Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 52: sau này còn gặp lại như thế nào làm một cái hoàn mỹ tướng công.
Từ khi Tạ Luật quay về, y liền không rời khỏi chỗ ở của Thẩm Ý Miên ở Nguyên Thanh Phong. Thẩm Ý Miên sợ y buồn chán, liền lôi ra một đống sách: “Ta mua sách mang về, không biết ngươi thích loại nào, chính ngươi chọn đi.”
Tạ Luật từ trong tay cậu nhận lấy, từng quyển lật qua, phát hiện toàn là mấy loại thoại bản để đọc tiêu khiển. Xem ra là cậu sợ y rảnh rỗi nhàm chán. Khóe môi Tạ Luật hơi cong lên, y đón lấy áo ngoài Thẩm Ý Miên vừa cởi để treo lên, rồi dắt cậu ngồi xuống bên bàn.
Lúc này Thẩm Ý Miên mới phát hiện trên bàn đã bày đầy món ăn: sườn nướng tỏi, trà hạnh nhân, canh thịt bò chua cay…
Mùi hương lan tỏa bốn phía, cậu nuốt nước miếng, tiện tay cầm đũa gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng. Chua cay sảng khoái, ăn cùng cơm trắng ngon đến mức muốn khóc.
Đầu cậu chẳng rảnh để ngẩng lên, vừa ăn vừa nói: “Ăn ngon thế này, ngày nào cũng có sao?”
Tạ Luật rất hưởng thụ cảm giác đầu Thẩm Ý Miên dựa sát, y chậm rãi dùng khăn tay lau sạch tay, giọng trầm thấp: “Sáu món ăn, một món canh, không nhiều.”
Thẩm Ý Miên phì cười, nhón chân xoa đầu y: “Không cần phô trương lãng phí thế, làm sao ăn hết được?”
“Không chỉ mình ngươi ăn.”
Phía sau bỗng vang lên giọng nói quen thuộc. Thẩm Ý Miên quay lại, liền thấy Tư Vô Hạnh cùng Thiên Nguyệt và Tô Quân Lễ cùng nhau bước vào.
Tạ Luật lập tức cúi người hành lễ, cung kính kéo ghế cho bọn họ ngồi, rồi chắp tay chúc mừng: “Chúc mừng sư tôn xuất quan, đột phá Độ Kiếp kỳ.”
Thẩm Ý Miên suýt sặc nước miếng, không thể tin nổi nhìn về phía Tư Vô Hạnh: “Ngươi… khi nào thì bế quan vậy?”
Tư Vô Hạnh cầm đũa, thản nhiên gắp một miếng thịt bỏ vào miệng: “Vi sư muốn bế thì bế, muốn ra thì ra, chẳng lẽ còn phải báo trước với ngươi một tiếng?”
“……” Thẩm Ý Miên trừng hắn, thấp giọng lẩm bẩm: “Nếu ngươi nói với ta, ta còn có thể hộ pháp cho ngươi.”
Tư Vô Hạnh khẽ hừ: để Thẩm Ý Miên hộ pháp, nghe cũng chẳng khác gì không có hộ pháp. “Biết ngươi có tâm, nhưng vi sư đã có người giúp.”
Thẩm Ý Miên nghi ngờ nhìn, buồn bực hỏi: “Ai?”
Ở Yên Sơn này, Tư Vô Hạnh có bao nhiêu người quen đâu.
“Là ta.”
Tô Quân Lễ mỉm cười đáp: “Sư tôn bảo ta tới hộ pháp cho thượng tiên, cho nên thường ngày sau khi dạy ngươi kiếm thuật, ta đều đi đến Tả Lăng Phong.”
Thẩm Ý Miên ngẩn người, trong lòng dâng trào cảm kích. Tô Quân Lễ bận bịu thế nào cậu rõ nhất, vừa phải làm nhiệm vụ, vừa dạy kiếm cho cậu, vậy mà còn tranh thủ thời gian đến hộ pháp cho Tư Vô Hạnh.
Tô sư huynh và Thiên Nguyệt chân nhân, đúng là những người tốt nhất.
Thiên Nguyệt đã nhịn lâu, chỉ nhấp nhẹ một ngụm trà, rồi thản nhiên hỏi Tư Vô Hạnh: “Ngươi đã vào Độ Kiếp kỳ, tin tức cũng đã truyền ra ngoài, bước tiếp theo định làm gì?”
Thực ra, Tư Vô Hạnh đã đột phá Độ Kiếp kỳ từ vài ngày trước, chỉ là lúc đó Thẩm Ý Miên đang đi làm nhiệm vụ nên không hề hay biết.
Hôm nay bọn họ tới, không chỉ để chúc mừng, mà còn vì một việc khác.
Tạ Luật mở miệng trước, không kiêng dè: “Thất Bảo Lô đã bị người mua mất.”
Thiên nguyệt nheo mắt, hiển nhiên đã rõ ràng bọn họ tính toán điều gì: “Nhanh như vậy… là Tố Hoằng?”
“Đúng, người theo dõi đã xác nhận. Chính thủ hạ của chưởng môn mua đi. Chỉ có y mới có thể hào phóng vung ra số tiền lớn như vậy.”
Thẩm Ý Miên nâng chung trà nhỏ nhấp một ngụm, đôi mắt lặng lẽ đảo qua từng người.
Loại chuyện bàn bạc đại sự này, Thẩm Ý Miên cảm thấy bản thân khó mà chen vào, dứt khoát ngồi ở góc lặng lẽ nghe.
Mọi người trò chuyện hồi lâu, ngay cả Tô Quân Lễ cũng hứng thú bừng bừng mà tham dự, bày mưu tính kế. Thẩm Ý Miên ngồi một góc nhìn bọn họ, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần cô đơn.
Nếu như cậu cũng có thể giúp được chút gì thì tốt biết mấy.
“Bảy ngày sau, Tố Hoằng sẽ dùng Thất Bảo Lô luyện hóa pháp lực. Khi đó sẽ là lúc hắn suy yếu nhất.” Tư Vô Hạnh gắp một miếng thức ăn, đặt đũa xuống, bình tĩnh nói, “Ta sẽ mang Tạ Luật cùng động thủ.”
Thiên Nguyệt bấm tay tính toán, sắc mặt lập tức biến đổi: “Bảy ngày sau, chẳng phải đúng lúc là… đại điển hiến tế?”
Đại điển hiến tế , tất cả trưởng lão thượng tiên đều phải tham dự. Tư Vô Hạnh muốn động thủ vào lúc đó, nguy hiểm quá lớn.
Nhưng Tư Vô Hạnh vẫn nhàn nhạt: “Chính vì đại điển hiến tế, nên y sẽ không cảnh giác.”
Nước cờ tuy hiểm, nhưng phần thắng lại cao.
Thiên Nguyệt trầm mặc một lát, sau đó liếc nhìn về phía Thẩm Ý Miên ở góc phòng, thấp giọng: “Để Ý Miên theo ta trở về, chuyện này hắn không nên bị cuốn vào.”
Tư Vô Hạnh không phản đối, chỉ khẽ nói lời cảm tạ.
Thẩm Ý Miên tất nhiên hiểu rõ bọn họ đều vì tốt cho cậu, cắn môi, cuối cùng chẳng nói gì thêm.
Đợi đến khi Thiên Nguyệt và Tô Quân Lễ rời đi, Thẩm Ý Miên mới quay sang nhìn bàn lớn đồ ăn mà Tạ Luật tốn công chuẩn bị. Quá nửa cơ hồ đều là cậu ăn.
Trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì, cứ như bản thân chẳng làm gì ngoài… ăn.
“Sư tôn, mấy ngày nay ta tu luyện cũng có chút thành quả.” Cậu thử dè dặt mở miệng, “Ta nghĩ chắc ta sẽ không làm liên lụy các ngươi đâu…”
Tư Vô Hạnh liếc cậu một cái, đưa tay bóp lấy mặt cậu: “Ngươi hảo hảo sống, đối với vi sư mà nói đã là trợ giúp lớn nhất rồi.”
Thẩm Ý Miên im lặng, ngước mắt nhìn Tạ Luật, chớp chớp mắt ra hiệu bảo y giúp mình nói một câu.
Tạ Luật lại cúi người, quan tâm hỏi: “Mắt dính cát sao?”
“…… Không có.”
Thế là rõ, Thẩm Ý Miên thành người rảnh rỗi nhất.
“Đừng nghĩ nhiều.” Tạ Luật nhẹ nhàng ôm lấy vai cậu, thấp giọng nói, “Nếu cứ ép bản thân phải có ích, phải có giá trị, thì chẳng khác nào tự biến mình thành công cụ. Trách nhiệm không phải do người khác gán cho ngươi, mà là do chính ngươi trao cho mình. Ngươi cũng sẽ có lúc được người khác cần, chỉ là thời điểm đó chưa đến thôi.”
Nghe giọng nói rõ ràng từng chữ của y, lòng Thẩm Ý Miên dần bình ổn, khẽ hỏi: “Vậy ngươi sẽ có lúc cần ta sao?”
Tạ Luật không chút do dự: “Đương nhiên. Tuy sinh lý chúng ta khác nhau, ta là silicon còn ngươi là cacbon, nhưng tâm lý ta bây giờ đã không khác nhân loại. Mỗi khoảnh khắc ta đều cần ngươi.”
Thẩm Ý Miên chớp mắt, tò mò hỏi: “Cần ta cái gì?”
“Hô hấp.” Tạ Luật bình thản nói, “Ta cần ngươi mãi mãi duy trì hô hấp, vĩnh viễn bất tử.”
Thẩm Ý Miên: “…… Ngay cả Tần Thủy Hoàng cũng làm không nổi.”
“Nơi này là tu tiên giới, không có gì là không thể, ta sẽ nghĩ cách.” Tạ Luật sớm đã tính toán tất cả, chỉ cần y có thể phi thăng, thì Thẩm Ý Miên sau khi cùng y lập khế ước cũng sẽ cùng phi thăng. Đến lúc đó, bọn họ có thể thật sự thực hiện “vĩnh sinh” trong thế giới tu tiên.
Y nhất định sẽ làm được.
Thẩm Ý Miên thì lại chẳng mong chờ gì vĩnh sinh, cậu chỉ muốn hiện tại tốt đẹp là đủ.
Bất quá, được người khác vì mình mà hoạch định tương lai, cảm giác ấy… cũng không tồi.
Tạ Luật nói đúng, cậu có hơi quá lo lắng về việc bản thân có hữu dụng hay không. Trên thực tế, cậu nên tìm việc để làm, trước hết thực hiện giá trị của chính mình rồi mới tính đến chuyện khác. AI thật sự là thứ tốt, ít nhất mỗi lần cậu suy nghĩ lan man không ra kết quả, Tạ Luật luôn có thể đưa ra đáp án hợp lý.
Sau bữa cơm, Thẩm Ý Miên rửa sạch từng chiếc chén đũa, trước khi đi còn dặn Tạ Luật: “Hôm nay ta phải ra ngoài lĩnh phần thưởng nhiệm vụ lần trước, ngươi ở nhà xem sách đi. Đều là ta lựa kỹ càng, ngươi nhất định sẽ thích.”
Tạ Luật gật đầu, đợi Thẩm Ý Miên đi rồi, liền mở một quyển trong đống sách ra.
Quyển thứ nhất, 《Làm thế nào để trở thành một tướng công hoàn mỹ》.
Hắn trầm mặc một lát, lấy notebook ra, vừa đọc vừa ghi chép.
Thật làm khó Thẩm Ý Miên, ở tu tiên giới mà cũng có thể lục lọi ra được loại sách này. Nhưng thôi, y vẫn phải nghiêm túc đọc, dù sao cũng là Thẩm Ý Miên cẩn thận chọn cho y, tuy trong thâm tâm y biết, cậu chỉ muốn tìm chút việc cho y làm đỡ buồn chán mà thôi.
Rời Nguyên Thanh Phong, còn chưa tới chủ điện, Thẩm Ý Miên đã bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Cậu thậm chí còn tưởng mình nhìn nhầm, liền vội vàng đuổi theo chặn lại, xoay vai người kia. Quả nhiên, đúng là Tả Yến đang cõng tay nải.
“Ngươi định đi đâu?” Thẩm Ý Miên đã rất lâu chưa gặp hắn, lần cuối cùng còn là khi Tả Yến một mực muốn dẫn cậu rời đi.
Khi đó Thẩm Ý Miên bị dọa sợ, nên từ đó đến giờ cũng không liên lạc nữa.
Tả Yến nhìn thấy cậu, ánh mắt dừng lại rất lâu, cuối cùng khàn giọng: “Ta phải đi.”
“Đi?”
Thẩm Ý Miên sững sờ, hạ giọng hỏi: “Ngươi muốn đi đâu?”
“Cầu tiên vấn đạo, vốn không phải con đường của ta. Ta muốn về nhà, ở Ma Vực, rất xa, rất xa.” Tả Yến thu lại ánh mắt, cụp mi, nhẹ giọng nói, “Ngươi phải tự biết chăm sóc mình, đừng để người khác dễ dàng lừa gạt nữa.”
Thẩm Ý Miên mím môi. Cậu từng nghĩ, sau khi Tạ Luật giết Tĩnh Thủy chân nhân, có lẽ cuộc sống của Tả Yến sẽ tốt hơn, không còn cố chấp như trước. Không ngờ lần gặp lại này, hắn lại chọn rời đi.
Ngay từ đầu, hắn đã bỏ nhà chạy ra ngoài cùng người bôn tẩu, giờ lại quyết định quay về. Có lẽ, Yên Sơn đã khiến hắn không còn chút chấp niệm lưu luyến nào.
Trong lòng trăm mối tơ vò, Thẩm Ý Miên chỉ khẽ hé môi, nói: “Ngươi cũng phải tự chăm sóc mình.”
Tựa hồ đã đoán được cậu sẽ không níu kéo, Tả Yến bật cười khẽ, xoay người định đi. Nhưng phía sau lại vang lên tiếng gọi có chút ngập ngừng của Thẩm Ý Miên.
“Chờ một chút.”
Tả Yến khựng lại, quay đầu nhìn, trong đáy mắt tĩnh lặng thoáng lóe lên một tia khác thường.
Thẩm Ý Miên do dự, tháo một chiếc nhẫn trữ vật trên người đưa tới trước mặt hắn: “Trên đường đi có thể sẽ nguy hiểm, mấy pháp bảo này đều do sư tôn ban cho ta, ngươi cầm lấy mà dùng.”
Nghe vậy, ánh mắt Tả Yến thoáng trầm xuống. Nhưng hắn không nhìn nhẫn, mà nhìn vào chiếc nhẫn bạc nơi ngón áp út của Thẩm Ý Miên.
Hắn từng thấy, vốn là ở trên tay Tạ Luật.
“Không cần.”
Hắn không nhận lấy, mà rút ra từ ngực một khối thanh ngọc, đặt vào tay Thẩm Ý Miên, giọng nhẹ như gió: “Ta từng nói với ngươi, lời ấy vĩnh viễn không đổi. Bất cứ lúc nào, ta tuyệt sẽ không làm hại ngươi. Nếu cần ta giúp, chỉ cần ném vỡ khối ngọc này. Cho dù trời nam biển bắc, ta cũng nhất định sẽ đến.”
Thẩm Ý Miên ngẩn người thật lâu, vốn định nói thêm gì đó, lại thấy Tả Yến đã xoay người đi, chỉ để lại một câu bình thản:
“Sư huynh, sau này còn gặp lại.”
Bóng lưng hắn bước đi dứt khoát, như thể đã bỏ lại toàn bộ những gì thuộc về Yên Sơn.
Thẩm Ý Miên không biết hắn đã trải qua những gì trong khoảng thời gian này. Nhìn theo dáng vẻ cô tịch ấy, trái tim cậu khẽ nhói lên.
Nói đến cùng, trong lòng cậu, Tả Yến vẫn luôn là một bằng hữu. Mà từ nay, số bạn bè vốn đã ít ỏi của cậu, lại mất đi thêm một người.
Thẩm Ý Miên cúi đầu nhìn khối ngọc trong lòng bàn tay, cẩn thận cất vào trong ngực.
Ít nhất, Tả Yến vẫn coi cậu là bằng hữu. Như vậy là đủ rồi.
Sau này còn gặp lại, nhất định sẽ gặp lại.