Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 58: thành thân nhất định phải hạnh phúc, biết không?
Tả Yến tới nơi thì đã là đêm khuya.
Từ cửa sổ gỗ cổ xưa hắt ra ánh nến mờ mờ, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng bước chân vội vã, dưới ánh trăng tròn soi dọc hành lang dài để lại một bóng dáng hối hả lướt qua.
Hắn thả ma khí bao phủ cả Tả Lăng Phong, một chân đá bật tung cửa phòng của Thẩm Ý Miên.
Trong phòng trống không, chẳng có một ai.
Gân xanh trên trán Tả Yến giật giật, lòng bàn tay siết chặt chuôi kiếm, bên cạnh còn có một đoàn ma sương mù lững lờ trôi đến, cúi đầu, như thể đang đợi lệnh hắn.
Hắn hất tay áo, thần sắc trầm xuống: “Tìm!”
Hắn sớm đã biết Tạ Luật không thể bảo hộ Thẩm Ý Miên chu toàn. Nếu không phải trên đường hắn gặp phải một đám ma tu vô cớ ngăn trở, khiến hành trình bị chậm trễ quá nhiều, hắn đã đến kịp trước tiên.
Yên Sơn giờ chẳng rõ đã xảy ra biến cố gì, chủ điện lại bị trận pháp nổ tung thành phế tích, các trưởng lão vây quanh cãi vã, hắn nghe loáng thoáng vài câu mới nhận ra bọn họ đang bàn bạc người kế vị tân chưởng môn.
Tranh chấp không ngừng, hắn cũng chẳng để tâm nghe, trong lòng chỉ thấy nặng nề bất an.
Đổi chưởng môn, Yên Sơn rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì?
Đệ tử Tả Lăng Phong giờ ở đâu?
Và Thẩm Ý Miên đi đâu?
Khối ngọc bội đã vỡ nát, chứng tỏ bọn họ đã trải qua nguy hiểm cực lớn.
Tả Yến càng thêm lo âu, cho dù có phải lật tung cả Yên Sơn, hắn cũng nhất định phải tìm được người.
Hắn vừa quay người định rời khỏi Tả Lăng Phong, đã thấy trên sơn đạo phía xa có hai bóng người chậm rãi đi tới, chính là Thẩm Ý Miên và Tạ Luật.
Đối phương tự nhiên cũng nhìn thấy hắn, ánh mắt Tả Yến liền lướt qua, chăm chú quan sát trên người Thẩm Ý Miên, xác định không có thương tích nào mới dần dần thả lỏng.
“Tả Yến!” Thẩm Ý Miên đoán được hắn sẽ tới, nhưng không ngờ nhanh đến vậy, trong lòng có chút vui mừng, cậu nói, “Ngươi là tới cứu ta sao? May mà có khối ngọc của ngươi, cứu ta một mạng. Bất quá ngọc cũng đã vỡ, ta không biết làm sao báo cho ngươi là ta không việc gì, chỉ đành đợi ngươi tới rồi mới nói.”
Tả Yến bình thản lướt qua Tạ Luật, đi thẳng đến bên cạnh Thẩm Ý Miên, thấp giọng hỏi: “Ngươi không sao thì tốt rồi.Rốt cuộc Yên Sơn đã xảy ra chuyện gì?”
“Việc này nói dài lắm.” Thẩm Ý Miên tóm gọn kể lại cho hắn nghe một lượt, “Tóm lại hiện giờ Yên Sơn rối loạn vô cùng, chừng hai ngày nữa chúng ta cũng sẽ rời khỏi nơi này.”
Nghe vậy, tâm tình Tả Yến rốt cuộc dao động, “Đi đâu?”
“Đi thành thân.” Tạ Luật không để lộ chút sơ hở, khẽ che Thẩm Ý Miên ra sau, đứng chắn giữa hai người, giọng nhạt nhòa: “Ngươi nếu chịu nể mặt, bảy ngày sau có thể tới Vân Hòe Thành dự tiệc cưới.”
Y đã dùng điểm nhiệm vụ đã tích góp được để mua một căn nhà ở Vân Hòe Thành, coi như tân gia, ngoài ra còn thuê mấy gian cửa hàng, mướn hơn chục tiểu nhị, chuyên bán bí tịch, tâm pháp, kiếm pháp bảo vật mà y đào được trong các bí cảnh.
Khoản thu này đủ để bọn họ sống dư dả.
Nếu sau này không muốn tiếp tục tu hành nữa, thì làm người thường ở Vân Hòe Thành cũng không tệ.
“Vân Hòe…” Tả Yến rũ mi mắt, “Ngươi và ta đã định hôn sự, ta đã thưa rõ với hai nhà, nhưng ngươi gấp gáp muốn thành thân thế này, nhà ngươi chắc chắn sẽ không đồng ý.”
Nghe vậy, Tạ Luật điềm nhiên đáp: “Ta sẽ không quay về nữa.”
Thần sắc Tả Yến khựng lại, chẳng biết nhớ đến điều gì, bỗng cười nhạt: “Cũng phải, dù sao lúc trước chính là ngươi kéo ta ra khỏi nơi đó.”
Thẩm Ý Miên khẽ kéo tay áo Tạ Luật, ý bảo y tránh ra: “Kỳ thật… chúng ta vẫn giấu ngươi một chuyện.”
“Chuyện gì?” Ánh mắt Tả Yến lập tức nheo lại.
Hai người liếc nhau, Tạ Luật thay Thẩm Ý Miên mở miệng: “Ta không phải Tạ Luật ban đầu, huynh ấy cũng không phải Thẩm Ý Miên ban đầu.”
Y kể lại thân phận xuyên qua của cả hai, gương mặt Tả Yến thoạt tiên là một thoáng mịt mờ, nhưng rất nhanh liền biến thành tỉnh ngộ.
“Trách không được.”
Tả Yến thu kiếm vào vỏ, hiếm khi dời ánh mắt nhìn về phía Tạ Luật, “Trách không được ta luôn cảm thấy có chỗ nào đó không giống.”
Chỉ là trước kia hắn vẫn cho rằng vì quá lâu không gặp Tạ Luật, hai người dần trở nên xa lạ, nên mới không phát giác được manh mối.
Ngẫm kỹ lại, quả thật có rất nhiều điều kỳ lạ.
Chẳng qua cảnh đời đã đổi thay, hắn sớm không còn để tâm đến Tạ Luật nữa.
Cho dù Tạ Luật vẫn là Tạ Luật ban đầu, Tả Yến cũng sẽ không còn tình cảm gì với y. Những ngày bị ném lại ở Yên Sơn, cô độc chịu nhục, hắn không hận Tạ Luật thì cũng đã là nể tình xưa mà bỏ qua một lần.
Còn về Thẩm Ý Miên.
Tả Yến im lặng hồi lâu, chỉ nhẹ giọng nói: “Người ta nhận thức từ đầu đến cuối đều là ngươi, cho nên lời hứa của ta vẫn như cũ, không thay đổi.”
Khối thanh ngọc hắn trao cho Thẩm Ý Miên, vốn là muốn chờ khi nào Thẩm Ý Miên chán ghét Tạ Luật thì sẽ có tin báo cho hắn. Không ngờ cuối cùng lại chờ đến lúc bọn họ chuẩn bị thành thân.
“Sư huynh, rượu mừng ta sẽ không uống.” Tả Yến thu hồi ma khí, xoay người đi vào bóng đêm, “Đợi khi nào ngươi thủ tang ta sẽ lại đến, y sớm muộn gì cũng có lúc phải ch·ết.”
Tạ Luật: “……”
Y càng thêm quyết tâm phải nhanh chóng phi thăng.
Vốn Thẩm Ý Miên còn muốn giữ hắn lại để nói chuyện thêm, nhưng khi chạy ra đuổi theo thì bóng dáng Tả Yến đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại một khối thanh ngọc trong sáng lấp lánh trên bậc thềm.
Cậu cúi người nhặt lên, trong lòng ấm áp. Ít nhất Tả Yến vẫn coi cậu là bằng hữu. Ma vực rộng lớn mấy chục dặm, hắn phải sốt ruột đến mức nào mới có thể gấp gáp lao tới trong đêm khuya thế này.
Tả Yến là người bạn đầu tiên mà cậu có được ở nơi này, cậu chỉ mong cả đời hắn được bình an thuận lợi.
Bảy ngày sau, tại Vân Hòe Thành.
Tô Duẫn Nịnh dẫn theo một vò mai càng xuân, sắc mặt âm trầm bước vào Thẩm phủ.
Sau lưng nàng, Tô Quân Lễ vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa lo lắng khuyên nhủ: “Nịnh nhi, nghe lời huynh trưởng, Thẩm sư đệ chỉ là sợ nói ra chuyện này ngươi sẽ chán ghét hắn, tuyệt đối không phải cố ý giấu diếm……”
Một cái tát mạnh mẽ gạt tay hắn ra, Tô Duẫn Nịnh đem vò mai càng xuân đặt mạnh xuống bàn, đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, không thấy người cần gặp, sắc mặt càng thêm u ám.
Hôm nay đến dự phần lớn là đệ tử Nguyên Thanh Phong, vốn quen biết với nàng, giờ đồng loạt cúi gằm mặt xuống bàn, không ai dám ngẩng đầu.
“Duẫn Nịnh muội muội sao lại đến đây?”
“Chẳng lẽ là tới đoạt hôn? Ai chẳng biết Duẫn Nịnh muội muội đối với Tạ Luật……”
“Người nào để lộ tin ra ngoài vậy, phen này xong đời rồi, với tính tình của Duẫn Nịnh sư muội, nhất định phải lật tung cả tân phủ này mất, mau cử người đi báo cho Thẩm sư huynh đi!”
“Ta xem ai dám.” Tô Duẫn Nịnh bất ngờ vỗ mạnh lên bàn, vò rượu chao đảo suýt đổ, may mà Tô Quân Lễ nhanh tay đỡ kịp.
Mồ hôi vã ra đầy đầu, Tô Quân Lễ dè dặt kéo ống tay áo nàng: “Nịnh nhi, Thẩm sư đệ dù sao cũng là đồng môn, hà tất phải……”
Nghe vậy, Tô Duẫn Nịnh lạnh lùng liếc hắn một cái: “Tránh ra, bằng không ngươi cũng bị ta đánh chung.”
Tô Quân Lễ: ……
Khi hai người đang giằng co, chợt từ hành lang sân trước xuất hiện một bóng dáng bước tới.
Tô Duẫn Nịnh theo bản năng ngẩng đầu nhìn, thần sắc lập tức biến đổi.
Tạ Luật khoác một bộ hỉ phục đỏ, mái tóc đen được vấn gọn bằng trâm vàng nhạt, càng tôn thêm gương mặt lạnh quý và tuấn mỹ. Bộ hỉ phục vốn giản lược, nhưng trên người y lại khiến người khác không thể dời mắt.
Nàng ngẩn ngơ nhìn một lúc, rồi chợt dời mắt, giọng khẽ run: “Thẩm Ý Miên đâu?”
Tạ Luật đi xuyên qua đám người, đứng trước mặt nàng, Tô Duẫn Nịnh vẫn cúi đầu, không dám ngẩng lên.
“Tìm hắn làm gì? Nói với ta cũng vậy thôi.”
Ngón tay Tô Duẫn Nịnh từ từ siết chặt, giọng nói lạnh lẽo: “Không giống nhau, ta muốn gặp hắn.”
Tạ Luật khẽ nhíu mày, thoáng im lặng rồi mới nghiêng người sang bên, để lộ đường đi: “Hắn ở đông sương phòng.”
Nhận được đáp án, Tô Duẫn Nịnh lập tức sải bước đi thẳng, giận dữ xông về phía đông sương phòng.
Đến trước cửa, nàng đập mạnh lên cánh cửa, sắc mặt đen kịt đáng sợ. Gã sai vặt định ngăn cản, nhưng chỉ bị ánh mắt hung dữ của nàng trừng cho sợ đến cứng đờ, không dám nhúc nhích.
“Ai vậy?”
Thẩm Ý Miên đang bận mở mấy món sính lễ Tạ Luật đưa tới, nghe tiếng gõ cửa liền đi mở. Vừa thấy người đứng trước mặt, đồng tử cậu co rút lại, theo bản năng thốt lên: “Duẫn Nịnh, sao ngươi lại tới đây?”
Hốc mắt Tô Duẫn Nịnh đỏ bừng, nghiến răng nhìn chằm chằm cậu: “Ngươi nói đi?”
Trong lòng Thẩm Ý Miên vốn luôn áy náy với nàng. Vài ngày trước cậu cũng định sẽ nói thẳng, nhưng sau khi bàn với Tô Quân Lễ, hắn nói Tô Duẫn Nịnh chắc chắn sẽ không thể chấp nhận, nên cậu chỉ tạm gác lại, tính sau khi thành thân sẽ nhờ hắn khuyên nhủ từ từ.
Không ngờ cuối cùng nàng lại biết được tin tức.
Thẩm Ý Miên bối rối, khẽ nói: “Ta không cố ý giấu ngươi, chỉ là không biết mở lời thế nào.”
“Không sao.” Tô Duẫn Nịnh bật cười lạnh, “Dù sao bây giờ ta cũng đã biết hết rồi. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu.”
Thẩm Ý Miên nuốt khan, giọng nhỏ nhẹ: “Ngươi hỏi đi.”
“Ở trong lòng ngươi, ngay cả Tô Quân Lễ cũng còn quan trọng hơn ta sao? Thành thân ngươi nói với hắn, lại không nói với ta?” Tô Duẫn Nịnh từng bước ép sát, nghiến răng hỏi, “Nếu ta không nghe được từ miệng người khác, chẳng lẽ ngươi tính giấu ta cả đời không cho ta biết?”
Thẩm Ý Miên sững lại, theo bản năng lùi dần khi nàng tiến đến. Động tác này khiến Tô Duẫn Nịnh càng thêm bực bội, xông lên nắm cổ áo cậu, rồi bất ngờ ném một phong bao lì xì dày cộp lên người cậu: “Tiền mừng cưới!”
Cậu ngơ ngác đón lấy, lắp bắp: “Ngươi… không hận ta sao?”
“Hận cái gì mà hận.” Tô Duẫn Nịnh thở dài, buông tay ra, “Ta đâu phải kẻ ngốc, cái gì cũng nhìn không ra.”
Thực ra từ rất lâu nàng đã cảm thấy có gì đó không ổn, chỉ là vẫn giữ một tia may mắn, cho rằng có lẽ chỉ là ảo giác của mình.
Giờ sự việc đã bày ra trước mắt, nàng cũng hiểu rõ, từ đầu đến cuối Tạ Luật chưa từng có ý với nàng, vậy cần gì phải miễn cưỡng.
Nói đi thì nói lại, nàng cũng không hề ghét bỏ Thẩm Ý Miên, thậm chí cảm thấy trò chuyện với cậu còn nhiều hơn với Tạ Luật.
Điều khiến nàng tức giận, chỉ là vì Thẩm Ý Miên chẳng nói gì cho nàng biết.
“Cảm ơn ngươi, Duẫn Nịnh…” Thẩm Ý Miên đưa tay lau mắt, giọng có chút nghẹn ngào, “Ta vốn tưởng rằng ngươi biết chuyện này sẽ không bao giờ để ý đến ta nữa. Ngươi chịu tới, ta thật sự rất vui, thật đó.”
Trong thế giới này, bằng hữu của cậu đếm được trên đầu ngón tay, thiếu đi một ai cũng khiến cậu cảm thấy khó chịu trong lòng.
“Khóc cái gì.” Tô Duẫn Nịnh bóp má cậu, hừ nhẹ, “Người nên khóc là ta mới đúng. Ngươi nên thấy may mắn là ta nghe được từ miệng người khác. Nếu đợi ngươi thành thân rồi mới nói với ta, ta tuyệt đối không tha cho ngươi.”
Thẩm Ý Miên bị nàng chọc cười, “Là ta sai, tuyệt đối không có lần sau.”
“Như vậy thì còn tạm được.” Tô Duẫn Nịnh khoanh tay đứng nhìn, đánh giá bộ dạng hôm nay của cậu. Trên người cậu là bộ hỉ phục đỏ thẫm cực kỳ xứng đôi với Tạ Luật, ngoại trừ chiếc vòng tụ ngọc của Tạ Luật ra thì không có trang sức nào khác, trông có phần đơn giản.
Nàng bèn lấy ra một ít trang sức từ nhẫn trữ vật, đeo lên cho cậu: “Mấy cái này vốn ta chuẩn bị cho ca ta, ai bảo hắn lừa ta. Giờ ta tặng cho ngươi.”
Một cây trâm vàng khảm ngọc, nàng cẩn thận c*m v** tóc cậu, sau đó lấy thêm mấy chiếc nhẫn giá trị xa xỉ, định đeo lên tay cậu, lại chợt thấy trên ngón tay cậu đã có một chiếc nhẫn bạc.
Đó là nhẫn của Tạ Luật, cậu cũng không tháo xuống.
Tô Duẫn Nịnh mím môi, thu nhẫn lại, khẽ nói: “Ta thật lòng chúc phúc cho ngươi và Tạ Luật, nhất định phải hạnh phúc, biết không?”
Thẩm Ý Miên xúc động gật đầu, khẽ đáp: “Ân.”
Không bao lâu, trưởng lão Thiên Nguyệt – người chứng hôn – cất giọng vang: “Canh giờ đã đến.”
Thẩm Ý Miên được Tô Duẫn Nịnh đi cùng, chậm rãi bước vào chính đường. Tất cả bài trí trong nhà đều do Tạ Luật sắp xếp theo ý cậu, từ hôm nay trở đi, nơi này chính là gia đình thật sự của cậu.
Tư Vô Hạnh ngồi ngay ngắn ở một góc, gắp cho Thôi Tuyết Ý – người đang bị khóa linh hoàn – một miếng thịt: “Vi sư gắp đồ ăn cho ngươi, đừng nói là vi sư thiên vị.”
Thôi Tuyết Ý: “…… Ngươi đừng chỉ lo ăn, còn phải giữ lễ chút đi.”
Lời còn chưa dứt, Tư Vô Hạnh liền nhét miếng thịt vào miệng y, ngẩng đầu, vừa trông thấy Thẩm Ý Miên trong hỉ phục thì bật cười: “Mặc hỉ phục vào đúng là có dáng vẻ rồi.”
Thôi Tuyết Ý nuốt miếng thịt, hít sâu nói: “Sư tôn, hôm nay là ngày đại hỉ, người tháo khóa linh hoàn cho ta đi, để ta còn nói đôi câu chúc mừng……”
Tư Vô Hạnh lạnh lùng liếc y, giọng nhạt: “Hôm qua vi sư bảo ngươi dốc lòng tu luyện tịnh trừ ma khí, ngươi đã trừ được bao nhiêu?”
Thôi Tuyết Ý im lặng: “Một phần mười.”
“Ít quá, khỏi bàn.” Tư Vô Hạnh lại gắp một miếng thịt, trực tiếp chặn vào miệng y.
Thẩm Ý Miên đưa mắt về phía Tư Vô Hạnh, vui mừng vẫy tay.
Tư Vô Hạnh khẽ gật đầu, vẫn giữ dáng vẻ cao thâm của bậc tiên nhân.
“Ý Miên.”
Bất chợt, từ cửa vang lên một giọng run rẩy. Thẩm Ý Miên nghiêng đầu nhìn lại, dưới ánh nắng, xuất hiện hai bóng dáng thân thuộc đến cực kỳ.
Cậu sững sờ bước lên vài bước, đôi mắt mở to không tin nổi, hô hấp dồn dập, rồi gần như lao ra chính đường, sợ rằng cảnh trước mắt sẽ tan biến như bong bóng.
“Cha, mẹ!”