Giường nệm ướt đẫm, Thẩm Ý Miên từ trong chăn bò ra, trên cổ toàn là chi chít dấu răng, giống như người vừa bị chết đuối mới vớt lên bờ, tham lam hít lấy ngụm không khí đầu tiên. Cậu đẩy cái đầu cứ dán sát tới của Tạ Luật ra, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Nghỉ một lát đi.”
AI thì sẽ không mệt, càng không có cái gọi là tinh tẫn nhân vong, nhưng con người thì khác.
Thể lực của cậu căn bản đuổi không kịp Tạ Luật, có cố thế nào cũng không theo được. Thẩm Ý Miên cảm thấy nếu cứ tiếp tục để y lăn qua lộn lại, toàn bộ xương cốt trên người cậu sẽ nát thành vụn mất.
“Ca, ta không phải người máy, ta là người. Thật sự mệt rồi, cho ta nghỉ một chút.” Thẩm Ý Miên hất tay Tạ Luật ra, thở dài, “Có lúc ta thật sự sợ, nếu tương lai AI thay thế nhân loại, tất cả đều giống như ngươi bây giờ thì phải làm sao, thế giới đó đúng là xong đời rồi.”
Tạ Luật lúc này mới thu tay, bình thản đáp:
“Thế giới sẽ không vì một AI đắm chìm trong tình yêu mà hủy diệt.”
Hơn nữa, y tin rằng nếu có AI khác thức tỉnh, lý do để họ có ý thức tự do nhất định cao thượng hơn nhiều. Dĩ nhiên, cũng có kẻ còn thấp kém hơn y, dù sao cái gọi là “liêm sỉ” vốn là khái niệm đặt ra cho con người, chẳng liên quan gì đến AI.
Thẩm Ý Miên bị chọc cười, nghiêng đầu nhìn y, “Ngươi biết mình bây giờ chính là một tên não luyến ái không?”
“Ta không phải não luyến ái, ta chỉ đang bình thường thôi. Giống như nhân loại bình thường, sẽ biểu đạt tình cảm với người mình thích.” Tạ Luật nghiêm túc phủ nhận, rồi thẳng tay bế cậu lên từ giường, đặt vào thau tắm: “Phải rửa sạch sẽ, bằng không sẽ sinh bệnh.”
Nước ấm bao trùm toàn thân, Thẩm Ý Miên thoải mái híp mắt, tò mò hỏi:
“Ừ ừ, biết ngươi thích ta đến mức nào rồi. Đúng rồi, bí cảnh kia có vui không?”
Tạ Luật vừa cẩn thận giúp cậu rửa sạch, vừa đáp:
“Phong cảnh không tồi. Còn về nội dung thì cũng chẳng khác mấy so với mấy truyện tu chân trên mạng, đánh quái là có thể thăng cấp, thỉnh thoảng còn giải được mấy cốt truyện ẩn giấu.”
Thẩm Ý Miên ghé vào mép thau, chớp mắt nhìn y:
“Nếu… ta nói nếu thôi Tân Thủ thôn Yên Sơn xong cốt truyện rồi, ngươi tính đi đâu tiếp?”
Nghe vậy, động tác của Tạ Luật khựng lại, rũ mắt nhìn cặp mắt đầy tò mò kia, trầm giọng nói:
“Cốt truyện kế tiếp, sau khi xong Yên Sơn Tân Thủ thôn thì phải khiêu chiến ba đại tông môn còn lại. Đánh xong toàn bộ thì có thể phi thăng thành tiên, lên Thiên giới đi khiêu chiến các loại thần tiên.”
Nghe xong, Thẩm Ý Miên nuốt nước bọt, hơi ngồi thẳng dậy:
“Ngươi muốn phi thăng?”
“Ân.”
Trước đây Tạ Luật chưa từng nói đến việc này, bởi vì bọn họ còn chưa kết thúc cốt truyện Yên Sơn. Nhưng với thân phận nam chính, phi thăng chỉ là chuyện sớm muộn. Thậm chí đi hết toàn bộ cốt truyện xong, y vẫn phải đi đến một thế giới khác, làm nhiệm vụ khác, cứ thế lặp đi lặp lại, vòng này tiếp nối vòng khác, vĩnh viễn không dừng.
Trong thế giới này, y chỉ là một AI được tạo ra để lấp đầy và duy trì cốt truyện, chứ không phải một con người bằng xương bằng thịt.
Huống chi, cho dù y thật sự là người, thì Thẩm Ý Miên cũng đâu khác gì? Cậu vốn dĩ cũng bị ném đến thế giới tu chân này, tự sinh tự diệt.
Sự khác biệt căn bản không nằm ở “cacbon” hay “silicon”, mà là sự ngạo mạn và coi thường của kẻ đứng ở tầng trên với sinh mệnh dưới tay.
Nếu muốn ở lại bên cạnh Thẩm Ý Miên, y phải trả giá nỗ lực gấp bội.
“Vậy sau khi ngươi phi thăng, chẳng phải hai ta sẽ phải xa nhau rất lâu sao?” Thẩm Ý Miên bỗng cảm thấy khó chịu, dù khoảng cách đó còn xa mới tới, nhưng cậu đã sớm cảm nhận trước được nỗi bi thương chia lìa.
Tạ Luật trầm mặc giây lát, rồi nói thấp giọng:
“Không cần lo. Thiết lập trong sách này là một người đắc đạo, gà chó cũng lên trời. Ta phi thăng, ngươi cùng ta lập khế ước cũng có thể phi thăng. Thê tử, cha mẹ, con cái của ta đều sẽ được phong tiên vị.”
Thẩm Ý Miên lập tức trừng to mắt, giống như trúng vé số độc đắc, không dám tin kêu lên:
“Ta cũng có thể phi thăng?”
Tạ Luật bất đắc dĩ thở dài, bàn tay khẽ bóp lấy khuôn mặt mềm mại kia, thấp giọng nói:
“Trọng điểm không phải là phi thăng, mà là sau khi ta đi hết cốt truyện quyển sách này, có khả năng rất lớn sẽ bị phái sang những thế giới khác làm nhiệm vụ mới.”
“Vậy ta hỏi, sau khi ngươi phi thăng thành tiên, có thể mang sư tôn ta theo cùng không?” Thẩm Ý Miên đã hoàn toàn chìm trong giấc mộng phi thăng, nghiễm nhiên xem chuyện đó như chắc chắn, “Không lẽ ta một tên ăn hại còn có thể phi thăng, mà Tư Vô Hạnh mạnh hơn ta gấp trăm lần ngàn lần lại không thể?”
Tạ Luật thấy cậu căn bản chẳng chịu nghe mình nói, chỉ biết mơ mộng viển vông, liền híp mắt, cúi đầu hung hăng cắn lên đôi môi cứ lải nhải không ngừng kia.
Thẩm Ý Miên đau đến kêu khẽ một tiếng, giơ tay vỗ mạnh vào vai y:
“Cắn ta làm gì?”
“Ngươi không để tâm đến ta.” Tạ Luật đáp, giọng mang theo một tia oán trách mơ hồ.
Thẩm Ý Miên sờ sờ môi, trừng mắt nhìn y:
“Ai nói ta không để tâm ngươi? Dù sao ngươi nhất định sẽ có biện pháp giải quyết, hơn nữa ngươi căn bản không nỡ rời ta.”
Đúng là kiểu cậy sủng mà kiêu. Cụm từ này đặt lên người Thẩm Ý Miên quả thực chuẩn xác đến lạ.
Tạ Luật bỗng thầm cảm khái, cổ nhân sáng tạo thành ngữ quả thật khái quát cực kỳ tinh chuẩn.
Nhưng, được người mình thích tín nhiệm một cách tuyệt đối như vậy… cảm giác cũng không tệ.
“Sư tôn không thể cùng chúng ta phi thăng.” Tạ Luật chợt mở miệng trả lời câu hỏi ban nãy.
Thẩm Ý Miên sững sờ, có chút mất mát:
“Tại sao? Phi thăng cũng phải xét hộ khẩu à, không cùng hộ khẩu thì không được phi thăng chắc? Hay ta nhận hắn làm nghĩa phụ thì được?”
“Không được.” Tạ Luật ôm cậu từ thau tắm ra, tận tâm giúp lau khô rồi mặc lại y phục, thấp giọng nói:
“Bởi vì sư tôn đã sắp hết mệnh số.”
Lời vừa rơi xuống, cả người Thẩm Ý Miên cứng đờ, như bị sét đánh trúng, chết lặng tại chỗ.
Thật lâu sau, cậu mới run run mở miệng:
“Ngươi… ngươi nói cái gì?”
Tạ Luật vốn nhìn nhận sinh mệnh con người quá mức thản nhiên, cho nên y không ý thức được tin tức này đối với Thẩm Ý Miên nặng nề thế nào.
“Thọ nguyên sư tôn vốn đã hết từ nửa năm trước, chỉ là dựa vào đan dược mà kéo dài. Lần này giết chưởng môn xong, hắn cũng sẽ chẳng còn sống được bao lâu nữa. Thực ra, cho dù thọ nguyên chưa hết, hắn và Tố Hoằng đã kết Thiên Đạo hôn khế, một người chết thì người còn lại cũng sẽ chẳng sống được lâu.”
Tư Vô Hạnh kiên trì tới nay chỉ vì muốn Tố Hoằng hoàn toàn thân bại danh liệt, coi như là thay Thôi Tuyết Ý báo thù rửa hận.
Thẩm Ý Miên ngây dại, rất lâu sau mới siết chặt tay Tạ Luật, run rẩy cầu xin:
“Tạ Luật, ngươi cứu hắn được không?”
Tạ Luật cau mày, nhẹ giọng lặp lại:
“Hắn vốn đã hết thọ nguyên, bất kể cốt truyện Yên Sơn thay đổi thế nào, kết cục cũng là cái chết.”
“Nhưng ngươi… ngươi có thể nghĩ cách khác không? Biện pháp gì cũng được!” Hốc mắt Thẩm Ý Miên nhanh chóng đỏ ửng, nói năng lộn xộn, “Hay ngươi có thể làm cho sư tôn phi thăng thành tiên, như vậy hắn sẽ không phải chết…”
Tạ Luật nâng mặt cậu lên, khẽ an ủi:
“Bình tĩnh, nghe ta nói. Người đã định trước sẽ chết, lấy tu vi của sư tôn, muốn phi thăng ít nhất cũng phải tu thêm mười năm nữa. Nhưng hắn không còn mười năm. Ngươi phải học cách chấp nhận cái chết.”
“Ta không thể bình tĩnh!” Thẩm Ý Miên hoảng loạn, đẩy y ra, mặc xong quần áo liền định lao ra cửa. Nhưng vừa bước đến ngưỡng, đã bị Tạ Luật nắm chặt cổ tay kéo lại.
“Ngươi muốn đi đâu?” Y giữ chặt, kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Đây là giai đoạn ngươi nhất định phải trải qua. Sinh lão bệnh tử, có sinh có tử, có tử mới có sinh, hết thảy ổn định đều đi kèm hỗn loạn. Đây là định luật bất biến của vũ trụ, không ai có thể vĩnh viễn ở bên ngươi. Đương nhiên, ngoại trừ ta.”
Thẩm Ý Miên cố vùng ra, nhưng không thoát nổi. Sau một lúc lâu, cậu bỗng nhiên gạt tay y ra, lạnh lùng nói:
“Ngươi tốt nhất nên im miệng! Ta không có tâm trạng nghe ngươi nói mấy lý luận cứng nhắc từ cơ sở dữ liệu. Ta muốn đi gặp sư tôn!”
Câu nói rơi xuống, Tạ Luật ngẩn người.
Hai ánh mắt chạm nhau. Nhìn đôi mắt hoảng loạn kia, Thẩm Ý Miên thoáng xẹt qua một tia hối hận. Cậu biết mình vừa nói sai.
Nhưng lúc này, cậu thật sự chẳng nghe lọt bất cứ điều gì.
Nếu biết trước Tư Vô Hạnh sẽ chết, cậu tuyệt đối sẽ không để hắn ra tay giết chưởng môn.
Cậu quá ngu xuẩn, ngu xuẩn đến cực điểm!
Tư Vô Hạnh từng nói qua, “Thiên Đạo hôn khế, một người chết, người kia cũng chẳng sống được bao lâu.”
Vậy mà lúc ấy, cậu lại không nhận ra hàm ý trong câu nói đó.
Sư tôn ngay từ đầu đã chuẩn bị đồng quy vu tận cùng chưởng môn!
“Ta… ta không nên nói ngươi như vậy…”
Thẩm Ý Miên rối rắm vò tóc, muốn giải thích thêm, lại thấy Tạ Luật lặng lẽ buông tay, mở cửa phòng.
“Ngươi đi đi.”
Thẩm Ý Miên mím môi, phức tạp nhìn y một cái, muốn bước lên ôm lấy y, nhưng lại bị Tạ Luật hơi nghiêng đầu tránh đi.
“Thì ra, trong mắt ngươi, lời ta nói đều chỉ là mớ lý luận cứng nhắc lấy từ cơ sở dữ liệu.”
Thanh âm của Tạ Luật vang lên bình thản, nhưng lại khiến Thẩm Ý Miên nghẹn thở.
“Ta vẫn luôn nghĩ rằng ngươi coi ta như một đồng loại có ý chí riêng mà đối đãi, hiện tại xem ra, tất cả chỉ là ta tự mình ảo tưởng tốt đẹp.”
Thẩm Ý Miên mím môi, trong lòng dần dần bốc lên một ngọn lửa phiền muộn, trầm giọng nói:
“Ta thế nào có thể coi ngươi là đồng loại? Một con người tuyệt đối sẽ không bình thản nhìn sinh tử như vậy, nhất là khi liên quan đến người quan trọng của chính mình. Ngươi vừa rồi nói những lời kia, dù có đúng đến mấy, nhưng nói ra ngay lúc ta đang đau lòng, chẳng lẽ đó là điều một người bình thường sẽ làm sao?”
Chẳng lẽ cậu không biết, con người ai cũng sẽ phải chết?
Chẳng lẽ cậu không biết, những người bên cạnh cậu cuối cùng từng người một đều sẽ rời bỏ cậu?
Thứ cậu cần, chẳng lẽ là những đạo lý lạnh lùng nặng nề kia của Tạ Luật sao?
Đạo lý ấy, ai mà chẳng hiểu!
“Tạ Luật, ngươi và ta, quả thực không giống nhau.”
Thẩm Ý Miên thờ ơ thu ánh mắt lại, tránh khỏi tầm nhìn của y, đẩy cửa bước ra ngoài.
Trong căn phòng yên tĩnh, Tạ Luật vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng Thẩm Ý Miên xa dần, cho đến khi hình bóng kia biến mất hẳn khỏi tầm mắt.
Trong lòng y, một ngọn lửa bức bối dần dần cháy lên, từng tấc từng tấc thiêu đốt, khiến các ngón tay khẽ siết chặt lại. Y hoàn toàn không rõ, vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu.
Y vốn nghĩ mình không hề sai.
Thẩm Ý Miên cần phải học cách chấp nhận hiện thực, y chỉ muốn cậu bình tĩnh khách quan đối diện cái chết, chứ không muốn cậu vì thế mà đau khổ quá mức.
Rõ ràng y chỉ có ý tốt để khuyên nhủ, vậy y sai ở chỗ nào?
Ánh mắt Tạ Luật rơi xuống chiếc giường vừa rồi còn lưu lại dấu vết quấn quýt, trong đầu lại vang vọng câu nói “lý luận cứng nhắc” kia của Thẩm Ý Miên. Bàn tay y siết chặt, ánh mắt dần dần tối đi.
Thì ra trong mắt Thẩm Ý Miên, y từ trước đến nay chỉ là một cái máy biết nói đạo lý, thỉnh thoảng có thể làm bạn giải tỏa cô đơn.
Nhưng mà, Ý Miên… ngươi đã sai rồi.
Ta cũng biết tức giận.