Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 57: thanh ngọc phép khích tướng đối ta vô dụng.

Mũi tên dài xé rách màn mưa trong rừng trúc, lao thẳng tới, Thẩm Ý Miên gần như theo bản năng lắc mình, không ngờ kỳ tích xảy ra cậu tránh thoát được.

Ít nhiều nhờ mấy ngày nay Tô Quân Lễ kiên nhẫn dạy dỗ, loại công kích mà trước kia cậu tuyệt đối không tránh nổi, nay cơ thể lại phản ứng trước cả đầu óc, giống như ký ức cơ bắp vậy.

Mũi tên găm vào thân cây bên cạnh tai, Thẩm Ý Miên lấy lại tinh thần, run rẩy thở ra một hơi, lập tức rút trường kiếm bên hông, nhìn về phương hướng mũi tên bay tới.

Ở sườn núi xa xa, mấy hắc y nhân thần sắc tham lam đang tụ tập. Cậu nhìn kỹ, không nhận ra ai, nhưng lập tức khẳng định — bọn họ không phải người.

Một đám ma tu!

Trong khoảnh khắc, Thẩm Ý Miên hoảng loạn. Cậu nghĩ đến sẽ là Thôi Tuyết Ý, cũng có thể là Tư Vô Hạnh, nhưng tuyệt đối không ngờ lại là đám ma tu hoàn toàn xa lạ.

Ấn tượng của cậu về ma tu còn dừng lại ở ngày đầu xuyên qua, khi ấy cậu vừa hóa hình người, liền bị một đám ma tu truy sát đến mép huyền nhai. Nếu không nhờ Thôi Tuyết Ý đi ngang qua cứu giúp, cậu đã sớm chết trong tay bọn chúng.

Ma tu cực kỳ tàn nhẫn. Ngoài vẻ bề ngoài giống nhân loại, chúng hầu như không có chút nhân tính nào.

Năm đó, toàn bộ yêu tộc khác cùng bị bắt với cậu đều bị giết sạch. Cảnh tượng máu tanh ấy, đến giờ Thẩm Ý Miên nhớ lại vẫn không khỏi toàn thân run rẩy.

Cậu ép mình trấn định, hít sâu để giữ bình tĩnh.

Nghĩ xem nếu là Tạ Luật, hoặc Tô Quân Lễ, gặp phải ma tu thì sẽ làm thế nào…

Thẩm Ý Miên tưởng tượng bản thân là Tạ Luật, trong lòng lập tức vững vàng hơn. Ngẩng mắt nhìn, bọn ma tu kia đã như hổ rình mồi, áp sát lại gần.

“Kẻ điên kia nói không sai, hôm nay chính là tận thế của Yên Sơn! Các huynh đệ, xông lên, giết sạch đám tu sĩ khốn kiếp này!”

“Bị giam ở Trấn Ma Tháp ba mươi năm, hôm nay lão tử thế nào cũng phải trút cho hả giận, giết!”

Kẻ điên… Thẩm Ý Miên lập tức đoán ra —— là Thôi Tuyết Ý giật dây.

Xem ra, vị sư huynh vương bát đản này dã tâm không nhỏ, phỏng chừng đã sớm tính toán dẫn ma tu đến giết sạch đệ tử Yên Sơn. Không biết những nơi khác có còn ma tu không, bất quá các trưởng lão Yên Sơn cũng chẳng phải hạng xoàng, việc đó không cần cậu lo.

Thẩm Ý Miên tập trung tinh thần, siết chặt trường kiếm, từ ngọn cây nhảy xuống.

Nếu là trước đây, cậu đã quay đầu bỏ chạy. Nhưng hôm nay, cậu không muốn trốn nữa.

Đạp tuyết bộ bước trên không trung như đi trên đất bằng, mũi chân điểm nhẹ trên từng cây trúc, Thẩm Ý Miên lần đầu cảm nhận được chiêu thức này vận dụng ra tự nhiên đến mức xuất thần nhập hóa, giống như cậu thực sự là hồ ly từ kiếp trước.

Mũi chân dừng trên đầu trúc, mượn sức bật, một kiếm thẳng thừng xuyên qua ngực ma tu.

Mũi kiếm xuyên thấu huyết nhục, cảm giác lạ lẫm khiến cậu chưa kịp nghĩ kỹ. Khóe mắt thoáng thấy có ma tu lao tới, cậu lập tức rút kiếm nghênh chiến. Đao kiếm giao nhau phát ra tiếng leng keng, cậu mượn lực nhảy xuống, một cước đá văng kẻ vây công, rồi dứt khoát đâm thêm một kiếm.

Những chiêu thức trên kiếm phổ vốn tối nghĩa khó hiểu, những ngày khổ luyện khô khan lặp đi lặp lại, giờ phút này dường như đều có được ý nghĩa.

Trong chớp mắt, Thẩm Ý Miên từ trên trúc nhảy xuống, vững vàng đáp đất. MA tu xung quanh đều ngã gục, không còn kẻ nào còn sống.

Cậu hít sâu, ép trái tim đang đập dữ dội bình ổn lại.

Quá lợi hại. Thì ra Đạp Tuyết Bộ mà Tư Vô Hạnh dạy, chính là dùng như thế! Trước đây tại sao mình lại không nghĩ ra?

Chẳng lẽ… cậu thực sự có thiên phú?

Trong lòng tự khen mình cả trăm lần, Thẩm Ý Miên hưng phấn thu hồi kiếm, vừa định đi về phía sơn môn, bên tai bỗng nghe thấy tiếng xé gió lao tới.

Cậu đột nhiên quay đầu, nhưng lần này lại chưa kịp né tránh.

Chết tiệt, sao cậu có thể quên vẫn còn một tên ma tu bắn cung!

Một mũi tên dài nhắm thẳng vào ngực mà đến, tim Thẩm Ý Miên như ngừng đập, cả người lập tức bị mũi tên nhuốm ma khí đánh ngã xuống đất.

“A, ta còn tưởng ngươi lợi hại cỡ nào,” một tên ma tu từ triền núi xa xa chậm rãi đi ra, tay cầm trường cung, bước đến trước mặt Thẩm Ý Miên.

Hắn đưa tay đặt lên chỗ nội đan của cậu, đáy mắt hiện lên ánh sáng hung ác, “Nội đan của ngươi, ta liền không khách khí…”

Ngay sau đó, động tác của ma tu khựng lại, hắn thế nhưng nhìn thấy một bóng dáng quỷ dị xuất hiện phía sau.

Hắn hoảng loạn quay đầu, đối diện chính là một đoàn sương mù kỳ lạ không có hình dạng.

“Ngươi là thứ gì!” Ma tu hốt hoảng kéo cung b*n r*, nhưng mũi tên chứa ma khí kia lại chẳng thể gây chút thương tổn nào.

Đúng lúc đó, sau lưng hắn, Thẩm Ý Miên đột ngột bật dậy, một kiếm cắt ngang cổ họng hắn.

Thân thể ma tu chậm rãi ngã xuống, chết không nhắm mắt.

Mồ hôi trên trán Thẩm Ý Miên tuôn xuống không ngừng, cậu ngẩng mắt nhìn đoàn sương mù kia, bỗng nhiên như hiểu ra gì đó. Cậu sờ ngực,lấy ra một khối ngọc bội đã vỡ vụn từ sâu trong vạt áo.

chính là thanh ngọc mà Tả Yến đã đưa cho cậu trước khi rời đi.

“Bất luận khi nào, ta tuyệt không làm ngươi bị thương. Nếu có lúc cần, chỉ cần bóp nát khối ngọc này, dù ở nơi nào trên trời dưới đất, ta cũng nhất định đến giúp ngươi.”

Hốc mắt dần ướt át, Thẩm Ý Miên cẩn thận dùng khăn tay gói mảnh ngọc vỡ, cất kỹ, rồi nhẹ giọng nói với đoàn sương mù: “Ta không sao.”

Dường như nghe hiểu lời cậu, đoàn sương mù nhanh chóng tan biến, không còn dấu vết.

“Đây đều là ngươi làm?”

Nghe tiếng, Thẩm Ý Miên quay đầu lại, đối diện ánh mắt kinh ngạc của Tạ Luật. Cậu nhìn quanh một vòng thi thể ma tu ngổn ngang, tự hào nói: “Đúng vậy, ta một mình đánh ngã vài tên!” Ngừng một lát, cậu lại bổ sung: “Không đúng, là ta cùng Tả Yến hai người đánh vài tên!”

“Tả Yến?” Tạ Luật nhíu mày, đảo mắt nhìn quanh, nhưng không thấy bóng dáng Tả Yến.

“Hắn phái một đoàn ma sương mù đến phòng thân cho ta.” Đôi mắt Thẩm Ý Miên sáng rực, “Ngọc bội Tả Yến cho ta đã cứu ta một mạng, ta mới có thể phản giết tên ma tu kia.”

Tạ Luật thoáng sửng sốt, nhìn dáng vẻ hưng phấn của cậu, không kìm được cũng bị lây sang vài phần ý cười.

“Ta phát hiện ngươi thêm cơ sở dữ liệu vào ngươi quá lợi hại,” Thẩm Ý Miên hệt như học sinh tiểu học được nhận giấy khen, hứng thú nói, “Nếu không, sao ngươi nói câu nào cũng có đạo lý như vậy. Ai rồi cũng sẽ có lúc cần, chỉ là thời điểm chưa đến thôi.”

Mỗi người đều có thời khắc ánh sáng thuộc về mình. Có kẻ đến sớm, có kẻ đến muộn, nhưng chỉ cần nỗ lực tu luyện, khoảnh khắc ấy nhất định sẽ tới.

Nếu cứ tiếp tục ăn no chờ chết, sớm muộn gì cũng đến ngày Tạ Luật không thể bảo hộ cậu được nữa.

Loại cảm giác nắm vận mệnh trong tay mình thật là sảng khoái.

“Bất quá, bọn đó cũng chỉ là lũ lâu la, hình như thắng cũng không có gì quá đáng để vui mừng.” Thẩm Ý Miên gãi gãi mặt, có chút ngượng ngùng.

Cậu sợ mình tỏ ra đắc ý quá mức, Tạ Luật sẽ nghĩ cậu khoa trương, chẳng khác gì nhân vật qua đường Giáp Ất Bính Đinh, đến vai chính cũng chẳng buồn nhìn thêm lần nào.

“Vì sao lại nghĩ như vậy?” Tạ Luật bỗng ôm lấy mặt cậu, nghiêm túc nói: “Nơi này đã sớm không còn là thế giới trong tiểu thuyết, chẳng lẽ ngươi chưa ý thức được sao? Đây là thế giới của chúng ta. Mỗi người đều là vai chính của chính mình. Ngươi vừa rồi g**t ch*t ma tu, mà hắn có lẽ từng tàn sát thôn làng, thành trì, hại chết vô số người. Nhưng ngươi đã diệt hắn, tức gián tiếp cứu vô số bách tính tay không tấc sắt trong tương lai. Ý Miên, ngươi chính là anh hùng của bọn họ.”

Bị y nâng mặt, nhìn vào đôi mắt đẹp kia, Thẩm Ý Miên nhịn không được hôn khẽ lên trán y, cười nói: “Cái miệng nhỏ ngọt như vậy, có phải muốn ca ca thưởng gì cho ngươi không?”

Tạ Luật mím môi, đột nhiên thấy chán ghét thân thể thiếu niên của hình thức hết điện, “Chờ ta khôi phục thân thể, ca ca lại khen thưởng ta đi.”

Chữ “ca ca” này từ miệng y nói ra nghe buồn cười mười phần, Thẩm Ý Miên không nhịn được phụt cười. Bỗng nhiên lại nhớ ra chuyện, “Đúng rồi, sư tôn nói, mỗi trăm năm mới có thể phi thăng một người. Nếu ngươi muốn phi thăng, phải chờ thêm một trăm năm sao?”

Nếu không phi thăng được, thọ mệnh của Tạ Luật phải làm sao? Chẳng lẽ dùng thân thể hết điện này cả đời?

Nghe vậy, Tạ Luật nhớ đến bộ dáng ngoan tuyệt của Tư Vô Hạnh lúc lấy nội đan của mình, lập tức hiểu vì sao hắn lại làm thế, thở dài: “Trong nguyên tác không hề có thiết lập này.”

Thẩm Ý Miên hơi sững sờ, “Cái này chẳng phải là sư tổ nói cho sư tôn sao, sao lại không có?”

Tạ Luật nghĩ ngợi rồi hạ giọng: “Quả thật nguyên tác không có. Ta đoán… có lẽ sư tổ đã sớm nhìn ra dã tâm muốn phi thăng của sư tôn. Với tính cách của sư tôn, khó bảo đảm hắn sẽ không vì phi thăng mà làm chuyện tàn hại đồng môn. Vì vậy mới bịa ra lý do ấy, để hắn không nóng nảy, chịu khó tu luyện một trăm năm, đến khi tu vi viên mãn tự nhiên sẽ phi thăng.”

Chỉ là, sư tổ lại tính sai một việc — y không ngờ Tư Vô Hạnh sẽ vì không đợi nổi một trăm năm mà trực tiếp bạo loạn, chờ trăm năm trôi qua liền lấy tàn hại đồng môn mà phi thăng.

Vương bát đản này ngay cả chút khổ cũng không chịu ăn, quả nhiên là phản diện.

Khóe miệng Thẩm Ý Miên giật giật. Tuy không biết sự thật thế nào, nhưng dựa vào ấn tượng của cậu với tính cách Tư Vô Hạnh, rất có khả năng chân tướng chính là như vậy.

“Bất quá, nếu lời kia là giả, vậy ta cũng yên tâm hơn nhiều.” Thẩm Ý Miên vẫn nhớ chuyện Tạ Luật từng nói sát trận sẽ tiêu hao thọ mệnh, sợ rằng AI này sống không lâu bằng một nhân loại như cậu .

Cậu vừa dứt lời, sau lưng liền vang lên một tiếng nổ ầm ầm. Bên vách mây, đàn tế dường như không chịu nổi lôi kiếp tẩy lễ, sụp đổ nện xuống chủ phong. Bụi đất tung bay, khắp nơi là tường vỡ ngói nát.

Mới sáng sớm hôm nay, Yên Sơn còn là tông môn đỉnh cấp danh chấn tứ hải. Chỉ qua chưa đầy một ngày, chưởng môn chết, Thanh Hộc thượng tiên phi thăng, toàn bộ đệ tử chạy trốn khỏi Yên Sơn, tất cả đều thay đổi.

Thẩm Ý Miên cảm khái thu ánh mắt, quay sang Tạ Luật: “Kế tiếp chúng ta nên đi đâu?”

Nếu Tạ Luật muốn phi thăng, hẳn vẫn còn vô số cốt truyện phải trải qua. Cậu đã nghĩ kỹ, núi đao biển lửa thế nào cũng sẽ bồi Tạ Luật cùng đi.

Tạ Luật trầm giọng nói: “Trước khi phi thăng, sư tôn đã đem ngươi đính hôn với ta.”

Thẩm Ý Miên: “? Chuyện khi nào, sao ta không biết, hắn không nên nói trước cho ta một tiếng sao?”

Một cỗ oán khí lẫn tức giận bùng lên trong lòng, Thẩm Ý Miên thật sự muốn chạy tới tìm Tư Vô Hạnh, tặng hắn hai quyền vào mặt. Nghĩ lại, cậu lại sợ đánh hắn xong thì hắn lại thấy sảng khoái.

“Chính là vừa nãy thôi, sư tôn chắc không còn mặt mũi gặp ngươi, mang theo Thôi Tuyết Ý đi trước.” Tạ Luật đem chuyện phát sinh trên đàn tế kể cho Thẩm Ý Miên, “Nói không chừng đến lúc nào đó hắn sẽ mang Thôi Tuyết Ý đã được tẩy sạch ma khí quay về tham gia hôn lễ của chúng ta. Cho nên nhiệm vụ duy nhất của ta bây giờ là chuẩn bị hôn lễ.”

Hôn lễ.

Thẩm Ý Miên khẽ niệm thầm từ này trong lòng, bất giác hơi hoảng hốt.

Trước đây cậu cũng từng nghĩ đến cảnh mình kết hôn sẽ thế nào, nhưng trong tất cả những hình ảnh ấy, đều có cha mẹ cậu.

“Hôn lễ ngươi thích kiểu Trung Quốc hay kiểu Tây?” Tạ Luật đã hoàn toàn chìm đắm trong ảo tưởng chuẩn bị hôn lễ mỹ diệu, hoàn toàn không nhận ra thần sắc mất mát của Thẩm Ý Miên, “Ta đã mô phỏng mấy phương án trong cơ sở dữ liệu, còn vẽ cả bản thiết kế để ngươi tham khảo. Ngươi có ý tưởng gì đều có thể nói cho ta, trong vòng ba ngày ta có thể chuẩn bị xong……”

Thẩm Ý Miên gượng cười: “Ta không có khiếu thẩm mỹ, ngươi xem mà làm đi.”

Nghe vậy, thần sắc Tạ Luật khựng lại, ánh mắt hơi nhíu, “Ngươi không hứng thú với hôn lễ sao?” Y vốn thật sự rất tò mò về loại nghi thức con người đem cả đời giao phó cho một người khác này.

“Không phải,” Thẩm Ý Miên nhỏ giọng nói, “Ta chỉ là nhớ nhà.”

Tạ Luật không hiểu ý cậu, cũng chẳng rõ mối liên hệ kia.

“Thôi, ta biết ngươi không hiểu.” Thẩm Ý Miên thở dài, vỗ vỗ vai y, “Ngày hôn lễ chỉ cần sư tôn bọn họ đến được là đủ rồi.”

Tạ Luật lặng lẽ nhìn cậu một lát, chậm rãi thu hồi ánh mắt, cúi đầu nói: “Ta hy vọng ngươi có thể dạy ta.”

Thẩm Ý Miên: “Cái gì?”

“Những điều ta không hiểu, hy vọng ngươi dạy cho ta.” Tạ Luật khẽ nắm lấy tay cậu, thử như trong tình tiết phim truyền hình mà đan mười ngón tay vào nhau, “Ta cũng muốn hiểu được suy nghĩ của ngươi, ngươi vui hay khổ, ta đều muốn cảm nhận.”

Thẩm Ý Miên khẽ cười, nỗi buồn trong lòng vơi đi không ít: “Thật ra cũng không có gì, ta chỉ là nhớ cha mẹ thôi. Ta kết hôn mà họ không nhìn thấy, cũng không thể phụng dưỡng, tiễn đưa lúc cuối đời, thật sự là bất hiếu. Ta biết không thể quay về thế giới cũ, cho nên chỉ là nghĩ trong lòng vậy thôi.”

Tạ Luật lặng lẽ nghe, giọng càng nhẹ đi: “Ta đã biết, ta sẽ nghĩ cách.” Y tuy không thể đồng cảm rõ ràng như thể chính mình cũng trải qua, nhưng y hiểu, thân nhân là người quan trọng nhất đối với nhân loại.

“Ngươi có cách?” Thẩm Ý Miên trợn tròn mắt, bước lên gần: “Cách gì?”

“Bí mật.”

“Ngươi còn giả vờ, mau nói đi.”

“Đến lúc đó ngươi sẽ biết.”

“Kỳ thật là ngươi căn bản chưa nghĩ ra, đúng không!”

“Phép khích tướng với ta vô dụng.”

“… Ờ.”

Hai người dẫm lên bậc thang còn ướt mưa, dựa sát vào nhau, đi về hướng Tả Lăng Phong. Trời cao đất rộng, mưa tạnh nắng lên, câu chuyện của bọn họ, mới chỉ vừa bắt đầu.