Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 41: ngày mai thấy ch·ết mùa xuân, còn không kết thúc?……

Câu từ chối còn chưa kịp bật ra, Tạ Luật đã đè cậu ngã xuống giường nệm, ánh mắt dừng lại trên vòng eo gầy mảnh mai kia, phảng phất như xuyên qua lớp y phục mỏng manh nhìn thấu làn da trắng như tuyết bên dưới, yết hầu không khỏi khẽ lăn một chút,

“Đừng động, lần này nhất định so lần trước tiến bộ hơn.”

Thẩm Ý Miên nghiến răng đá y một cước, vừa muốn ngồi dậy, lại bị y đè vai ép trở về giường.

“Ngươi không phối hợp, ta không có cách nào triển lãm cho ngươi thấy nội dung ta vừa mới học.”

Tạ Luật nửa ôm lấy cậu, bàn tay nhẹ nhàng lướt qua sau gáy, tay kia thì từ tốn tháo dải lưng bên hông Thẩm Ý Miên.

Thẩm Ý Miên bóp chặt lấy cánh tay có ý đồ xấu xa kia, tức giận nói: “Ai thèm phối hợp với ngươi, lần trước ta đã nói, chỉ là giúp ngươi thể nghiệm cảm giác làm người một chút thôi, không có lần sau!”

Nghe vậy, Tạ Luật khẽ gật đầu, cúi xuống hôn lên khóe môi cậu: “Nhưng ta chưa từng đồng ý.”

Thẩm Ý Miên: “? Ai quản ngươi có đồng ý hay không?”

Người này, gương mặt thì ngoan ngoãn mà hành động lại chẳng nghe lời chút nào.

“Ngươi không muốn thử sao?” Tạ Luật nửa quỳ bên giường, bàn tay vẫn cố chấp giữ lấy dải lưng kia, ngước mắt nhìn lên cậu, trong mắt đen tối nặng nề dục niệm, “□□ là sự ràng buộc thân mật, ngươi không cần phải dè dặt như thế.”

Thẩm Ý Miên bóp thái dương, chống tay lên mặt y, đẩy ra xa một chút: “Ta nói bao nhiêu lần ngươi mới hiểu, loại chuyện này chỉ có khi hai bên thích nhau mới có thể làm.”

“Cho nên?”

Tạ Luật vẫn không hiểu: “Tâm tư ta đối với ngươi rõ ràng như ban ngày, mà ngươi cũng đâu hoàn toàn chán ghét ta, không phải sao?”

Thẩm Ý Miên khó xử nhìn y. Muốn cậu một kẻ vừa mới nếm trải một lần đã bất tỉnh vì thiếu tiết chế, giờ lại giảng giải chuyện tình cảm – chẳng phải là đàn gảy tai trâu sao?

“Hai con người khi tiến thêm bước này, phải có sự đồng điệu tâm ý, phải yêu nhau, nắm tay, ôm ấp, cuối cùng là tình nguyện của cả hai bên, mới có thể làm loại chuyện này.”

Cậu nghiêm túc nhìn thẳng mắt y: “Ngươi nói thật đi, ngươi đối ta gọi là thích sao? Ngay cả thích là gì ngươi còn không hiểu, đúng không?”

Tạ Luật cụp mắt trầm mặc, thấp giọng nói: “Thích về sinh lý cũng nằm trong phạm trù thích.”

Thẩm Ý Miên suýt nghẹn: “Cái gì mà thích sinh lý, ngươi mẹ nó chỉ là thèm thân thể ta thôi! Ta nói cho ngươi biết, loại hành vi này ở thế giới loài người gọi là tra nam, ngươi chỉ vì muốn cùng ta lên giường mới nói là thích ta.”

Tạ Luật mơ hồ cảm thấy lời Thẩm Ý Miên có chỗ sai, nhưng không biết phản bác thế nào.

Trầm mặc một lúc, y vươn tay khẽ đặt lên đầu gối cậu,thấp giọng : “Ta chỉ muốn thân cận ngươi, chẳng lẽ thế cũng sai sao?”

Ban đầu đúng là vì thấy Thẩm Ý Miên và Tả Yến ở cạnh nhau mà nảy sinh ghen tỵ, bất cam và oán niệm. Khi ấy, lý trí như đứt đoạn, y liệt kê hơn mười biện pháp để ép bản thân quay về quỹ đạo, nhưng không biện pháp nào thành công.

Sau đó, y lại thấy ở bên Thẩm Ý Miên rất vui, làm loại chuyện này cũng thấy thoải mái, dù có bị cậu đánh chửi cũng cảm thấy tâm tình cực tốt.

Chẳng lẽ thế không tính là thích?

Chẳng lẽ vì Thẩm Ý Miên là nhân loại, nên nhất định hiểu rõ thích là gì sao?

Tạ Luật không nói ra. Y nhớ rõ Thẩm Ý Miên từng khoe lúc đi học được công nhận là tình thánh, chỉ mong đó không phải là lời nói dối.

“Thân cận ta không nhất định phải dùng cách này.” Thẩm Ý Miên kiên nhẫn dạy dỗ, “Ngươi có thể… cùng ta kết bái huynh đệ.”

Tạ Luật: “Lên giường rồi vẫn có thể kết bái sao?”

Thẩm Ý Miên hàm hồ đáp: “Ai nói không được, ngươi chưa thấy thì sao biết không có?”

Nghe vậy, Tạ Luật mím môi, nhạt giọng hỏi: “Kết bái rồi còn có thể lên giường không?”

“… Không được.” Thẩm Ý Miên thật sự muốn cạy đầu y ra xem suốt ngày nghĩ gì, tại sao từ lần khai trai đầu tiên về sau trong đầu chỉ toàn xoay quanh chuyện giường chiếu.

Nghe xong, Tạ Luật lập tức dứt khoát từ chối: “Vậy thôi, ta không cần kết bái huynh đệ.”

“Vậy…” Thẩm Ý Miên do dự một lát, “Ngươi cũng có thể theo đuổi ta, nhưng nếu ta chưa đồng ý, ngươi tuyệt đối không được làm loại chuyện này với ta.”

Như vậy có khác gì treo y?

Nhưng nếu hai người thật sự muốn ở bên nhau, cũng phải từ từ bồi dưỡng tình cảm. Không đúng, khi nào cậu đã nghĩ đến chuyện ở bên Tạ Luật vậy chứ!

Thẩm Ý Miên còn đang cân nhắc có nên thu hồi những lời mình vừa nói không, thì Tạ Luật đã dứt khoát đáp ứng: “Được.”

Thẩm Ý Miên ngạc nhiên, “Ngươi không sợ ta cả đời cũng không đáp ứng sao?”

“Không sao.” Tạ Luật bình tĩnh nhìn cậu, vô cùng chắc chắn, “Ngươi sẽ đồng ý, ta tin tưởng chính mình.”

“… Như vậy đi.”

Thấy cậu đồng ý, Tạ Luật lại không chịu buông tha, hỏi thêm một câu: “Ngươi thật sự không muốn thử kỹ xảo mới học của ta sao?”

Khóe miệng Thẩm Ý Miên giật giật, bất đắc dĩ hỏi: “Kỹ xảo gì?”

Bị cậu hỏi như vậy, đáy mắt Tạ Luật thoáng qua một tia chờ mong, thần sắc giống hệt lúc trước y muốn đưa bản thuyết minh cho cậu xem.

Tạ Luật cúi đầu, bàn tay đặt lên lớp vải mỏng trên đầu gối Thẩm Ý Miên, gần như thành kính mà hôn một cái, “Chỉ có thể hiểu ngầm, không thể nói ra.”

Còn làm bộ thần thần bí bí.

Thẩm Ý Miên liếc y một cái, thấy y như muốn ngẩng đầu, liền vội dời mắt: “Không nói thì thôi, dù sao ta cũng không hứng thú.”

Tạ Luật chậm rãi xoay mặt cậu lại, kề sát tai thì thầm.

Khuôn mặt trắng nõn lập tức nổi lên rặng mây đỏ, Thẩm Ý Miên kinh hãi nhìn y, lắp bắp: “Ngươi… Ngươi học được từ đâu, ai dạy ngươi?”

“Chỉ có thể hiểu ngầm, không thể nói ra.” Tạ Luật lại lặp lại, đầu ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối cậu, nhỏ giọng: “Ngươi sẽ thích, muốn thử không?”

Thẩm Ý Miên đỏ bừng cả mặt, vội bắt lấy tay y: “Không… không cần.”

Tạ Luật nhìn cậu thật sâu, giọng thấp: “Ta không có năng lực phán đoán ngươi có phải khẩu thị tâm phi không. Nếu trong lòng ngươi thật sự muốn, hãy trực tiếp nói với ta, không cần thấy xấu hổ. Vào lúc này, ngươi có thể tạm coi ta như một AI phục vụ không có ý chí.”

Trước khi cậu chịu đồng ý sau khi y theo đuổi, y chỉ có thể làm như vậy.

Đối diện ánh mắt nóng bỏng đến dọa người của Tạ Luật, Thẩm Ý Miên nuốt nước miếng, hồi lâu mới nhỏ giọng: “Ta thật sự không muốn…”

“Được thôi.” Tạ Luật vừa muốn đứng dậy, cổ tay lại bị giữ chặt.

Mặt Thẩm Ý Miên đỏ hồng, hạ giọng: “Nhưng nếu ngươi… thật sự đặc biệt muốn thử…”

Thần sắc Tạ Luật đoan chính, nhẹ giọng: “Tiếp tục, ta cần ngươi hạ đạt mệnh lệnh chuẩn xác.”

“Ngươi nếu thật sự đặc biệt muốn thử…” Thẩm Ý Miên cắn môi, nhắm mắt: “Cũng… không phải không được.”

Tạ Luật ngừng lại một chút, lại hỏi: “Phủ định hai lần là khẳng định, vậy nghĩa là được?”

Thẩm Ý Miên bị y truy hỏi đến nóng nảy, dứt khoát thu tay: “Ngươi còn muốn hỏi bao nhiêu lần, ta thấy thôi khỏi.”

Ánh mắt Tạ Luật hơi hẹp lại, lập tức đem cậu vây ở trước mặt: “Đừng nóng, ta không hỏi nữa.”

Rõ ràng lúc trước y cố tình chọc cậu. Thẩm Ý Miên nghiến răng: “Nhanh, lên, trước khi ta đổi ý.”

Khóe môi Tạ Luật khẽ nhếch, khó mà phát hiện, y hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu: “Tuân mệnh.”

Rất lâu sau đó, Thẩm Ý Miên chống hai tay trên giường, đôi chân run rẩy như mì sợi mới phơi ba ngày.

Ông trời ơi, thoải mái chết mất.

Rốt cuộc ai dạy y?

Tạ Luật thong thả ngẩng đầu từ g*** h** ch*n cậu, lòng bàn tay lau đi dịch ở khóe môi. Khi bốn mắt chạm nhau, tim Thẩm Ý Miên run bắn, giống như bị một cái búa nhỏ gõ vào ngực, bang bang vang dội. Cậu vội vàng đẩy đầu y ra, lúng túng mặc quần áo vào.

“Phục vụ hài lòng chứ?”

Rõ ràng giọng điệu rất nhạt, nhưng nghe kỹ lại hàm chứa ý vị khó lường.

Cả người Thẩm Ý Miên cứng đờ, không dám nhìn mắt y: “Tạm… tạm được thôi.”

“Ngày mai ngươi đi Nguyên Thanh Phong, ta không thể đi cùng, chạng vạng ta sẽ đến tìm ngươi.”

Tạ Luật nhìn cậu với dáng vẻ thẹn thùng kia, không nhịn được vươn tay nhéo má đỏ mềm của cậu.

Quả nhiên, đây mới là xúc cảm y thích nhất.

Thẩm Ý Miên xấu hổ liếc y, vừa định đứng dậy, ngay khi bước tới cửa, Tạ Luật xoay người nói:

“Ngày mai gặp.”

Ngày mai, y sẽ học thêm kỹ xảo thú vị hơn.

Cửa kẽo kẹt đóng lại.

Cho đến khi trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, Thẩm Ý Miên vẫn nghe được tim mình đập bùm bùm như trống trận. Cậu xấu hổ buồn bực, đập giường một cái, vùi mặt vào chăn mềm.

Chỉ là một câu “ngày mai gặp” thôi mà.

Vì sao tim lại đập nhanh như vậy.

Nhất định là do kỳ đ*ng d*c quái quỷ này!

Cái mùa xuân chết tiệt, còn chưa mau kết thúc đi?!

Một đêm mất ngủ, Thẩm Ý Miên lăn qua lăn lại, trằn trọc mãi. Cuối cùng sáng ra hai mắt thâm quầng, tinh mơ đã chạy tới Nguyên Thanh Phong.

Nguyên Thanh Phong do Thiên Nguyệt chân nhân làm phong chủ, môn hạ chỉ hơn nửa trăm đệ tử. So với Yên Sơn, coi như là một sư môn nhỏ ít đệ tử, đủ loại cấp bậc Thiên Địa Huyền Hoàng đều có. Tư Vô Hạnh từng nói Thiên Nguyệt chân nhân thu đồ không nhìn thiên phú, mà xem phẩm tính, vì vậy chắc chắn sẽ đồng ý thu cậu làm đồ đệ.

Trong tay cầm thư tiến cử của Tư Vô Hạnh, Thẩm Ý Miên đứng trên bậc thang núi nhìn ra xa, chỉ thấy Nguyên Thanh Phong hùng vĩ, núi non trùng điệp, cung điện liên miên, ẩn hiện trong mây sương như tiên cảnh.

Địa bàn rộng lớn như vậy, thế mà đệ tử lại chẳng nhiều hơn Tả Lăng Phong bao nhiêu.

Thẩm Ý Miên muốn tìm người dẫn đường, nhưng đứng ở sơn môn hồi lâu vẫn không gặp ai, chỉ đành tự mình cắn răng mò mẫm đi loạn khắp nơi.

Còn chưa đến trước cung điện, từ xa xa cậu đã thấy một bóng dáng tuyết y, vội vàng tiến lên chặn lại.

“Thẩm Ý Miên?”

Người trước mặt mặc một thân đạo phục tuyết sắc, dung mạo thanh tú ôn nhã, ngọc chất thiên thành, thoạt nhìn chính là loại sư huynh hiếm thấy trong nhóm đệ tử thiên giai: ôn hòa, nhã nhặn. Chỉ là Thẩm Ý Miên khi ở Thanh Hoành điện học tập, cứ mỗi lần trưởng lão giảng bài thì cậu đều ngủ gật, nên nhất thời hoàn toàn không nhớ nổi người trước mắt là ai.

Để tránh thất lễ, Thẩm Ý Miên cung kính hành lễ, rồi lấy từ trong ngực ra phong thư tiến dẫn do Tư Vô Hạnh tự tay viết, đặt vào tay vị sư huynh kia:
“Làm phiền sư huynh dẫn ta đi gặp Thiên Nguyệt chân nhân, sư tôn ta viết thư này, muốn ta chuyển bái nhập Nguyên Thanh Phong.”

Đối phương tiếp nhận thư, xem kỹ, trong mắt hiện lên vài phần nghi hoặc, giọng nói cũng ôn hòa:
“Êm đẹp thế này, sao sư đệ lại muốn chuyển bái sang Nguyên Thanh Phong?”

Thẩm Ý Miên sớm đã chuẩn bị lý do, cười cười đáp:
“Sư tôn ta bận tu luyện, mà ta lại tư chất ngu dốt. Sư tôn thấy ta có lòng muốn tiến bộ, nên bảo ta đến nhờ Thiên Nguyệt chân nhân chỉ dạy.”

Nghe vậy, trong mắt sư huynh thoáng ý cười, cẩn thận cất thư đi:
“Thì ra là vậy. Sư đệ theo ta.”

Hai người một trước một sau bước lên bậc thang. Thẩm Ý Miên vừa đi vừa cố gắng nhớ tên đối phương, nhưng trong đầu trống rỗng, chẳng có chút ấn tượng nào về vị sư huynh này.

“Sư đệ đừng tự coi thường mình. Ta nghĩ chắc trước đây ngươi chưa quá chấp nhất với việc cầu đạo phi thăng, cho nên tu vi mới luôn trì trệ. Ta còn nhớ rõ, lúc ngươi mới đến Thanh Hoành điện chỉ là Trúc Cơ kỳ, hiện giờ chỉ trong thời gian ngắn đã là Kim Đan kỳ, chẳng phải chứng minh ngươi rất có thiên phú sao?”

Thẩm Ý Miên giật mình nhìn y. Không ngờ lại có người để ý tới cậu như vậy.

Cậu vẫn luôn nghĩ mình ở Thanh Hoành điện chẳng khác nào kẻ mờ nhạt, chẳng ai nhớ đến.

“Thật xấu hổ, sư huynh cư nhiên còn nhớ đến loại người như ta sao?” Cậu tò mò hỏi.

Sư huynh cụp mắt, khẽ cười:
“Tự nhiên là có ấn tượng. Ngươi cùng đệ tử mới nhập môn Tạ Luật hoàn thành nhiệm vụ thiên giai, việc đó nhiều người đều biết.”

Quả nhiên, vẫn là bởi vì Tạ Luật.

Thẩm Ý Miên lập tức cụt hứng. Hóa ra chẳng phải vì cậu có điểm gì đặc biệt, mà vẫn là nhờ dính líu tới Tạ Luật.

“Thì ra là bởi vì Tạ Luật a…” Cậu gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Thật ra nhiệm vụ đều là y làm, ta không giúp được gì nhiều.”

Nghe vậy, bước chân sư huynh hơi khựng lại, ánh mắt khẽ chuyển qua:
“Không hẳn là bởi vì Tạ Luật.”

Thẩm Ý Miên ngây người.

Lại nghe đối phương ôn hòa nói:
“Bởi vì ngươi thoạt nhìn không giống những đệ tử khác, cho nên ta mới nhớ kỹ. Ở Thanh Hoành điện, mọi người chỉ vì nhiệm vụ mà đến, chỉ có ngươi thật sự nghiêm túc muốn nghe trưởng lão giảng khóa.”

Thẩm Ý Miên cứng họng. Cậu nhớ rõ khi đó mình chỉ nghĩ cần tranh thủ đến sớm để nghe, nhưng thực tế nghe chưa được bao lâu thì ngủ gật mất rồi.

“Ta… thật ra nghe được vài chữ là ngủ rồi.” Cậu thành thật đáp.

Sư huynh chỉ cười khẽ:
“Không cần lo, trưởng lão giảng bài vốn khô khan, ngay cả ta cũng thường không nghe lọt, huống chi ngươi căn cơ còn yếu, lời trưởng lão giảng quả thật không thích hợp với ngươi.”

Lúc này Thẩm Ý Miên mới hiểu, chẳng trách mỗi lần nghe giảng là buồn ngủ rã rời, hóa ra căn bản không hiểu nổi.

“Nếu thật sự bái nhập môn hạ sư tôn ta, sau này lúc tu luyện có gì không hiểu, cứ đến tìm ta là được. Đương nhiên, lúc nhàn rỗi cũng có thể tìm ta.” Sư huynh vừa nói vừa chỉ về một tòa tẩm điện, kiên nhẫn giải thích: “Đó là chỗ ở của đệ tử, ta ở gian phía nam, sương phòng số một.”

Nói đến đây, dường như sực nhớ ra điều gì, y mỉm cười:
“Ta tên Tô Quân Lễ, là nhị đệ tử dưới trướng sư tôn.”

Nghe y tự báo danh, Thẩm Ý Miên thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng sinh ra vài phần hảo cảm:
“Đa tạ Tô sư huynh.”

Nói chuyện một lát, hai người đã đi đến động phủ nơi Thiên Nguyệt chân nhân tu luyện.

Tô Quân Lễ dẫn đến nơi, còn thay cậu gõ cửa:
“Sư đệ, ta còn có nhiệm vụ, không tiện ở lâu.”

Thẩm Ý Miên vội nói:
“Sư huynh không cần lo cho ta, mau đi đi.”

Đối phương gật đầu, toan rời đi, nhưng lại có chút không yên tâm quay lại dặn:
“Sư đệ, nếu mới đến còn chưa quen, tối nay có thể tìm ta, ta dẫn ngươi đi dạo một vòng Nguyên Thanh Phong.”

Trong lòng Thẩm Ý Miên ấm áp, gật đầu đáp:
“Vậy thì tốt quá, buổi tối gặp!”

Thấy cậu đồng ý, hô hấp Tô Quân Lễ dần dần ổn định, giống như thở phào nhẹ nhõm, rồi nhanh chóng mỉm cười ấm áp:
“Được, buổi tối gặp.”

Đợi Tô Quân Lễ rời đi, Thẩm Ý Miên nhìn theo bóng lưng hắn, bỗng nhiên cảm thấy mình như đã quên mất chuyện gì đó, nhưng nghĩ mãi cũng không nhớ ra nổi.

Thôi, trí nhớ vốn đã kém, không cần tự làm khó bản thân nữa.