Đại điển hiến tế đến trong nháy mắt. Lời đồn nói ngày hiến tế này là để tế điện vị chưởng môn đời đầu tiên của Yên Sơn – cũng chính là sư tôn của Tố Hoằng và Tư Vô Hạnh, Phó Vân Khanh. Đó là người duy nhất trong lịch sử Yên Sơn đã đắc đạo thành tiên.
Đệ tử các sơn môn đều nhận được nghiêm lệnh, bất kể lý do gì, toàn bộ đều phải tham gia đại điển hiến tế.
Nghe được tin tức, Thẩm Ý Miên không nhịn được căng thẳng thay Tạ Luật và bọn họ. Đến lúc đó không biết sẽ có bao nhiêu người, kế hoạch của bọn họ liệu đã chu toàn chưa, có khả năng phát sinh chuyện ngoài ý muốn không?
Cậu luôn cảm thấy cốt truyện sẽ không đơn giản như vậy. Dù sao thì đây cũng coi như là sự kiện lớn đầu tiên trên con đường làm “vai chính” của Tạ Luật, nói không chừng sẽ xảy ra sai lầm gì đó.
Là đệ tử Nguyên Thanh Phong, sáng sớm Thẩm Ý Miên đã bị Tô Quân Lễ gọi dậy, hai người mặc đạo phục trắng đen, cùng Thiên Nguyệt chân nhân cưỡi hạc bay về chủ phong.
So với Tư Vô Hạnh, tu vi của Thiên Nguyệt không tính là cao. Bình thường yêu tu so với nhân tu thì mạnh hơn, bởi vạn vật đều có linh tính, yêu tu là thú tu thành tiên, chỉ có thiên tư cực kỳ xuất chúng mới có thể sinh ra linh trí, tu luyện hóa hình.
Thiên Nguyệt chân nhân ngồi ở góc hẻo lánh nhất. Hắn và Tư Vô Hạnh từ xa chạm mắt nhau, ngầm hiểu mà giả vờ không quen, chỉ thoáng qua rồi thôi.
Thẩm Ý Miên ngóng nhìn bóng lưng Tư Vô Hạnh rời đi, khẽ thở dài. Lần trước gặp trường hợp thế này vẫn là đại điển bái sư, cậu còn nhớ khi ấy Tư Vô Hạnh dặn đi dặn lại phải ngàn vạn lần đừng gây chuyện thị phi. Thế mà nay cảnh còn người mất, cậu đã thành đệ tử của người khác.
Cậu lặng lẽ đi theo sau Tô Quân Lễ tiến về Tì Hưu đài, lại nghe người phía trước hạ giọng hỏi: “Sư đệ, hôm nay là ngày trọng đại như vậy, người kia chẳng lẽ không đến?”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên sững sờ, nghĩ một lúc mới hiểu “người kia” trong lời Tô Quân Lễ là chỉ Tạ Luật.
Tạ Luật hiện tại vẫn là đệ tử có tội bị Yên Sơn truy nã, hôm nay dĩ nhiên không thể lộ diện. Trên Tì Hưu đài, đệ tử các phong đều có chỗ ngồi cố định, căn bản không có cơ hội để y trà trộn vào. Cho nên Tạ Luật không đến, hơn nữa y còn nói với cậu rằng mình có việc khác phải làm.
Tuy không rõ y bận chuyện gì, nhưng trước khi đi Tạ Luật đã đưa cho cậu một lá phù truyền âm cấp thấp, nếu có tình huống bất ngờ thì có thể liên lạc.
“Y có chút việc, có lẽ hôm nay không đến.” Thẩm Ý Miên giải thích.
Nghe xong, Tô Quân Lễ hơi nhíu mày, đưa tay kéo cậu lại gần, “Nếu đã vậy, kế hoạch của Thanh Hộc thượng tiên nhất định sẽ dấy lên sóng gió, ngươi nhất định phải theo sát ta, không được rời nửa bước.”
Thẩm Ý Miên gật đầu. Hôm nay cậu đã chuẩn bị xong, trên người còn mang vòng cổ Tạ Luật cho, khẳng định sẽ không sao. Huống hồ hiện tại cậu là đệ tử Nguyên Thanh Phong, cho dù có chuyện cũng tuyệt đối sẽ không rơi lên đầu mình.
Tiếng chuông vang lên, đàn cò trắng bay cao, lễ khí đồng thau dưới ánh mặt trời lóe sắc trầm nặng như than chì. Các trưởng lão niệm chú hiến tế, trên đài Loan Phượng chậm rãi xuất hiện một bóng người.
Tu vi tăng trưởng giúp thị lực của Thẩm Ý Miên cũng tốt hơn, cậu thậm chí có thể thấy rõ dung mạo đối phương – đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy chân dung chưởng môn.
Xương mày dựng thẳng, sống mũi cao, tạo thành đường nét sắc bén lạnh lùng. Đôi đồng tử như hàn ngọc trầm tĩnh, ẩn ẩn mang sát khí. Không nghi ngờ gì, đó là gương mặt cực kỳ tuấn mỹ tiêu chuẩn, nhưng khí chất cao ngạo lạnh lẽo kia khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy sợ. Khó trách Tư Vô Hạnh năm đó xem trọng mà lập khế ước với y.
Bên cạnh trưởng lão cao giọng tụng lễ từ, một lát sau, Tố Hoằng cưỡi tiên hạc bay lên đàn tế.
Đàn tế cao vút chạm mây, gần như không nhìn rõ hình dáng, huyền phù giữa không trung, giống như một hòn đảo mờ ảo treo lơ lửng.
Thẩm Ý Miên nuốt khan một ngụm, bắt đầu khẩn trương.
Không lâu sau, các thượng tiên và trưởng lão đệ tử thân truyền của sư tổ, cũng đều là những nhân vật nổi danh, nối gót chưởng môn bước lên đàn tế, Tư Vô Hạnh cũng đi sát theo sau.
Mọi việc thoạt nhìn đều thuận lợi, nhưng Thẩm Ý Miên vẫn thấy bất an. Một nén nhang trôi qua, theo lễ nghi hiến tế, chưởng môn và chư vị thượng tiên vốn đã nên trở lại, nhưng đàn tế vẫn yên ắng không chút động tĩnh.
Đệ tử bốn phía bắt đầu xôn xao, ngay cả các trưởng lão trên đài Loan Phượng cũng thì thầm bàn tán.
Đàn tế có trận pháp bảo hộ, không ai biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Cùng lúc đó, trên đàn tế.
Tư Vô Hạnh giẫm lên thi thể của các trưởng lão, tay cầm trường kiếm, từng bước đi về phía Tố Hoằng. Nửa khuôn mặt hắn dính đầy máu, một đôi tai hồ ly cùng chín chiếc đuôi hồ lộ ra, không hề che giấu, như Tu La giáng thế.
“Tố Hoằng, chuyện cũ năm xưa ta sớm đã quyết không truy cứu. Nhưng ngươi ngàn lần không nên, vạn lần không nên, lại dám ra tay với đồ đệ của ta.”
Tư Vô Hạnh lạnh lùng nhìn y, lòng bàn tay siết chặt trường kiếm, linh khí đậm đặc dần dần bao phủ.
Cánh tay trái của Tố Hoằng bị thương, hiển nhiên là kiệt tác của Tư Vô Hạnh.
Nam nhân hơi rủ mắt, nhìn hắn, “Ra tay với đồ đệ ngươi?”
“Ngoài ngươi ra, còn ai nữa?”
Nghe vậy, Tố Hoằng nhếch môi cười lạnh, bình thản đứng trên đàn tế, “Xem ra ngươi đã gặp hắn ở Trấn Ma Tháp. Đồ đệ tốt của ngươi từng đọa ma, việc này ta chưa từng báo cho ngươi, chính là vì ta biết ngươi đã dốc bao tâm huyết bồi dưỡng hắn. Vì vậy mới giấu đi, chỉ phong ấn hắn tại Trấn Ma Tháp. Hiện giờ ngươi lại quay sang trách ta?”
Tư Vô Hạnh nheo mắt, cười lạnh, “Phái hắn đến bí cảnh chín phần chắc chết, cũng là một mảnh ‘hảo tâm’ của ngươi?”
Chức vị chưởng môn vốn không nằm trong lòng hắn, nhưng Tố Hoằng lại cả đời kiêng kỵ, sợ hắn thế lực lớn mạnh thay thế mình. Không biết đã có bao nhiêu đồ đệ của hắn chết thảm trong tay Tố Hoằng. Bao năm qua, đồ đệ hắn chết liên tiếp trong các nhiệm vụ. Mãi đến khi Thôi Tuyết Ý nói cho hắn biết, ở trong bí cảnh từng gặp được hài cốt của sư huynh đệ.
Cùng một bí cảnh, cùng một nơi chôn xương.
Chỉ khác một điều: đệ tử trước kia được hắn dạy quá tốt, đến chết vẫn kiên trì chính đạo, không chịu đọa ma. Nếu không nhờ Thôi Tuyết Ý liều chết sống sót, chẳng phải đến nay hắn vẫn bị giấu diếm sao?
Người tiếp theo sẽ là ai?
Thẩm Ý Miên, Tạ Luật, hay những đệ tử mới thu gần đây?
“Thanh Hộc.” Tố Hoằng nặng nề nhìn hắn, rút trường kiếm bên hông, kiếm ý dữ dội thẳng lên trời, “Đừng vội làm ra dáng vẻ vô tội bị hại. Ngươi và ta vốn giống nhau.”
“Không giống. Ta so với ngươi… tâm ác hơn một bậc.”
Tư Vô Hạnh bỗng nhiên nở nụ cười, nụ cười kia lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Hắn không cần nhiều lời thêm, cầm kiếm xông lên. Tố Hoằng lập tức rút kiếm đón đỡ, hai luồng kiếm khí của Độ Kiếp kỳ va chạm dẫn tới thiên địa dị tượng: mây đen che phủ, mưa lớn trút xuống, ban ngày thoáng chốc biến thành đêm tối.
Gió lốc quét ngang cả tòa chủ phong, Thẩm Ý Miên nhờ có Tô Quân Lễ che chở mới miễn cưỡng không bị cuốn đi.
Giữa tiếng sấm rền vang, Tô Quân Lễ kinh hãi nhìn bốn phía, lập tức rút kiếm, “Không đúng! Mau đi tìm sư tôn!”
Thẩm Ý Miên bị tiếng quát bất ngờ của hắn làm giật mình, theo ánh mắt hắn nhìn lại, chỉ thấy bốn bề chẳng biết từ lúc nào dâng lên một tầng sương đen đặc quánh như nước sôi sùng sục, bao phủ toàn bộ chủ phong trong đó.
Cậu mơ hồ cảm nhận một luồng nguy hiểm, chỉ nghe Tô Quân Lễ vội vàng nói: “Mau, sư đệ, đây là trận pháp! Có người muốn nhốt chúng ta ở bên trong!”
Trận pháp?
Thẩm Ý Miên ngẩng đầu nhìn về phía đài cao chật kín người, đông nghìn nghịt, e là có tới mấy vạn người!
Cái gì mà trận pháp có thể giam giữ nhiều cao thủ tu sĩ như vậy?
Người hạ trận pháp chẳng phải kẻ điên sao?
“Này trận pháp thế tới cuồn cuộn, ta phán đoán ít nhất cũng là Độ Kiếp kỳ!” Ánh mắt Tô Quân Lễ phức tạp nhìn về phía đàn tế, “Chẳng lẽ nói…”
Thẩm Ý Miên kinh ngạc ngẩng đầu, lập tức hiểu ý hắn: “Tố Hoằng muốn nhốt toàn bộ chúng ta ở đây, rồi giết sạch sao?”
Chuyện này không phải chưa từng có tiền lệ. Năm xưa Tố Hoằng từng dùng Trấn Ma Tháp luyện hóa vô số ma tu. Chỉ là không ai ngờ được y lại to gan lớn mật đến vậy, muốn lấy toàn bộ đệ tử Yên Sơn luyện hóa thành chất dinh dưỡng để phi thăng!
“Không phải không có khả năng. Trước mắt mau đi tìm sư tôn nghĩ cách. Hiện giờ còn có Thanh Hộc thượng tiên đang cầm chân chưởng môn, trận pháp tạm thời chưa khởi động, chỉ đang vây khốn chúng ta mà thôi.” Tô Quân Lễ cau chặt mày, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Hắn rõ ràng, một khi trận pháp này vận chuyển, tuyệt đối không ai trong bọn họ có thể ngăn cản.
Thẩm Ý Miên vội vàng cùng hắn chạy tới đài Loan Phượng tìm Thiên Nguyệt chân nhân. Cả đài Loan Phượng giờ phút này cũng rối loạn vô cùng, các thượng tiên trưởng lão ngày thường uy phong giờ thành một mảnh hỗn loạn, dường như còn chưa kịp hiểu rốt cuộc có chuyện gì.
“Trận pháp này là ai bày, dám tới Yên Sơn ngang ngược như thế!”
“Chưởng môn đâu? Việc này đã bẩm báo chưởng môn chưa?”
“Cái gì? Chưởng môn vẫn còn ở đàn tế hiến lễ, chẳng lẽ hiến tế còn chưa kết thúc?”
Trong tiếng ồn ào, những trưởng lão thượng tiên kia lúc này chẳng khác gì phàm nhân bình thường. Tu Tiên giới xưa nay đều như vậy, cảnh giới chênh lệch chính là trời vực, ngăn cách không thể vượt qua. Những trưởng lão kia có mạnh đến đâu, cũng không thể phá vỡ trận pháp do một Độ Kiếp kỳ đại năng bố trí.
Lòng Thẩm Ý Miên rối như tơ vò, thu ánh mắt lại, cùng Tô Quân Lễ chạy đến trước mặt Thiên Nguyệt chân nhân.
Thiên Nguyệt chân nhân thấy bọn họ tới, dường như sớm có dự đoán, trấn an: “Đừng sợ. Vi sư sẽ triệu tập các trưởng lão thượng tiên khác, thử hợp lực phá trận. Chỉ là…”
Chỉ là những trưởng lão thượng tiên kia từ trước tới nay vốn theo khuôn phép cũ, chỉ e sẽ không tin lời hắn, chỉ một mực cho rằng hắn dọa người.
“Nếu thực sự xảy ra vạn nhất, vi sư liều chết cũng sẽ bảo vệ các ngươi toàn vẹn.” Đây là lời hứa hắn từng đáp ứng với Tư Vô Hạnh, hắn tuyệt đối sẽ không nuốt lời.
Nghĩ vậy, Thiên Nguyệt nhìn sang Thẩm Ý Miên, mím môi, sau một hồi chần chừ, hắn hạ giọng nói: “Trước đây Thanh Hộc từng cho ta một kiện pháp bảo – áo tơi Bạch Nguyệt, có thể tự do xuyên qua bí cảnh và trận pháp. Hẳn là hắn đã dự đoán trước loại tình huống này, nên chuẩn bị cho ngươi.”
Thẩm Ý Miên ngẩn người, lại nhìn sang Tô Quân Lễ, rồi nhìn đám đệ tử đông nghìn nghịt trên đài Tì Hưu, “Vậy còn các ngươi thì sao?”
“Ngươi không cần lo cho chúng ta.” Thiên Nguyệt hít sâu một hơi, lấy áo tơi ra, đặt vào lòng bàn tay Thẩm Ý Miên, “Ngươi đi trước. Vi sư sẽ nghĩ cách khác. Hơn nữa, Thanh Hộc chưa chắc sẽ thua. Chỉ cần hắn thắng được Tố Hoằng, chúng ta sẽ bình yên vô sự.”
Nghe lời này, tim Thẩm Ý Miên chợt thắt lại, cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn Thiên Nguyệt xoay người, vung tay áo nói: “Ngươi đi đi.”
Tô Quân Lễ quay đầu nhìn cậu vẫn còn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, nhận lấy áo tơi, cẩn thận mặc cho cậu rồi buộc chặt đai lưng, trầm giọng nói: “Sư đệ, đừng lo cho chúng ta. Chỉ là để ngươi lùi trước một bước, phòng ngừa vạn nhất.”
Trong lòng Thẩm Ý Miên mơ hồ dâng lên một tia quái dị, cậu nói không rõ đó là thứ cảm giác gì, đầu óc rối loạn, bị Tô Quân Lễ đẩy ra khỏi đài Loan Phượng. Cậu ngây người nhìn những đệ tử Yên Sơn kia, đa phần vẫn đang cười cười nói nói, cầm ô nghe mưa uống trà, hoàn toàn không hề ý thức được phong vân đã biến.
Nón lá trùm xuống che khuất cơn mưa nặng hạt, Thẩm Ý Miên chậm rãi siết chặt đầu ngón tay, hạ quyết tâm trước tiên phải tìm Tạ Luật.
Ủng giẫm lên bùn loang lổ, bọt nước tung tóe, trong mưa lớn mịt mù, cậu vội vã đẩy cửa phòng, th* d*c gấp gáp tìm kiếm bóng dáng Tạ Luật.
“Tạ Luật!”
Cậu tìm khắp nơi nhưng không thấy, mặc kệ mưa xối, chạy dọc theo đại điện Nguyên Thanh Phong vắng vẻ không một bóng người. Bỗng cậu nghe một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
“Ngươi còn đến tìm y làm gì?”
Thẩm Ý Miên giật mình quay đầu, trước mặt chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện một bóng hình mờ ảo.
Đó là một lão giả tóc bạc buộc trái đào, tiên phong đạo cốt, nhưng giữa chân mày như phủ lớp tuyết đọng lạnh lẽo, âm u mà lãnh đạm.
“Ngài là ai?” Thẩm Ý Miên thoáng ngẩn ra, song nghĩ tới tình huống nguy cấp, vội vàng hỏi: “Xin hỏi tiền bối có biết Tạ Luật đang ở đâu không?”
“Đương nhiên biết.”
Lão giả nheo mắt, nhìn chằm chằm biểu cảm trên mặt cậu, “Ngươi là ngại y còn chưa chết hẳn, nên tới bổ thêm một đao sao?”
Thẩm Ý Miên sắc mặt bỗng cứng lại: “Ngài nói gì vậy?”
Lão giả khẽ cười lạnh: “Lão phu vốn tưởng đã gặp quá nhiều loại súc sinh vì phi thăng mà không từ thủ đoạn, thấy mãi thành quen, nào ngờ hôm nay lại mở rộng tầm mắt. Ngươi còn muốn giả bộ đến bao giờ?”
“Tạ Luật ở đâu?” Giọng Thẩm Ý Miên trầm xuống, “Rốt cuộc ngài muốn nói gì, đừng quanh co nữa.”
Lão giả hừ lạnh: “Sư tôn hồ yêu của ngươi đã tự tay đâm y một kiếm, moi đi nội đan của y. Nếu không nhờ ta kịp thời dùng kiếm khí bảo vệ, giờ phút này y đã sớm quy thiên!”
Thẩm Ý Miên ngây người nhìn lão, không tin nổi: “Ngài nói bậy gì đó? Sư tôn ta không thể làm chuyện như vậy. Giờ ông ấy còn đang cùng Tố Hoằng ở trên đàn tế!”
Sư tôn hồ yêu… Tư Vô Hạnh. Sao có thể chứ?
Thấy dáng vẻ cậu dường như thực sự không biết, lão giả cau mày: “Tên hồ yêu kia vốn là loại người độc ác, ngươi ngu ngốc đến mức này, chẳng lẽ đến nay còn bị hắn lừa xoay vòng vòng?”
Thẩm Ý Miên vốn còn muốn nói lời biện hộ cho Tư Vô Hạnh, nhưng thấy lão giả xoay người đi vào một tẩm điện hẻo lánh, cậu vội vàng đuổi theo. Trong tẩm điện sâu thẳm, cậu nhìn thấy Tạ Luật toàn thân đẫm máu nằm trên giường, hơi thở yếu ớt, hai mắt nhắm chặt, ở bụng dưới đan điền lại có một lỗ máu be bét khủng khiếp.
Hai chân Thẩm Ý Miên run rẩy, bước tới trước mặt y, run run nâng khuôn mặt lạnh ngắt kia: “Tại sao lại thành ra thế này…”
Bên tai vang lên giọng nói của lão giả: “Trên người ngươi là áo tơi Bạch Nguyệt. Xem ra tên hồ yêu kia còn định để ngươi rời đi nơi này. Chỉ e là muốn đợi sau khi ngươi phát hiện Tạ Luật đã chết, rồi đổ hết tội lên đầu Tố Hoằng.”
Trong đầu Thẩm Ý Miên hỗn loạn, hết gương mặt Tư Vô Hạnh lại đến Tạ Luật.
Tư Vô Hạnh có lý do gì để làm vậy chứ?
“Tạ Luật, ngươi tỉnh lại đi.” Cậu cắn chặt đầu lưỡi nén chua xót, ghé sát bên tai y, khẽ gọi: “Tạ Luật, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta nên làm gì bây giờ?”
Nếu thật sự là Tư Vô Hạnh… cậu phải làm sao đây?
Như thể nghe thấy tiếng gọi, hàng mi của Tạ Luật khẽ run, rồi chậm rãi mở mắt.
Thẩm Ý Miên ngẩn ra một lúc, mừng rỡ kêu lên: “Tạ Luật, ngươi sao rồi?”
Ánh mắt Tạ Luật tĩnh lặng, chậm chạp vươn tay, khẽ lau giọt nước mắt trên má cậu, khàn khàn nói: “Không sao.”
Âm thanh khàn đặc, khiến nước mắt Thẩm Ý Miên lại muốn rơi. Y lại mơ hồ hỏi: “Trên người ta sao lại có một cái lỗ?”
“…Ngươi bị sư tôn moi mất nội đan rồi!” Thẩm Ý Miên lau nước mắt, “Ngươi không nhớ chuyện gì sao?”
“Ta nhớ được một ít. Nhưng vì bị thương quá nặng, có lẽ đã mất đi một đoạn ký ức.” Tạ Luật trầm ngâm chốc lát, “Đợi một lát, ta sẽ tự chữa trị vết thương này.”
Thẩm Ý Miên ngây ra, hàng mi còn vương lệ, chỉ thấy Tạ Luật từ nhẫn trữ vật lấy ra một hộp kim loại nhỏ đặt lên vết thương. Sau đó, hộp kim loại kia thế nhưng mọc ra tay chân, biến thành một con robot mini, bắt đầu xử lý thương thế cho y.
Lão giả cùng Thẩm Ý Miên đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều mang vẻ mặt ngây dại.
“Như vậy là có thể chữa lành sao?” Thẩm Ý Miên lo lắng nhìn Tạ Luật, “Có cần ta hỏi Tạ Văn Chu không? Lần trước hắn cho ta danh thiếp ta còn giữ, vạn nhất có gì di chứng thì sao?”
Tạ Luật khẽ lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Không cần. Đây là người máy chữa trị bằng linh kiện nguyên xưởng, ước chừng nửa giờ sẽ tự động hoàn thành trị liệu.”
Y không cảm thấy đau đớn, cho nên chỉ cần vết thương không chạm đến trung tâm chip, cũng không tính là vấn đề nghiêm trọng.
Chậm rãi, Tạ Luật cũng phục hồi lại đoạn ký ức bị mất. Y quay đầu nhìn áo tơi bạch nguyệt trên người Thẩm Ý Miên, thấp giọng nói: “Sau khi ngươi rời đi không bao lâu, sư tôn liền tới. Chuyện sau đó, chắc hẳn người bên cạnh ngươi đã nói rồi.”
Thẩm Ý Miên sững sờ: “Cho nên thật sự là hắn cướp đi nội đan của ngươi?”
Tạ Luật mím môi, khẽ ừ một tiếng.
“Hắn vì sao phải làm vậy?” Mặt Thẩm Ý Miên trầm xuống, cắn chặt răng, lại hỏi một lần, “Vì sao phải đối xử với ngươi như thế?”
Tạ Luật dời mắt khỏi khuôn mặt cậu, nhẹ giọng nói: “Nội đan của ta chứa lượng lớn linh khí, có thể giúp hắn kéo dài thời gian, trợ lực phi thăng. Ta với sư tôn vốn không có bao nhiêu tình nghĩa, là nể mặt ngươi hắn mới không giết ta.”
Nể mặt cậu?
Thẩm Ý Miên hít sâu, “Ngươi không phản kháng?”
“Ta có động thủ, nhưng không đánh lại.” Tạ Luật rũ mắt, giọng càng thấp: “Bởi vì hắn rất quan trọng với ngươi.”
Trong ngực Thẩm Ý Miên như bị nghẹn một luồng hỏa khí, cậu nắm chặt tay, tức giận nói: “Ngươi đối với ta cũng rất quan trọng!”
Tạ Luật ngẩng mắt nhìn cậu, khẽ giọng đáp: “Ta không sao. Đây là kết quả nằm trong dự đoán của ta. Hắn lấy đi nội đan của ta cũng không ảnh hưởng đến khung máy móc, mà linh khí trong đó cũng hoàn toàn không đủ để hắn một hơi phi thăng.”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên bỗng nhớ tới điều gì, xoay người đẩy tung cửa sổ, chỉ ra ngoài: “Một viên nội đan không đủ, vậy còn vạn viên nội đan của toàn bộ Yên Sơn?”
Giọng vừa rơi xuống, Tạ Luật theo ngón tay cậu nhìn ra, khi trông thấy trận pháp bao trùm cả tòa Yên Sơn, đồng tử y co rút mạnh.
“Hắn điên rồi sao?” Thẩm Ý Miên choáng váng, cơ hồ đứng không vững, “Có phải hắn mắc bệnh thần kinh không!”
Nếu vậy, Tư Vô Hạnh chẳng phải lại biến thành vai ác trong sách?
Đúng rồi… sư tôn hỗn trướng của cậu vốn dĩ là vai ác mà!
Thẩm Ý Miên không khỏi hoài nghi: rốt cuộc trong những lời Tư Vô Hạnh từng nói có bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả? Câu nào mới là thật lòng?
Hiện tại hắn đã lấy được nội đan của Tạ Luật, lại dùng Thất Bảo Lò khiến Tố Hoằng suy yếu, chắc chắn Tư Vô Hạnh sẽ g**t ch*t Tố Hoằng, sau đó khởi động trận pháp, đem sinh mạng toàn bộ đệ tử Yên Sơn biến thành bậc thang cho hắn phi thăng.
Khó trách, khó trách ánh mắt Thiên Nguyệt chân nhân nhìn cậu khi nãy phức tạp như vậy. Khó trách Tư Vô Hạnh sớm đoán được có trận pháp nên chuẩn bị cho cậu áo tơi bạch nguyệt.
Tên điên Tư Vô Hạnh này, bày mưu tính kế bao nhiêu âm mưu quỷ kế, vậy mà lại muốn trích riêng cậu ra ngoài…
Muốn hại nhưng lại hại không đến nơi đến chốn!
Thẩm Ý Miên day day trán, siết chặt kiếm xoay người định lao đi, nhưng bị Tạ Luật nắm lấy cổ tay.
“Ngươi giờ đến đàn tế cũng vô ích. Vạn nhất bị Tố Hoằng bắt được, sư tôn nhất định sẽ bị y uy h**p. Đến lúc đó ngươi chết, sư tôn cũng sẽ chết.”
Tạ Luật bình tĩnh phân tích, trầm giọng nói: “Chờ thêm một lát, đợi bọn họ phân ra thắng bại.”
Thẩm Ý Miên biết y nói đúng, nhưng cứ ngồi đây chờ như vậy, thực sự khiến cậu đứng ngồi không yên.
“Đúng rồi, ngươi còn có một vị sư huynh tên Thôi Tuyết Ý phải không?” Tạ Luật bỗng mở miệng.
Thẩm Ý Miên mới sực nhớ, lập tức bật dậy: “Đúng, ta còn có sư huynh! Nếu sư huynh đi khuyên hắn, nhất định còn hữu dụng hơn ta.”
Tạ Luật im lặng, hồi lâu mới thấp giọng nói: “Ý ta là, có lẽ kế hoạch này chính là sư tôn cùng vị sư huynh đó cùng nhau mưu tính. Nếu ta đoán không sai, lúc này bên ngoài Yên Sơn chắc đã bị ma tu bao vây. Tư Vô Hạnh và Thôi Tuyết Ý nội ứng ngoại hợp. Dù hôm nay Tố Hoằng có may mắn thắng Tư Vô Hạnh, Thôi Tuyết Ý cũng sẽ giết y. Đây là cục chết của y.”
Năm đó khi Tạ Luật bị Yên Sơn truy nã, Tư Vô Hạnh từng sắp xếp cho y trốn sang Ma Vực. Khi đó y đã nhìn thấy người dẫn đường chính là Thôi Tuyết Ý.
“Trong đó… còn có chuyện của hắn?”
Thẩm Ý Miên gần như chết lặng.
Nghĩ lại thì đệ tử Tả Lăng Phong bọn họ quả thực chẳng có ai là người tốt: sư tôn là yêu, sư huynh là ma, còn cậu là pháo hôi vai ác. Sự tình biến thành thế này, thế mà lại có chút hợp lý.
Tạ Luật nằm trên giường, trầm ngâm nói: “Chỉ có một điểm ta vẫn chưa hiểu được. Vì sao hắn nhất định phải lấy nội đan của ta.”
Rõ ràng nội đan của y hoàn toàn không thể giúp Tư Vô Hạnh phi thăng. So với vạn viên nội đan của Yên Sơn, một viên nội đan của y chẳng khác nào muối bỏ bể. Hà tất phải làm chuyện thừa này?
Thẩm Ý Miên nghiến răng: “Hắn có bệnh!”
Mặc kệ thế nào, chờ cậu gặp lại Tư Vô Hạnh nhất định sẽ tẩn cho tên sư tôn khốn kiếp kia một trận. Tạ Luật đã bỏ công sức tìm cách giải trừ hôn khế Thiên Đạo cho hắn, vậy mà hắn lại trở tay moi mất nội đan của Tạ Luật. Đây có còn là chuyện con người làm không?