trên lầu: "Tiểu Lý, cậu biết Chương Cung là ai không?"
Hỏi một vòng mười mấy người, đến khi hỏi Tiểu Nhậm phụ trách giặt là quần áo thì phá án: "Quản gia không ở, Chương Cung chính là quản gia."
Mọi người không nhớ ra cũng là bình thường.
Ngu Dật Chi bình thường nói chuyện với quản gia đều trực tiếp giao việc, nếu quản gia không có mặt thì sẽ nhờ người giúp việc truyền lời. Những người khác gọi quản gia thì thường gọi thẳng là chú, người lớn tuổi như thím Vương thì gọi Tiểu Chương. Lâu dần, mọi người nhìn thấy tên thật của quản gia cũng không phản ứng kịp.
Sáng nay lúc ra ngoài, Ngu Dật Chi có nhắc đến việc có một cuộc họp quan trọng, xin nghỉ không phải chuyện lớn nên quản gia cũng không gọi điện.
Nhưng sâu trong lòng hiển nhiên không muốn lừa dối chủ, nên đơn xin nghỉ viết khá mơ hồ.
"Đánh quái?" Ngu Dật Chi chỉ coi đó là câu nói đùa của quản gia, thuận miệng nói: "Hôm nay có UFO à?"
Ai ngờ người giúp việc gần đó nghe được lập tức hỏi đầu bếp: "Hôm nay có UFO không?"
Đầu bếp lắc đầu: "Tiểu Lý, cậu thấy UFO chưa?"
Câu hỏi truyền đi một vòng.
Cuối cùng người giúp việc tổng kết: "Thưa cậu chủ, mọi người đều nói không thấy người ngoài hành tinh."
Ngu Dật Chi: "......"
·
Bên kia, từ lúc Lâm Tân Độ biết được "nhân tuyển" từ Ngu Húy đã qua một lúc lâu.
"Quản gia đúng là rất phù hợp." Cậu không nhịn được cảm thán: "Người ta nói gần mực thì đen gần đèn thì sáng, quản gia làm việc tinh tế như vậy, sao Ngu Dật Chi lại không bị ảnh hưởng nhỉ?"
Ngu Húy nghe vậy trầm mặc một chút, tuy tùy tiện đánh giá người khác không tốt, nhưng trong thời gian ở tạm, anh luôn cảm thấy mấy người giúp việc bên chỗ em trai mình... không được thông minh cho lắm.
Lâm Tân Độ dường như cũng nghĩ đến điều này, lúc trước để ngăn cậu ăn vụng, đầu bếp thậm chí còn muốn dùng xích khóa tủ lạnh lại.
Hai trăm nghìn tiền lương, e rằng một nửa là phụ cấp tai nạn lao động. Ai mà biết làm việc bên cạnh Ngu Dật Chi có bị "ý chí thế giới" làm giảm trí tuệ không.
"Anh nói anh ta là chuyển thế của nữ thần trí tuệ Athena à?" Trí thông minh lại còn có thể điều chỉnh được.
Ngu Húy nhàn nhạt: "Cậu cũng nói rồi, là nữ thần."
"Vậy chẳng lẽ là Na Tra?" Thân hoa sen, không nhiễm bùn nhơ.
Ngu Húy nhìn thời gian: "Na Tra chắc đã đi náo loạn biển rồi, chúng ta cũng đi thôi."
Đi sớm một chút đến Tây Sơn, tối nay còn có một màn hay để xem.
Lâm Tân Độ lên lầu thay quần áo, lúc xuống Ngu Húy đang gọi điện, nghe nội dung thì đầu dây bên kia là cục cảnh sát.
Cậu nhướng mày, xem ra Ngu Húy đã bố trí đầy đủ, nếu tối nay thuận lợi, bắt được người và tang vật, Nhiễm Nguyên Thanh chẳng phải sẽ nối liền vào đồn luôn sao?
Lâm Tân Độ lo trước nỗi lo của bạch nguyệt quang.
Giang Chu mà không quay lại, e rằng sau này đến thăm tù cũng khó.
Hệ thống 40: [Khó cái gì? Tống cậu ta vào luôn.]
[Đến lúc đó, tổ hợp cậu cho debut còn có thể nhân cơ hội nổi một phen.]
Tương lai, gương mặt này sẽ xuất hiện ở những nơi mà quần chúng không thể ngờ tới.
Có người tỏa sáng trên sân khấu, có người cải tạo trong đồn. Phong cách cấm dục, phong cách "vào tù", phong cách "trong trại"... đủ loại gom hết thành dự bị, đó mới gọi là nam đoàn quốc dân.
.
Lời tác giả:
Trích nhật ký của đoàn Trăng Rằm:
Không biết vì sao, có cảm giác sẽ nổi.