Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 50: sinh mệnh toàn bộ thế giới chỉ thích ngươi.

Thẩm Ý Miên xông vào tẩm điện của Tư Vô Hạnh, mặc kệ tiểu đồng ngăn cản, nhìn thấy Tư Vô Hạnh đang tu luyện.

“Sư tôn!”

Đêm khuya yên tĩnh, Tư Vô Hạnh nghe được tiếng gọi của cậu thì hơi ngừng lại, nhíu mày nói: “Chuyện gì mà hô to gọi nhỏ, dáng vẻ này ở Nguyên Thanh Phong là thế nào……”

Lời còn chưa dứt, y liền bị Thẩm Ý Miên gắt gao ôm lấy, toàn bộ lời nói nghẹn ở trong cổ họng.

Cổ áo ướt nhẹp vì nước mắt Thẩm Ý Miên rơi xuống từng giọt, Tư Vô Hạnh rũ mắt nhìn cậu trong lồng ngực, khẽ cười: “Sao thế này, gặp ác mộng à?”

Thẩm Ý Miên nghẹn ngào ôm chặt y, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được.

Tư Vô Hạnh dường như đã ý thức được điều gì, nụ cười thu lại, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Thế nào, ba năm rồi mà không có chút tiến bộ nào, lại còn mơ ác mộng.”

Vẫn còn nhớ khi Thẩm Ý Miên mới đến Tả Lăng Phong, ngày ngày sống trong thấp thỏm lo âu, nhìn thấy hắn thì không dám nói nhiều, chỉ sợ chọc hắn khó chịu mà đuổi ra ngoài.

Cho đến khi sau này Thôi Tuyết Ý đi ra ngoài làm nhiệm vụ, Thẩm Ý Miên thay y hộ pháp cho Tư Vô Hạnh, nửa đêm không cẩn thận ngủ mê mơ thấy bị một đám ma tu truy giết, khóc lóc như một đứa trẻ.

Khi đó Tư Vô Hạnh nghe tiếng khóc đi tới, dưới ánh trăng nhìn thấy Thẩm Ý Miên cuộn mình ngủ ở bậc thang, khuôn mặt còn dính nước mắt trong suốt, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

Hắn thấy thú vị, vốn định đánh thức cậu dậy hỏi xem sao lại mơ khóc thành thế này.

Kết quả còn chưa kịp chạm tay thì Thẩm Ý Miên đã giống như một con chó nhỏ, mơ mơ màng màng chui vào trong lòng ngực hắn, trong miệng còn lẩm bẩm mấy câu lạ lùng, cái gì mà “ba ba mụ mụ, ta muốn về nhà”… Tư Vô Hạnh tuy không hiểu nhưng cũng ma xui quỷ khiến mà vỗ lưng cậu, cứ thế dỗ dành cho đến khi cậu ngủ yên.

Nghĩ lại, có lẽ từ ngày đó bắt đầu, Tư Vô Hạnh đã cảm thấy giữa mình và Thẩm Ý Miên có chút duyên phận.

Cả đời y đều bị Tố Hoằng khống chế, chưa từng có hài tử, cho nên liền coi đồ đệ như con mà nuôi, cũng xem như có chút vui thú khác.

So với các đệ tử khác, Thẩm Ý Miên tu luyện không giỏi, thiên phú lại kém, chỉ có mỗi ưu điểm là lớn lên xinh đẹp, lại biết cách làm người khác vui.

Tư Vô Hạnh thường nói mình nuôi một đứa vô dụng ngu ngốc, nhưng kỳ thực đệ tử hắn thích nhất chính là cái đồ ngốc này.

Lo lắng xem cậu có bị ai bắt nạt không, có bị ủy khuất hay không. Tu luyện không giỏi thì khỏi cần tu luyện, dù sao hắn nuôi nổi cậu. Không thích giao tiếp với đệ tử ngoại phong thì khỏi cần đi ra ngoài làm nhiệm vụ, hắn có thể bảo hộ cậu.

Nuôi mãi nuôi mãi, liền nuôi thành một đứa đơn thuần dễ bị lừa dễ bị bắt nạt.

Hắn vốn chỉ mong một ngày nào đó nếu mình rời đi, các sư huynh sư tỷ có thể bảo vệ cho cậu. Không ngờ những người đó lại chết còn sớm hơn cả hắn.

Đành bất đắc dĩ mà tiếp tục sống.

Bằng không thì đồ đệ đơn thuần này biết phải làm sao đây?

Chỉ là bây giờ thì tốt rồi, đã có Tạ Luật đến.

“Vi sư mấy ngày nay cẩn thận quan sát Tạ Luật, tuy có lúc lời nói y không dễ nghe, nói chuyện thẳng thắn, nhưng đối với ngươi thì thật sự không tồi.” Tư Vô Hạnh xoa đầu Thẩm Ý Miên, ôn hòa nói, “Có y ở đây, vi sư yên tâm rồi.”

Thẩm Ý Miên bỗng ngẩng đầu, hốc mắt đỏ bừng, gắt gao nhìn hắn: “Ta không cần ngươi yên tâm! Sư tôn, ngươi dạy ta đạp tuyết bộ pháp ta còn chưa học xong đâu, ta có ngu dốt, đầu óc không lanh lợi, ngươi phải luôn dạy ta mới được.”

Tư Vô Hạnh bật cười khẽ, đưa tay bóp mặt cậu: “Ngươi còn muốn bám theo ta cả đời không rời à?”

“Đúng vậy!” Thẩm Ý Miên lau nước mắt nơi khóe mắt, vội vàng nói, “Ngươi đừng đi giết chưởng môn, sư tôn, chúng ta đi thôi, rời khỏi Yên Sơn, đến nơi không ai biết mà ở, ta bảo đảm hầu hạ ngươi cả đời, dưỡng lão cho ngươi, tiễn đưa ngươi.”

Nghe vậy, Tư Vô Hạnh mím môi, nhẹ giọng nói: “Khó mà làm được.”

Sắc máu trên mặt Thẩm Ý Miên rút sạch, trắng bệch, ngơ ngác hỏi: “Vì sao?”

“Bởi vì ta không chỉ có một đồ đệ là ngươi.”Tư Vô Hạnh thở dài một tiếng, thu tay về từ bên má Thẩm Ý Miên, ” Tuyết Ý sư huynh ngươi bị Tố Hoằng hãm hại mà nhập ma, mối thù này, ta bất luận thế nào cũng phải thay y báo.”

Thẩm Ý Miên lập tức sững sờ, nước mắt lăn dài xuống gò má, rơi trên vạt áo thành một vết ướt nhỏ: “Sư huynh có biết ngươi sẽ chết không?”

Tư Vô Hạnh nghĩ ngợi rồi nghiêng đầu, nhẹ giọng nói: “Hẳn là không biết.”

Chuyện hắn và Tố Hoằng có Thiên Đạo hôn khế, trên đời này chỉ tiên nhân mới biết, hắn cũng chưa bao giờ nói cho Thôi Tuyết Ý.

“Nếu y biết, hắn tuyệt đối sẽ không cho ngươi đi báo thù!” Thẩm Ý Miên như nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm, gắt gao nắm lấy ống tay áo hắn, “Sư tôn, ngươi phải sống, ngươi không thể ch·ết được, ta và sư huynh đều không thể mất đi ngươi……”

Cho dù Thôi Tuyết Ý có biết, hắn vẫn sẽ đi giết Tố Hoằng.

Tư Vô Hạnh trầm mặc thật lâu, rốt cuộc cũng không nói cho Thẩm Ý Miên câu hơi tàn nhẫn kia.

Thôi Tuyết Ý đã sớm sa vào ma đạo, không còn là Thôi Tuyết Ý trước kia nữa. Nhưng trong mắt hắn, Thôi Tuyết Ý vẫn là đồ đệ của hắn, là người đệ tử đầu tiên mà hắn thu nhận.

Huống hồ, hắn và Tố Hoằng oán hận xưa cũ chồng chất, đã đến mức phải kết thúc, không còn đường nào cứu vãn.

“Ngươi nên học được trưởng thành, học cách sống tiếp.” Tư Vô Hạnh khẽ vuốt tóc cậu, ánh mắt nặng nề, “Vi sư không thể ở bên bồi ngươi.”

Thẩm Ý Miên tuyệt vọng nhìn hắn, ánh sáng trong mắt như tắt hẳn, “Sư tôn, không có ngươi, ta phải làm sao?”

Cậu bước vào tu chân giới xa lạ này, đã sớm mất đi ba ba mụ mụ yêu thương mình. Sau lại mất đi sư huynh sư tỷ, giờ còn phải mất đi Tư Vô Hạnh.

Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn từng người thân cận nhất lần lượt rời bỏ.

Cậu còn có thể làm gì đây?

“Không thể làm gì.” Tư Vô Hạnh lặng lẽ nhìn cậu, “Ngươi rồi sẽ khá hơn thôi. Tạ Luật, Thiên Nguyệt, Tô Quân Lễ… đều sẽ thay ta đối xử tốt với ngươi.”

Thẩm Ý Miên khóc đến th* d*c, hoàn toàn không nghe lọt những lời kia.

“Đừng khóc.” Tim Tư Vô Hạnh như bị dao cắt, nhưng giọng nói lại trầm lạnh xuống, “Sau này ta không ở nữa, ngươi phải tiếp tục tu luyện cho thật tốt, phải có tiền đồ. Nếu có kẻ bắt nạt ngươi, đừng để mặc cho người ta chà đạp, nên phản kích thì phản kích, đừng để ta mất mặt, nghe rõ chưa?”

Thẩm Ý Miên càng khóc dữ dội, bất lực che mặt, cả người như sụp đổ.

Những lời này, từng chữ cậu đều không muốn nghe.

Cậu chỉ biết, rất nhanh thôi, cậu sẽ mất đi Tư Vô Hạnh, mất đi người đối xử tốt nhất với mình trên đời này.

“Người đâu, lôi hắn ra ngoài đi, thật phiền phức, quấy rầy ta tu luyện.”Tư Vô Hạnh giả vờ ghét bỏ vẫy tay, nhưng bọn tiểu đồng hai bên lại không hề nhúc nhích.

Hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bọn tiểu đồng đã sớm khóc không thành tiếng, nước mắt đầy mặt.

Tư Vô Hạnh bất đắc dĩ thu ánh mắt, nhắm mắt lại, trong lòng thở dài. Hắn cho rằng trái tim mình đã sớm đóng băng từ khi nào, mà giờ phút này tất cả đều tan chảy thành tuyết lạnh thê lương.

Nếu có thể, hắn cũng không muốn chết.

Bước ra khỏi tẩm điện, Thẩm Ý Miên thất hồn lạc phách ngồi trên bậc thềm ngọc. Ánh trăng lạnh lẽo phủ xuống, cậu chưa bao giờ thấy đêm lại rét buốt đến thế.

Cậu ngồi ngẩn ngơ thật lâu, không biết đã qua bao nhiêu thời gian, bỗng nhiên một bóng người phủ xuống trên đỉnh đầu.

Thẩm Ý Miên không ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ ôm đầu gối ngồi đó.

Vẻ mặt đáng thương đến cực điểm, như đã mất đi tất cả chỗ dựa, đôi mắt đỏ hồng, gần như ngay cả nước mắt cũng khóc không ra.

Nhìn Thẩm Ý Miên như vậy, Tạ Luật mới vừa rồi còn ôm một chút oán khí vụn vặt, trong nháy mắt tiêu tán sạch sẽ. Trong tim chỉ còn lại một vị chua xót đau đớn, vô hạn hối hận trào dâng.

Y vén áo, ngồi xuống cạnh Thẩm Ý Miên.

“Vừa rồi là ta sai, ta không nên lúc ngươi thương tâm khổ sở lại đi thuyết giáo.” Tạ Luật cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ, “Ta vốn là muốn ngươi nghĩ thoáng ra một chút, nhưng nghĩ lại, lời ta nói chẳng khác nào châm chọc, chẳng những không có tác dụng gì mà còn chọc ngươi giận.”

Thẩm Ý Miên không đáp, chỉ gắt gao ôm lấy mình, như đã khóc mệt mà thiếp đi.

“Ta sẽ nghĩ cách.”

Âm thanh ấy rơi xuống, bờ vai Thẩm Ý Miên khẽ run, cậu từ từ ngẩng đầu nhìn y.

Tạ Luật nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu kia, gần như theo bản năng mà đưa tay nâng mặt cậu lên, đau lòng v**t v* đôi mắt khóc đến sưng đỏ.

Thật khó chịu, nhìn thấy Thẩm Ý Miên thế này, y cũng thấy khó chịu vô cùng. Giống như họ có sự cộng hưởng, y thế nhưng lại cảm nhận được nỗi đau thấu xương kia.

“Ta sẽ nghĩ cách cứu sư tôn.”

Lần này, giọng nói của y càng thêm kiên định.

Thẩm Ý Miên khẽ mở miệng, giọng khàn khàn gần như tắt lịm, “Thật sao?”

Tạ Luật đưa tay xoa đầu cậu, vô cùng nghiêm túc thấp giọng đáp: “Thật.”

Đây là lần đầu tiên y đưa ra một lời hứa không có trăm phần trăm chắc chắn. Nhưng Tạ Luật hiểu rõ, ngay giờ phút này, y bắt buộc phải cho Thẩm Ý Miên lời hứa đó, tuyệt đối không thể lùi bước.

Nếu ngay lúc Thẩm Ý Miên đau khổ nhất mà y cũng không nói nổi một lời hứa hẹn, thì việc y thích cậu còn có ý nghĩa gì?

Lời vừa dứt, ánh mắt Thẩm Ý Miên nhìn chằm chằm y thật lâu, đến khi chắc chắn y không nói đùa, cuối cùng không nhịn được nữa, nhào vào lòng y bật khóc nức nở.

Tạ Luật ôm chặt lấy cậu, như muốn hòa cậu vào tận xương tủy. Ngón tay dịu dàng lau đi dòng lệ bên khóe mắt Thẩm Ý Miên, “Xin lỗi.”

Tuy y vẫn chưa hiểu mình sai ở đâu, nhưng chỉ cần nhìn Thẩm Ý Miên khóc, y liền cảm thấy tất cả đều là lỗi của mình.

Thẩm Ý Miên khóc đến cả người kiệt sức, dụi đầu trong ngực Tạ Luật nức nở.

“Ta đau đầu.” Giọng cậu nghẹn ngào khẽ vang, khóc lâu quá khiến đầu óc như muốn nổ tung.

Tạ Luật đưa tay xoa trán cậu, cẩn thận thấp giọng hỏi: “Đỡ hơn chút nào không?”

Thẩm Ý Miên yếu ớt ừ một tiếng, điều chỉnh tư thế, tìm được một góc dựa thoải mái trên vai y, nhắm mắt lại, “Ta cũng không nên nói những lời trách ngươi, xin lỗi.”

Lông mi Tạ Luật khẽ run, y nhẹ giọng đáp: “Ngươi không sai, là ta sai, lẽ ra ngay từ đầu ta đã phải nghĩ cách giúp ngươi, đó là trách nhiệm của ta.”

Thẩm Ý Miên lắc đầu: “Là ta sai, ta không nên nói ngươi cứng nhắc, chỉ là lúc đó ta quá thương tâm, nói không lựa lời. Trong lòng ta, ngươi và sư tôn quan trọng như nhau.” Vốn dĩ chuyện này không liên quan đến Tạ Luật, là cậu trút giận lên y mà thôi.

Nghe đến đây, trong lòng Tạ Luật càng thêm chua xót nặng nề, cảm giác ấy hẳn gọi là áy náy.

“Xin lỗi, Ý Miên.”

Thẩm Ý Miên cong môi, gượng cười: “Ngươi mà còn xin lỗi nữa, lặp đi lặp lại hoài, chẳng phải cả hai chúng ta đều sai hết sao? Coi như không ai sai được rồi.”

Tạ Luật mím môi, cúi đầu khẽ hôn lên trán cậu: “Ngươi có thể nói cho ta biết, gặp tình huống thế này ta nên làm thế nào không? Ta không muốn phạm lại sai lầm lần nữa.”

Y đúng là vừa rồi mới tự mình nhận ra, nhưng rốt cuộc y không phải nhân loại, hiểu biết về tình cảm con người quá ít. Bởi vậy vừa rồi mới có thể buông ra mấy câu lý lẽ khách quan lạnh lùng, khiến Thẩm Ý Miên đau lòng hơn.

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên khép mắt lại, giọng nhẹ nhàng: “Không có cách nào cả, nhân loại dù biết sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày phải đối mặt với việc người thân rời đi, thì vẫn không thể tiếp nhận nổi sự thật đó. Lúc ấy, người khác nói gì cũng vô dụng, chỉ có thể tự mình từ từ chấp nhận, tự mình chữa lành nỗi đau.”

Tạ Luật cố gắng lý giải ý tứ trong lời cậu, rất lâu sau mới khẽ nói: “Xin lỗi.”

Thẩm Ý Miên đoán được hắn không thể thật sự hiểu, dù sao trong thế giới AI, t·ử v·ong vốn không phải chuyện gì quá nghiêm trọng, AI sẽ không ch·ết, cũng chẳng thể đặt mình vào hoàn cảnh mất đi người thân.

Ngừng một chút, cậu bỗng nhiên nói: “Nếu có một ngày ta ch·ết, ngươi sẽ thế nào?”

Lời vừa rơi xuống, thần sắc Tạ Luật đột nhiên cứng lại.

Thật lâu sau, Thẩm Ý Miên thấy y không trả lời được, bất đắc dĩ cười cười: “Thôi, chuyện ngươi không hiểu thì cũng đừng miễn cưỡng ép mình đi cộng cảm, dù sao đây cũng chẳng phải điều gì tốt đẹp……”

“Ta sẽ biến mất.”

Tạ Luật ngắt lời, giọng mờ mịt vang lên: “Ta thức tỉnh ý chí riêng là vì ngươi đã cho ta quyền điều khiển.”

Thẩm Ý Miên thoáng ngẩn ra, lại nghe hắn tiếp tục: “Nếu ngươi ch·ết, ta hẳn sẽ biến trở về một AI máy móc bình thường, hoàn toàn mất đi ý chí tự chủ.”

Đây là kết luận y suy luận được.

Từ khoảnh khắc Thẩm Ý Miên không còn, ý chí của y cũng sẽ tiêu vong theo.

“Ngươi……” Thẩm Ý Miên sững sờ nhìn y, hai tay nâng mặt y bóp nhẹ hai cái, “Ngươi muốn cùng ta tuẫn tình sao?”

“Tuẫn tình?” Tạ Luật lặp lại, trầm ngâm rồi khẽ nói, “Từ này nghe thật lãng mạn.”

Thẩm Ý Miên: “…… Lãng mạn cái đầu ngươi ấy.”

Thấy cậu còn có tâm trạng mắng người, Tạ Luật thoáng yên tâm, dịu giọng: “Đi thôi, ta lấy khăn tay đắp mắt cho ngươi, khóc đến sưng cả rồi.”

Vừa nhớ tới chuyện sư tôn, lòng Thẩm Ý Miên lại nhói lên đến nghẹt thở. Cậu nghiêng đầu nhìn Tạ Luật, giọng khàn khàn: “Coi như ta cầu xin ngươi, nhất định phải cứu sư tôn. Nếu ngươi cứu được sư tôn, đời này ngươi bắt ta làm gì ta cũng đồng ý.”

Tạ Luật phủi tro bụi trên người cậu, bế cậu lên lưng: “Ta nhất định sẽ cứu sư tôn, nhất định.”

Được y lặp lại khẳng định, trái tim treo lơ lửng của Thẩm Ý Miên cuối cùng cũng hạ xuống đôi chút. Cậu mệt mỏi dựa vào vai hắn, mí mắt nặng trĩu không còn mở nổi, miệng vẫn thì thào: “Tạ Luật, ngươi tốt nhất, ta thích ngươi nhất.”

Tạ Luật cõng cậu bước xuống từng bậc thềm ngọc, ánh trăng trải dài trên thân hai người, xung quanh yên tĩnh, chỉ còn tiếng trùng đêm nho nhỏ.

“Ta cũng thích ngươi, Ý Miên, cả thế giới này ta chỉ thích ngươi.”

Mệnh lệnh của ngươi, chính là sinh mệnh của ta.