Lốp Dự Phòng Sa Điêu, Online Đổi Mệnh

Chương 37: Thẳng thắn

Gặp một cái đèn đỏ, về sau mỗi lần đều dễ gặp đèn đỏ.

Xe đi đi dừng dừng, lúc về đến biệt thự đã gần chín giờ, Lâm Tân Độ đang định biểu diễn "từ từ tỉnh lại", nhưng mí mắt vừa động, bên tai đã vang lên một giọng nói.

"Tiếp tục giả vờ, đừng dừng."

"......"

Lâm Tân Độ nghe thấy tiếng mở cửa xe, ngay sau đó cánh tay bị kéo lên quấn quanh cái cổ thon dài của người nào đó.

Toàn thân cậu run lên.

Hệ thống 40: [Dọa tôi cũng run lên một cái.]

Diễn thì phải diễn cho trót, Lâm Tân Độ chỉ có thể bị coi như một kẻ say được dìu vào trong biệt thự.

Ngu Húy đỡ người đến sofa, bản thân ngồi riêng một bên, tự nói: "Cả người toàn mùi rượu, mấy bước vệ sinh cần có không thể thiếu."

Chuyện này tuyệt đối không thể giao cho người khác! Lâm Tân Độ lập tức mở mắt, nhìn thấy Ngu Húy ngồi ổn định ở phía bên kia, lập tức biết mình bị lừa.

Bốn mắt nhìn nhau, Ngu Húy hỏi: "Tỉnh rồi à?"

Lâm Tân Độ đứng dậy, giả vờ không nghe thấy, vừa đi về phía phòng tắm vừa lẩm bẩm: "Tôi đang mộng du, tôi đang mộng du......"

Đừng tùy tiện đánh thức người đang mộng du, nếu không có thể gây ra rối loạn tinh thần tạm thời, đến lúc đó chỉ có thể giả mất trí nhớ.

Ngu Húy nhìn cậu hai giây, nói: "Sai hướng rồi, bên trái."

Lâm Tân Độ lặng lẽ đổi hướng, thuận lợi vào được phòng tắm.

·

Tắm rửa qua loa, đến khi nằm lên giường, não còn mệt hơn cả cơ thể.

Chăn đệm mềm mại cũng không mang lại chút cảm giác an toàn nào, Lâm Tân Độ trằn trọc, cuối cùng không chịu nổi mà bật dậy: "Cậu nói xem Ngu Húy rốt cuộc có phát hiện hay không?"

Câu trả lời này nhất định tạm thời không có lời giải, trong đó cũng có phần cậu tự lừa mình không muốn đào sâu.

Rèm cửa không kéo, ánh trăng chiếu vào, Lâm Tân Độ nhìn vầng trăng cô lạnh, nhớ tới tên tiểu thuyết, tự nhiên cũng nghĩ đến bạch nguyệt quang.

"Hai anh em này, người này còn khó đối phó hơn người kia."

Não của bọn họ vì sao không thể san sẻ một chút chứ? Một người quá thông minh, một người quá mất trí.

Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, lúc Ngu Húy tiến hóa, là không mang theo Ngu Dật Chi sao?

"Còn nữa, Ngu Dật Chi đầu óc không có vấn đề chứ, cái này mà cũng tin?"

[Trong tai nạn trên biển thường xuyên xảy ra bi kịch ăn thịt người.]

[Ví dụ như sự kiện tàu săn cá voi nổi tiếng ăn thịt người uống máu, hay sự kiện rút thăm ăn thịt người sau đắm tàu... người sống sót dựa vào ăn thịt người uống máu mới chống đỡ được đến cuối cùng.]

[Điều này còn được gọi là 'phong tục biển cả'.]

"Đừng nói nữa." Lâm Tân Độ cắt ngang, lúc này cậu chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên.

Lâm Tân Độ đi đến bên cửa sổ hóng gió lạnh một lúc, cuối cùng cũng hiểu vì sao lúc đó Ngu Húy nói chi bằng giữ lại thi thể, còn có tác dụng khác, Giang Chu không muốn tiêu hao nước và lương thực nên chọn tự sát, thoạt nhìn còn khá vĩ đại, nhưng về logic lại không hài hòa.

[Theo hướng tích cực mà nghĩ, có lẽ cậu ta lo mình đập đầu chết trên thuyền sẽ gây dịch bệnh hoặc dẫn dụ cá mập.]

"......"

Lâm Tân Độ nhíu mày, không hiểu đã qua hai năm, Giang Chu sẽ dùng lý do gì để quay trở lại.

Qua vài giây, cậu và hệ thống đồng thanh: "Tình tiết mất trí nhớ?"

[Đừng xem nhẹ.]

[Nếu cậu ta thật sự dám dùng motif cẩu huyết này, chắc chắn đã bịt kín lỗ hổng, thậm chí có khả năng hai năm qua thật sự giả mất trí sống ở đâu đó.]

Lâm Tân Độ cười lạnh: "Đáng tiếc hiện tại bầu trời này......"

[Là bầu trời của đoàn Trăng Rằm.]

Trong đầu Lâm Tân Độ tự động vang lên nhạc nền, cậu uống một ngụm nước, vẫn cảm thấy khó tin: "Một người cứ thế biến mất, không báo cảnh sát, chỉ biết hoài niệm thôi sao?"

[Triệu Lê đã báo rồi, Ngu Dật Chi cũng phối hợp điều tra vài lần, sau đó vẫn không có kết quả.]

Về thông tin của nam ba, hệ thống nắm khá đầy đủ.

Mang theo tâm sự, mãi đến rạng sáng Lâm Tân Độ mới ngủ, hệ thống không ngừng tẩy não:

[Cậu thấy chưa, đây chính là ý chí thế giới.]

[Ý chí thế giới sẽ lấy mất não của cậu.]

[Cậu nhất định phải cùng tôi lật trời a!]

Ngày hôm sau thức dậy đầu đau như nứt ra, không biết là do say rượu hay do bị hệ thống làm ồn.

Ngu Húy đang xem tin buổi sáng, thấy cậu xuống lầu, hỏi: "Sao không ngủ thêm một chút?"

Lâm Tân Độ vẻ mặt ai oán. Là cậu không muốn sao? Là không thể.

Tám giờ hệ thống lốp dự phòng đúng giờ "chấm công", dây thần kinh bị châm đau, muốn ngủ thêm cũng khó.

Ngu Húy lúc này tắt TV: "Lát nữa nếu không có việc gì thì đi vào thành phố với tôi một chuyến."

Ăn sáng xong, Lâm Tân Độ theo anh đến một cửa hàng xa xỉ.

Suốt một đường cậu đều quan sát biểu cảm của Ngu Húy, đối phương hoàn toàn như bình thường, dường như đã quên chuyện giả ngủ tối qua. Sự bình tĩnh này ngược lại khiến Lâm Tân Độ có chút không quen.

"Đặt may thì thời gian quá lâu," Ngu Húy nói, "Trước tiên đặt ba bộ, còn lại lấy hàng có sẵn."

Lâm Tân Độ hoàn hồn thì Ngu Húy đã đang trao đổi với nhân viên.

Cậu nhớ lại lần đi nghỉ trước đó, đối phương từng nói sẽ dẫn cậu đi dạo cửa hàng quần áo, không ngờ không phải nói suông.

Ngu Húy: "Đồ xa xỉ chưa chắc đẹp, nhưng đôi khi có thể giúp cậu tránh được phiền phức."

Bản thân điều kiện tốt, mặc gì cũng đẹp, không cần nhân viên phải cố khen, Lâm Tân Độ thử vài chiếc áo khoác, hiệu quả lên người đều rất hoàn hảo, hơn nữa còn mặc ra được phong cách khác nhau.

Ngu Húy: "Size của cậu ấy, mỗi mẫu lấy một bộ."

Mắt nhân viên lập tức sáng lên.

Lâm Tân Độ giật mí mắt, nhìn ra ý định Ngu Húy muốn thanh toán toàn bộ, vội vàng xua tay từ chối: "Tôi có tiền, có thể tự trả."

Ngu Húy nhàn nhạt nói: "Tôi nhiều tiền, tiêu không hết."

Lâm Tân Độ còn muốn từ chối thêm, nhân viên bị tiền hoa hồng làm cho mê mẩn, ngây ngốc nói: "Cậu cứ thành toàn cho anh ấy đi."

Thành toàn cho anh ấy, cũng thành toàn cho doanh số quý này của tôi, mọi người đều vui vẻ.

"......"

Dưới ánh mắt mong chờ tha thiết của nhân viên, Lâm Tân Độ đành đi đo số đo.

Quần áo đặt may phải chờ một thời gian mới lấy được, nhân viên ghi lại số đo, mỉm cười tiễn bọn họ ra tận cửa.

Ra khỏi cửa hàng, Ngu Húy nói: "Thời gian trước vì chuyện của em trai tôi, làm phiền cậu rồi."

"Là việc nên làm."

Lâm Tân Độ theo thói quen có qua có lại, cậu lấy ra một hộp mù mua ở khu suối nước nóng làm quà đáp lễ, nhưng cậu đã mở ra rồi, là móc điện thoại chim sơn ca bản hiếm, vẫn luôn mang theo bên người.

Giá trị hai món quà chênh lệch rất lớn.

So giá với Ngu Húy chẳng khác nào lấy đòn bẩy nâng trái đất, Lâm Tân Độ tự nhiên không ngu mà so, chỉ có thể để tâm nhiều hơn vào chuyện của Ngu Dật Chi.

Nhưng bản thân việc trao đổi quà tặng giống như hộp mù bản hiếm, sẽ mở ra những thứ không giống bình thường.

Lâm Tân Độ cố ý bỏ qua bầu không khí kỳ lạ mơ hồ, chủ động bắt tay Ngu Húy, hô khẩu hiệu vang dội: "Vì Ngu Dật Chi."

"......"

Hai người đi về phía xe, cảnh sát gọi điện hỏi Ngu Húy hôm nay mấy giờ qua.

Hôm qua ở KTV bọn họ đã nhận một cuộc gọi rồi, Lâm Tân Độ nói: "Anh đi đi, tôi đi dạo một chút rồi về."

"Không sao, tôi đưa cậu về trước."

Lâm Tân Độ xua tay: "Tôi vừa hay muốn đi dạo công viên."

Thời tiết mát mẻ, đạp xe trong công viên rất thoải mái, thỉnh thoảng cậu cũng muốn tận hưởng cuộc sống.

Chưa đến hai phút sau khi vẫy tay tạm biệt Ngu Húy, hệ thống đột nhiên lên tiếng.

[Ký chủ, tôi cảm nhận được rồi.]

"Có cảm nhận mang thai à?" Lại sắp sinh nhiệm vụ rồi.

[Không, là cảm nhận khác.]

Hệ thống bảo cậu nghe theo chỉ huy, Lâm Tân Độ đành một mình đi tàu điện ngầm hai trạm, đang định ra cửa C thì hệ thống lại nói: [Cửa B. Xác nhận dò được dao động năng lượng, nam chính ở gần đây.]

Hôm nay là ngày làm việc, Ngu Dật Chi lại không ở công ty, Lâm Tân Độ tò mò, theo chỉ dẫn của hệ thống ra cửa B, sau đó qua một ngã tư, vừa rẽ đã thấy có người phát tờ rơi.

"Xin chào, cảm ơn."

Có người máy móc phát tờ rơi, miệng lặp lại câu nói cố định.

Lâm Tân Độ nhận lấy một tờ, phía trên mấy chữ bay bướm: Nhà của người dũng cảm.

Tờ rơi làm rất hoa mỹ, tràn đầy khí thế, trông như đang quảng bá một cơ sở đào tạo.

Lâm Tân Độ theo địa chỉ trên đó đi thêm một đoạn, vừa bước vào cửa đã có một cô gái nhỏ nở nụ cười ngọt ngào tiến lên: "Xin chào, chào mừng đến với Nhà Dũng Cảm."

Cô gái nhiệt tình giới thiệu, nói đây là một cơ sở chuyên giúp con người bồi dưỡng dũng khí.

Thời buổi này các loại trung tâm đủ kiểu, luyện trí nhớ, chữa lành tâm lý... cơ sở bồi dưỡng dũng khí tuy ít nhưng cũng không phải hiếm.

Thứ hiếm là giá gói dịch vụ.

"Gói đặc biệt một vạn ba ngàn năm!"

Lâm Tân Độ nhìn lại lần nữa, xác nhận mình không nhìn nhầm giá.

"Đúng vậy, hiện tại đang có khuyến mãi, đảm bảo giúp anh trở nên khí phách hiên ngang, kiên cường quyết đoán."

Lâm Tân Độ gượng cười: "Người sẵn sàng bỏ tiền mua gói này, tôi thấy đã rất có dũng khí rồi."

Còn học cái gì nữa?

Ngay lúc cậu đang cảm thán, cửa thang máy trong sảnh mở ra, một bóng dáng đẹp trai nhưng lạnh lùng bước ra.

Ánh mắt tùy ý liếc qua, bước chân dài của Ngu Dật Chi suýt nữa thu lại. Hạt bồ công anh này, hôm nay sao lại bay tới đây nữa?

"Trùng hợp thật." Lâm Tân Độ vốn còn có chút nghi ngờ, không ngờ nam chính thật sự ở đây.

Cậu lập tức giả vờ gặp tình cờ.

Từ sau giao dịch năm trăm vạn đã qua một thời gian, giữa đó lại xảy ra không ít chuyện, hiện tại Ngu Dật Chi nhìn thấy Lâm Tân Độ, cảm giác bài xích và né tránh đã giảm đi không ít.

Nhưng điều đó không có nghĩa hắn muốn gặp Lâm Tân Độ ở chỗ này.

Ngu Dật Chi phớt lờ cậu đi ra cửa, Lâm Tân Độ chạy chậm theo sau.

Cậu đã không chỉ một lần than phiền hai anh em nhà họ Ngu đều không có "miệng", không ngờ Ngu Dật Chi lại có ý định thẳng thắn.

"Anh đến đây chẳng lẽ là......"

Chẳng lẽ là muốn bồi dưỡng dũng khí để công khai xu hướng tính dục với gia đình?

Ngu Dật Chi dừng bước, Lâm Tân Độ suýt đâm sầm vào tấm lưng cứng rắn kia.

"Đừng đi theo tôi."

Lâm Tân Độ sớm đã miễn nhiễm với thái độ khó chịu của nam một đến nam ba, cậu tiếp tục bám theo, bộ dạng không hỏi ra đáp án thì không chịu thôi.

Khu này không có chỗ đỗ xe, còn phải đi thêm năm trăm mét nữa mới có thể lái xe rời đi.

Ngu Dật Chi không chịu nổi sự ồn ào này, đột nhiên quay người lại.

Lâm Tân Độ vội nói: "Đánh người là phạm pháp."

Ngu Dật Chi nhìn cậu, vài giây sau mới mở miệng: "Rốt cuộc cậu muốn biết cái gì?"

Lâm Tân Độ lấy ra tờ quảng cáo nhàu nát.

Ngu Dật Chi: "Học kém thì đi học thêm, không dám mở miệng thì đi học lớp dũng khí, tâm lý có vấn đề thì đi học lớp tâm lý, kê đúng thuốc cho đúng bệnh, có vấn đề gì?"

Lâm Tân Độ sững lại: "Vậy cách anh giải quyết vấn đề là......"

"Đăng ký học."

"......"

Một lúc lâu sau, Lâm Tân Độ mới tìm lại được giọng nói: "Có tác dụng không?"

Ngu Dật Chi không đáp, sải bước về phía trước, cuối cùng đi thẳng đến bên xe thể thao, chuẩn bị rời đi.

Lâm Tân Độ cảm thấy cần phải để hai anh em này nói thẳng với nhau, đã Ngu Dật Chi có ý không che giấu nữa, cậu cũng có thể trợ giúp một chút.

"Đợi đã!"

"Cùng số tiền đó, tôi đảm bảo hai buổi học là có thể giúp anh đột phá bản thân, chủ động thẳng thắn."

Động tác mở cửa xe của Ngu Dật Chi khựng lại.

Lâm Tân Độ: "Thử đi, miễn phí."

Dù sao anh của anh cũng đã trả học phí rồi.

Chỉ do dự hai giây, Ngu Dật Chi lựa chọn phớt lờ, chuẩn bị lái xe đi.

"Mười phút." Phía sau truyền đến giọng Lâm Tân Độ: "Hai buổi học cộng lại chỉ cần mười phút, không thiệt không lừa."

Mười phút còn không đủ ăn một bữa, Ngu Dật Chi cân nhắc một chút, cuối cùng vẫn chọn tạm thời tin lời cậu.

Lần này đổi thành Lâm Tân Độ đi phía trước.

Cậu dường như muốn sang bên kia đường, trước tiên đi vào lối đi ngầm đông người.

"Đeo khẩu trang với kính râm vào." Lâm Tân Độ nhắc nhở.

Ngu Dật Chi còn chưa kịp phản ứng, người bên cạnh đã dừng bước tựa vào tường.

"Khụ." Lâm Tân Độ hắng giọng, ngay sau đó không báo trước mà nhiệt tình cất giọng: "Đi ngang qua đừng bỏ lỡ!"

Ngu Dật Chi ngây ra, tên này định làm cái gì?

"Tôi học nghệ hai mươi năm, hôm nay xin hát tặng mọi người một bài 《Gà con gà con》."

Đường hầm ngầm chưa bao giờ thiếu người biểu diễn kiếm tiền, nhưng cũng chưa từng có ai rao kiểu này.

Ngu Dật Chi lập tức đeo kính râm, bỗng nhận ra nên quay đầu chạy luôn, nhưng đã quá muộn——

"Gà con gà con......gụgụ day~"

Nếu Ngu Húy ở đây, có lẽ sẽ rất tán thưởng, vì Lâm Tân Độ cuối cùng cũng rời xa bài "Gà mái ca".

Ít nhất giọng hát trẻ trung hơn rồi.

Nhưng với Ngu Dật Chi đang đứng tại hiện trường, thì không hề dễ chịu như vậy. Đôi mắt dưới kính râm trong khoảnh khắc Lâm Tân Độ cất giọng lập tức mở to, nhưng xung quanh đã bị người qua đường vây kín không lọt kẽ hở.

Tay Lâm Tân Độ giống như cái kẹp của máy gắp thú, kẹp chặt lấy cánh tay Ngu Dật Chi.

Cái thân hình gầy gò này cũng không biết lấy đâu ra sức lực lớn như vậy.

Xung quanh lác đác bàn tán.

"Đây là kiểu người siêu hướng ngoại à? Hay là người nổi tiếng trên mạng?"

"Không biết, nhưng tiếng 'gụ' của cậu ta chuẩn ghê."

"Giống y tiếng gà tôi từng nuôi thả ở quê......"

Gần bốn phút trôi qua, bài hát cuối cùng cũng kết thúc.

Trước mặt Ngu Dật Chi có thêm một ít tiền lẻ người qua đường thưởng cho.

"......"

Đám đông dần tản đi, Lâm Tân Độ nói: "Thế nào? Có cảm thấy dũng khí tăng vọt không? Đúng rồi, chúng ta phải dũng cảm thể hiện bản thân."

Ngu Dật Chi cảm thấy đầu mình chắc bị lừa đá rồi mới tin lời cậu mà lãng phí thời gian.

"À, xem ra buổi học đầu tiên hiệu quả không lớn."

Thế mà Lâm Tân Độ hoàn toàn không nhận ra vẻ lạnh lẽo trên mặt hắn, vẫn tự nói: "Tôi đã nói sau hai buổi học sẽ khiến anh đi thẳng thắn, tôi chưa bao giờ thất hứa."

Ngay khi sắc mặt Ngu Dật Chi càng lạnh hơn, Lâm Tân Độ tháo khẩu trang, nụ cười lập tức biến mất: "Hôm nay nếu anh không hành động, tôi sẽ đi nói. Tôi sẽ nói hết mọi chuyện cho anh của anh, rồi tiện thể lấy thêm một khoản phí giữ miệng."

"?"

Lâm Tân Độ bình thản nói: "Đây là buổi học thứ hai, lòng người hiểm ác, không còn đường lui."

Cậu còn không quên cúi xuống nhặt tiền trên mặt đất.

Màn "lật mặt" này khiến người ta hoàn toàn không kịp phòng bị, Ngu Dật Chi phải mất vài giây mới phản ứng lại. Nhưng trước khi lửa giận trong mắt hắn bùng lên, Lâm Tân Độ đã dựa vào ưu thế thân hình, như một con cá trơn trượt luồn qua đám đông, biến mất giữa biển người.

"Đệt!"

Quên mất cái thân hình này là do ai ép ra sao? Lại còn dùng chính lợi thế này quay lại đâm hắn.

Thân hình cao lớn của Ngu Dật Chi bị hạn chế, sắc mặt xanh mét. Hắn chỉ có thể rút điện thoại ra, kết quả vừa gọi được đã bị Lâm Tân Độ cúp máy.

"Đồ khốn kiếp."

Bên ngoài lối ra đường hầm.

Hệ thống 40: [Cậu không sợ làm xấu quan hệ với nam chính sao?]

Lâm Tân Độ không để ý: "Kệ đi."

Nam chính trong truyện kiểu cũ đa phần đều có cái tật gặp hiểu lầm mà không giải thích, Ngu Dật Chi không phải hoàn toàn như vậy, nhưng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Cái chết giả ly kỳ của bạch nguyệt quang đã khiến Lâm Tân Độ thật sự nhận ra sự vô lý của thế giới này. Nếu muốn triệt để dập tắt nguy cơ tiềm ẩn trong bóng tối, thì phải làm cho thông tin được thông suốt.

Xét đến tình cảm anh em, Ngu Húy sẽ cân nhắc khả năng chịu đựng của Ngu Dật Chi, mọi thứ tiến hành từng bước. Nhưng Lâm Tân Độ thì không nhẹ nhàng như vậy, trực tiếp tung đòn mạnh ngay lập tức.
"Khả năng hắn trút giận lên tôi không lớn......"

Dù sao chuyện thẳng thắn cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn.

[Không tệ, nam chính đi đăng ký lớp chứng tỏ quyết tâm đã định. Cậu đã làm suy yếu ảnh hưởng của bạch nguyệt quang, ý chí thế giới đã nới lỏng rồi. Ký chủ, nào cùng tôi hô khẩu hiệu——]

Hệ thống bám rễ sâu trong đầu Lâm Tân Độ, cậu biết nó muốn hô cái gì.

"Mệnh tôi do tôi không do trời."

Lâm Tân Độ mặt không cảm xúc, phối hợp gào lên trong đầu.

Sướng, quá sướng.

Hệ thống thỏa mãn, vô cùng hài lòng với sự "biết điều" của cậu.

·

Quay lại phía Ngu Dật Chi, sau khi bị Lâm Tân Độ dồn vào thế bí thì vẫn luôn mất tập trung, đến khi hoàn hồn lại thì đã lái xe đến gần biệt thự của Ngu Húy.

Tiến thoái lưỡng nan.

Hiện tại Ngu Dật Chi giống như một học sinh tiểu học thi không tốt muốn che giấu, nhưng trớ trêu thay bạn cùng bàn lại là một tên tồi, còn định đi mách phụ huynh.

Thực ra từ nửa năm trước, Ngu Dật Chi đã từng có ý định thẳng thắn, chỉ là trong kế hoạch của hắn, để thật sự quyết tâm ít nhất cũng phải vài năm nữa.

Nhưng gần đây ý nghĩ đó càng lúc càng mãnh liệt.

Phân tích của Lâm Tân Độ không sai, Ngu Dật Chi thiếu áp lực từ bên ngoài, không có ai đẩy một cái từ phía sau, hắn vĩnh viễn không bước ra được bước cuối cùng này.

Đinh linh~

Chuông cửa vang lên ba tiếng, vẫn không có ai đáp lại.

Ngu Húy không ở nhà, kết luận này khiến Ngu Dật Chi thở phào nhẹ nhõm, đang định quay đi thì cách đó không xa vang lên tiếng bánh xe.

Không lâu sau, Ngu Húy đỗ xe xong, thân hình cao ráo dưới ánh nắng phủ một tầng sáng nhạt.

Thấy Ngu Dật Chi tới, anh hơi sững lại.

"Anh." Ngu Dật Chi chủ động gọi một tiếng.

Ngu Húy nhìn hắn một cái: "Vào trong nói."

Ở huyền quan đặt hai đôi dép, Ngu Dật Chi có chút thắc mắc, gần đây có khách đến sao?

Nhưng hắn lúc này tự lo thân chưa xong, đâu còn tâm trí nghĩ chuyện khác. Sự nghi ngờ chỉ thoáng qua, Ngu Dật Chi bắt đầu tự xây dựng tâm lý.

Người nhà họ Ngu đều không thích nói vòng vo, Ngu Dật Chi không định tìm đề tài khác làm mở đầu, trực tiếp nói thẳng.

Hắn không lên tiếng, Ngu Húy cũng không ép.

Ngu Húy cởi áo khoác đi vào phòng khách pha trà, anh làm việc gì cũng rất nghiêm cẩn, lượng trà, thời gian hãm đều tính toán chuẩn xác. Giống như con người anh, từ trong xương đã toát ra sự nghiêm khắc.

Nước sôi xong, anh lại chờ thêm một lúc.

Ngu Húy rót tổng cộng hai chén trà, khi rót đến chén thứ hai, Ngu Dật Chi nhìn lá trà dần nở ra, đột nhiên mở miệng:

"Anh, em......"

Ở giữa khựng lại một chút, sau đó nhắm mắt nói hết: "Em thích đàn ông."

Ngắn ngủi bốn chữ, lại khiến áo sơ mi của hắn trong nháy mắt bị mồ hôi thấm ướt, con cháu thế gia rất coi trọng cái gọi là thể diện, nói thẳng ra, trong tối chơi thế nào cũng được, nhưng công khai come out lại là chuyện khác.

Tay Ngu Húy rất ổn định, không hề dao động vì câu nói này.

Ngu Dật Chi nói xong, chờ rất lâu vẫn không nghe phản hồi, hắn lấy dũng khí nhìn sang, lại phát hiện Ngu Húy bình tĩnh đến bất ngờ, không khỏi ngạc nhiên: "Anh, anh không có gì muốn nói sao?"

Ngu Húy ngước mắt: "Nói gì?"

Một lần nói chưa đủ, Ngu Dật Chi lặp lại: "Em thích đàn ông."

"Ồ." Ngu Húy đặt ấm trà xuống.

Ngu Dật Chi không biết nên nói gì.

Ngu Húy không cho hắn quá nhiều thời gian chấn động, hỏi: "Nếu bây giờ anh nói anh cũng thích người cùng giới, em nghĩ điều đó đại diện cho cái gì?"

Ngu Dật Chi nghĩ một chút, đáp: "Cha mẹ dạy dỗ có vấn đề?"

"......"

Trước khi nụ cười lạnh của Ngu Húy lan ra, Ngu Dật Chi không dám nói linh tinh nữa.

"Anh, em hiểu ý anh, cái gọi là giả thiết là chỉ bản thân sự việc không có đúng sai. Ai biết người gặp được trong hoàn cảnh nào sẽ là ai."

Người mình thích là nam hay nữ, đó là vấn đề xác suất, không phải đúng sai.

"Nhưng nếu công khai, cha mẹ có thể sẽ bị người ta nói ra nói vào......" Hắn là con nuôi, không thể không suy nghĩ nhiều hơn.

Ngu Húy đi đến trước mặt hắn, Ngu Dật Chi vốn luôn ngạo mạn trước người ngoài lúc này lại không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

"Một người đi qua đường phố cũng có thể bị người lạ nói ra nói vào, nhưng em nghĩ có ai dám nói linh tinh trước mặt người nhà họ Ngu?"

Ngu Dật Chi mím môi.

Ngu Húy vẫn là giọng điệu bình tĩnh: "Chỉ cần nhà họ Ngu không sụp, em mãi mãi là Nhị thiếu gia phong quang của nhà họ Ngu."

"Dùng tâm tư của em vào việc kinh doanh, đừng nghĩ người khác nói gì."

Vài giây im lặng như kéo dài thành cả thế kỷ.

Một lúc lâu sau, Ngu Dật Chi khẽ nói: "Em hiểu rồi."

Ngu Húy chuyển đề tài: "Thật ra có một số chuyện anh cũng giấu em."

Đối diện với sự thẳng thắn muộn màng này, trong giọng của anh có một chút hài lòng: "Nếu em đã có dũng khí nói ra những điều này, quay đầu chúng ta có thể thẳng thắn nói chuyện."

Tâm trạng hôm nay của Ngu Dật Chi giống như tàu lượn siêu tốc, nghe vậy kinh ngạc hỏi: "Chuyện gì?"

Không thể nói luôn bây giờ sao?

Ngu Húy chỉ nói: "Nói vài câu không rõ."

Thật sự kể ra thì nhiều lắm, liên quan đến Lâm Tân Độ, liên quan đến việc chuyển đến biệt thự, liên quan đến kế hoạch bắt kẻ đồng phạm thím Vương... ngay cả quản gia cũng góp không ít công.

Ngu Dật Chi cầm chén trà, thuận miệng đùa: "Một chén trà còn không đủ sao?"

Ngu Húy nhàn nhạt ước lượng: "Tốt nhất nên chuẩn bị một buổi trà đàm."

"......"

.

Lời tác giả:

Trích nhật ký trung tâm đào tạo:

Chỉ cần một vạn ba nghìn năm trăm, không mua thiệt, không mua bị lừa.

Trích nhật ký Ngu Dật Chi:

Cậu hỏi tôi nên hình dung Lâm Tân Độ thế nào?

Rất đơn giản——

Toàn mạng không có bản thay thế.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn