Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 40: Làm mai mối kỳ thật ngươi cũng không chán ghét ta hành vi
Thẩm Ý Miên tiến sát lại trước mặt Tạ Luật, nghiến răng: “Nói mấy lời vô nghĩa làm gì, thật vất vả mới chờ được sư tôn trở về, không mau nói chính sự đi.”
Tạ Luật ngoan ngoãn gật đầu, giọng nhạt: “Sư tôn, đệ tử muốn chuyển sang bái nhập môn hạ của Thiên Nguyệt chân nhân.”
Lời vừa dứt, Tư Vô Hạnh thoáng ngẩn ra, ánh mắt dừng trên người đệ tử mà thường ngày hắn chưa từng mấy khi để tâm. Nếu không phải vì Thẩm Ý Miên, hắn căn bản sẽ chẳng nói nhiều với Tạ Luật lấy một câu. Dưới môn hạ hắn vốn không thiếu thiên tài, chỉ tiếc đều đã ch·ết sạch, giờ chỉ còn sót lại một tên đồ đệ ngu ngốc chẳng mấy thông minh như Thẩm Ý Miên.
Thiên Nguyệt chân nhân tinh thông kiếm pháp, tu vi cực cao, lại làm người khoan hậu, đích thực thích hợp để thu nhận thiên tài như Tạ Luật.
“Đương nhiên có thể, với thiên tư của ngươi vốn dĩ không nên bị mai một ở chỗ ta.” Hắn tuy không rõ vì sao Tạ Luật bỗng nhiên muốn rời đi, nhưng cũng không hề tiếc nuối. Tư Vô Hạnh đưa mắt nhìn sang Thẩm Ý Miên, thấy cậu không hề phản ứng gì, liền hiểu hai người bọn họ đã thương lượng xong từ trước. Trầm ngâm một chút, hắn nhàn nhạt nói: “Có điều, ngươi đi thì phải mang cả sư huynh của ngươi theo cùng.”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên lập tức trợn to mắt, kinh ngạc không tin: “Ý gì? Sao lại đuổi ta đi?”
Tư Vô Hạnh liếc nhìn đồ đệ ngốc, kéo cậu lại gần, hạ giọng: “Sư tôn không thể chăm sóc ngươi cả đời. Giờ vi sư có chuyện quan trọng cần làm, ngươi cùng Tạ Luật cùng nhau bái nhập môn hạ Thiên Nguyệt chân nhân. Vi sư sẽ chuẩn bị hết thảy cho các ngươi.”
Kế hoạch cùng Thôi Tuyết Ý, hắn tuyệt đối không thể nói cho Thẩm Ý Miên. Cho dù có nói, với cái đầu ngu ngốc này, cậu cũng chỉ biết đi theo chịu ch·ết mà thôi.
Nếu cậu đi cùng Tạ Luật, được Thiên Nguyệt chân nhân che chở, cuộc sống cũng không đến nỗi tệ, sẽ không còn ai dám khi dễ.
Thẩm Ý Miên nghiến răng trừng mắt nhìn hắn, không cần suy nghĩ liền nói: “Ta không đi! Ngươi đừng mơ tưởng ném ta lại!”
Tư Vô Hạnh bất đắc dĩ nâng mặt cậu lên, thấp giọng: “Ngươi xưa nay luôn nghe lời hiểu chuyện, sao lần này lại cứng đầu vậy?”
“Ta sẽ không đi! Ngươi đã nói sẽ che chở ta cả đời, không thể đổi ý!” Mắt Thẩm Ý Miên hoe đỏ. Trong lòng cậu, Tư Vô Hạnh giống như người thân, ở tu chân giới lạnh lẽo bạc tình này, nếu không có sư tôn, cậu đã sớm không sống nổi.
Tư Vô Hạnh hận sắt không thành thép, bóp mặt cậu: “Khóc cái gì, không có tiền đồ. Vi sư đâu phải ngày mai đã ch·ết, chỉ là cho ngươi đi với Tạ Luật trước, cũng đâu phải nói ngươi không được trở về. Đợi vi sư thành công, tất nhiên sẽ tự mình đến đón ngươi.”
Thẩm Ý Miên không biết hắn rốt cuộc định làm chuyện gì lớn, nhưng mơ hồ cảm thấy cực kỳ nguy hiểm. Nếu không, sư tôn tuyệt đối sẽ không bỏ rơi cậu.
Cậu còn muốn nói thêm, thì nghe Tư Vô Hạnh thấp giọng tiếp: “Yên tâm, vi sư sẽ truyền cho Tạ Luật chú pháp tổ truyền của Hồ tộc, khiến hắn cả đời chỉ có thể nghe lệnh của ngươi. Hễ trái lệnh thì ngũ tạng vỡ toang, thất khiếu chảy máu mà ch·ết.”
Nước mắt Thẩm Ý Miên lập tức ngưng, kinh ngạc nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, lần đầu tiên cậu rõ ràng nhận ra: sư tôn thật sự là vai ác.
“Ngươi yên lành lại đi hạ chú gì cho y?!” Thẩm Ý Miên vội ngăn cản, “Y vốn đã nghe ta nói rồi, ngươi hạ chú chẳng phải là thừa sao?”
Tư Vô Hạnh hiếm khi sa sầm mặt, lạnh lùng: “Ngươi ngây thơ! Hiện tạiy đối với ngươi còn có chút tình cảm, nên mới thuận theo. Nhưng ngươi tính tình mềm yếu, việc này ảnh hưởng đến cả nửa đời sau của ngươi. Vi sư nhất định phải hạ chú này, không cho phép ngươi phản đối.”
Thẩm Ý Miên sững người, chẳng biết nên nói gì cho phải.
Tư Vô Hạnh muốn trói chặt Tạ Luật bên người cậu, để cậu có thể mặc sức lợi dụng y. Đây chẳng phải giống y hệt cốt truyện gốc sao?
Hơn nữa, sư tôn đã quyết thì chắc chắn sẽ làm bằng mọi cách.
Tạ Luật vừa mới thoát khỏi kiếp bị điều khiển bằng mệnh lệnh nửa đời trước, chẳng lẽ giờ lại phải sống nửa đời sau trong cảnh bị ép buộc nghe theo mệnh lệnh của cậu sao?
Cậu không muốn như vậy.
Thẩm Ý Miên còn đang định khuyên can, thì nghe Tạ Luật nhàn nhạt mở miệng:
“Sư tôn, đệ tử không thể mang sư huynh đi cùng.”
“Ngươi nói gì?” Lời vừa dứt, giọng Tư Vô Hạnh đã lạnh xuống.
Tạ Luật không hề lùi bước, bình thản nói: “Đệ tử có chuyện quan trọng hơn phải làm, không thể mang sư huynh đi cùng.”
“Ngươi có chuyện gì……”
Không khí giữa hai người lập tức căng thẳng như cung giương sẵn dây. Thẩm Ý Miên vội vàng chen vào giữa, chắn cả hai lại: “Hai ngươi đều không cần ta, vậy ta tự đi tìm một chỗ đợi, được chưa?”
“Không được!”
Tư Vô Hạnh và Tạ Luật đồng thanh quát lên.
Thẩm Ý Miên: “……”
“Hay là các ngươi nói rõ ràng đi, rốt cuộc là chuyện quan trọng gì mà nhất định phải bỏ lại ta?”
Tạ Luật mím chặt môi. Chuyện y muốn đối phó Tĩnh Thủy chân nhân cùng chưởng môn vốn liên quan đến nội dung nhiệm vụ, sao có thể tùy tiện nói với Tư Vô Hạnh– một kẻ vốn là vai ác trong truyện gốc? Nếu lỡ bại lộ, tiếp theo biết làm thế nào?
Tư Vô Hạnh cũng chẳng định nói cho Tạ Luật, so với hắn thì Thẩm Ý Miên dễ đối phó hơn nhiều.
Thẩm Ý Miên thấy rõ, cả hai đều là muốn bảo vệ mình, vừa buồn cười vừa bất lực: “Sư tôn, hay là thế này đi, ta vẫn đi theo ngươi, Tạ Luật cũng đừng đi nữa. Hai người cùng ở bên ta, chẳng phải tốt hơn sao?”
Trong lòng Tư Vô Hạnh vẫn có chút bất mãn với Tạ Luật. Hắn cũng không rõ bất mãn từ đâu, có lẽ là vì luôn cảm thấy khó đoán được Tạ Luật đang nghĩ gì, không cách nào nắm bắt tâm tư y.
Tạ Luật trầm tư chốc lát, chợt thấy lời Thẩm Ý Miên cũng có lý, thấp giọng nói: “Nếu sư tôn bằng lòng giúp ta, ta cũng nguyện ý hỗ trợ sư tôn.”
Có Tư Vô Hạnh cùng ra tay, chuyện đối phó Tĩnh Thủy chân nhân và chưởng môn sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“Ngươi?” Tư Vô Hạnh híp mắt nhìn kỹ Tạ Luật, “Thiên phú quả thật không tệ, nhưng chung quy vẫn còn trẻ.”
Thẩm Ý Miên lập tức đẩy Tạ Luật đến trước mặt Tư Vô Hạnh, nhiệt tình đề cử: “Đâu chỉ thiên phú, kỳ thật cái gì y cũng giỏi! Sư tôn, tuy ta không biết ngươi định làm việc lớn gì, nhưng ngươi có thể nói cho y. Tạ Luật tâm tư kín đáo, năng lực chấp hành cực mạnh, suy nghĩ vài phút đã có thể viết ra cả một bộ phương án giải quyết hoàn hảo!”
Tạ Luật hiển nhiên rất hưởng thụ sự tán dương này, mím môi, ghé tai Thẩm Ý Miên nhẹ giọng sửa lại: “Ngươi nói hơi khoa trương rồi. Bất quá ta thường có thể viết thêm ba phương án dự phòng.”
Tư Vô Hạnh nhìn hai người bọn họ một kẻ xướng người hoạ, chỉ khoanh tay thờ ơ đứng đó.
Thẩm Ý Miên vừa thấy biểu tình kia của Tư Vô Hạnh liền biết mình nói chưa chạm đúng trọng điểm. Điều sư tôn băn khoăn không phải là Tạ Luật có năng lực hay không, mà là y có đáng tin hay không.
Cậu ngẫm nghĩ giây lát, dứt khoát đưa tay che miệng Tạ Luật, nhìn thẳng Tư Vô Hạnh: “Sư tôn, ta nói thật cho ngươi biết. Kỳ thật ta và Tạ Luật……”
Lời vừa đến miệng, cậu lại thoáng do dự.
Tư Vô Hạnh lười biếng liếc cậu một cái: “Tiếp tục bịa đi. Hai ngươi lén sau lưng ta rốt cuộc muốn làm gì?”
Thẩm Ý Miên cắn răng, quyết tâm nói thẳng: “Bọn ta tính toán gi·ết Tĩnh Thủy chân nhân và chưởng môn.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Tư Vô Hạnh cứng lại: “Chỉ bằng hai ngươi?”
“……” Thẩm Ý Miên sớm đoán sẽ như vậy, chỉ đành thẳng thắn: “Phải, chỉ bằng hai ta.”
Ánh mắt Tư Vô Hạnh quét qua hai người, bỗng nhiên bật cười: “Ra là chuyện này, chẳng trách y luôn tìm cách đẩy ngươi sang cho ta.”
Thẩm Ý Miên thử kéo tay áo hắn, thấp giọng cầu khẩn: “Sư tôn, Tạ Luật vì cứu mạng ta mới buộc phải làm vậy. Ngươi có thể giúp y không?”
“Ngươi chẳng phải vẫn sống yên ổn đó sao?” Tư Vô Hạnh đảo mắt nhìn cậu, cười nhạt: “Chưởng môn và Tĩnh Thủy chân nhân thì đã làm gì đắc tội hai ngươi?”
Ngón tay Thẩm Ý Miên cuộn chặt, cậu biết cái gì có thể nói, cái gì tuyệt đối không được. Tạ Luật cố kỵ vai ác như Tư Vô Hạnh nên mới giấu kín kế hoạch, vậy cậu cũng không thể để lộ.
Thấy cậu im lặng mãi không đáp, Tư Vô Hạnh trầm mặc hồi lâu, cuối cùng buông ống tay áo ra: “Không muốn nói thì thôi.”
“Sư tôn……”
Thẩm Ý Miên dùng ánh mắt tha thiết nhìn hắn. Ba năm nay cậu vẫn luôn nhìn sư tôn bằng ánh mắt ấy, cho đến khi trái tim hắn mềm nhũn.
Tư Vô Hạnh hít sâu một hơi, xoa nhẹ đỉnh đầu Thẩm Ý Miên:
“Vi sư đã biết việc này thì sẽ không khoanh tay mặc kệ. Chỉ là, chuyện này đối với ngươi mà nói quá nguy hiểm. Từ ngày mai trở đi, ngươi phải đến chỗ Thiên Nguyệt chân nhân.”
Thẩm Ý Miên sững người, còn chưa kịp phản ứng thì nghe Tạ Luật cũng lên tiếng:
“Như vậy là tốt nhất.”
Hai người bọn họ lại đồng lòng đem cậu vứt ra ngoài!
“Ta sẽ không đi! Ta dù sao cũng là Kim Đan kỳ, sẽ không kéo chân sau……” Thẩm Ý Miên tức giận đến muốn chửi người.
Nhưng Tư Vô Hạnh cùng Tạ Luật lại làm như không nghe thấy, thản nhiên bàn bạc an bài nơi ở mới cho cậu.
“Vi sư và Thiên Nguyệt tuy không thân quen, nhưng cũng có chút giao tình. Nhân phẩm của hắn không tồi, sẽ không bạc đãi ngươi.”
“Sư tôn nói phải. Đệ tử dưới trướng Thiên Nguyệt chân nhân không nhiều, phần lớn là kiếm tu si tâm nghiên cứu kiếm đạo, hẳn sẽ không khi dễ sư huynh.”
Mọi sự kháng nghị của Thẩm Ý Miên đều bị chìm nghỉm trong cuộc thảo luận sôi nổi của hai người kia. Một lát sau, Tư Vô Hạnh đột nhiên nhìn về phía Tạ Luật, ánh mắt mang theo mấy phần dò xét, mỉm cười:
“Hiếm khi thấy ngươi lo cho sư huynh như vậy, Tạ Luật, ngươi đã có hôn phối chưa?”
Tạ Luật hơi khựng lại, nghiêm túc: “Không có.”
“Sư tôn!” Thẩm Ý Miên sợ hãi hắn lại nói ra lời nghịch thiên gì đó, vội chen ngang, giọng nặng thêm mấy phần uy h·iếp: “Ngươi không đi tu luyện à?”
Tư Vô Hạnh đè đầu cậu xuống, mắt lại thẳng thắn nhìn Tạ Luật:
“Vi sư thật sự rất thưởng thức ngươi……”
Tạ Luật yên lặng lắng nghe, chỉ là hô hấp hơi chậm lại, đến chính mình cũng không nhận ra.
Thẩm Ý Miên vội muốn bịt miệng hắn, ai ngờ Tư Vô Hạnh lại cười tủm tỉm:
“Nghe nói ngươi hình như thích Tả Yến. Nếu ngươi bằng lòng, vi sư nguyện làm mối cho.”
Lời vừa nói ra, động tác Thẩm Ý Miên khựng lại.
Tư Vô Hạnh rũ mắt nhìn sang, khóe môi nhếch lên ý cười trêu ghẹo:
“Sao thế, ngươi nghĩ ta muốn nói ai?”
Mặt Thẩm Ý Miên nóng bừng, tai dần dần đỏ lên.
Cái đồ vương bát đản Tư Vô Hạnh, rõ ràng là cố ý!
“Sư tôn, đệ tử với Tả Yến vô tình.” Tạ Luật thẳng thắn cự tuyệt, nhưng lại ẩn ý nói tiếp: “Chỉ là, đệ tử quả thực muốn nhờ sư tôn chủ trì một chuyện hôn sự… đợi đến khi ta theo đuổi được người về tay.”
Tư Vô Hạnh làm bộ bừng tỉnh, khoa trương cảm thán:
“Thì ra là vậy, hóa ra vi sư lại hảo tâm làm chuyện thừa. Ngươi đã có người trong lòng, thế thì đến khi cần mai mối, cứ việc đến tìm ta.”
Nói đoạn, hắn xoa đầu Thẩm Ý Miên, cười nhạt:
“Được rồi, vi sư còn phải tu luyện, không đi nữa sẽ có kẻ sẽ nổi nóng.”
“Cung tiễn sư tôn.” Thẩm Ý Miên nửa giận nửa bất lực, tiễn hắn ra cửa, còn tiện tay đóng sầm lại.
Đảo mắt quay sang nhìn Tạ Luật vẫn còn đứng đó, cậu bực bội mở cửa quát:
“Ngươi còn đứng đây làm gì? Còn không đi? Các ngươi vừa lòng rồi đấy, ngày mai ta liền thành đồ đệ của Thiên Nguyệt chân nhân!”
Cậu nổi giận cũng có chút vô lý, nhưng ai bảo Tạ Luật là loại người nhẫn nhịn để cậu trút giận, không hề cáu kỉnh. Thẩm Ý Miên liền đem hết uất khí trong lòng phát tiết lên y.
Quả nhiên, Tạ Luật cam tâm tình nguyện làm nơi trút giận, vẫn đứng nguyên trong phòng, không nhúc nhích:
“Ta muốn ở lại đêm nay.”
Thẩm Ý Miên: “?”
“Những thứ ngươi dạy trước đó, ta đã học ra một số ý tưởng mới.” Tạ Luật chậm rãi cởi đai lưng, giọng trầm thấp, ẩn chứa một tia ý vị khó nói, “Muốn thỉnh giáo lão sư kiểm nghiệm thử đúng sai.”
Mí mắt Thẩm Ý Miên giật giật, lập tức nhận ra tâm tư của y. Chưa kịp suy nghĩ đã quay người bỏ chạy, nhưng lại bị một bàn tay dễ dàng kéo vào trong ngực.
Trước mắt bỗng hiện ra một tờ giấy.
“Hợp đồng. Vốn cho ngươi là để ngươi xé đi, không ngờ ngươi lại lén giữ lại. Là định lưu làm kỷ niệm sao?”
Rõ ràng giọng y không mang ý cười, vậy mà từ chất giọng trầm ổn kia, Thẩm Ý Miên lại nghe ra mấy phần vui vẻ.
Ngón tay lạnh lẽo của y lướt bên hông, khiến sống lưng Thẩm Ý Miên căng thẳng, theo bản năng nắm chặt lấy bàn tay vô lễ ấy.
“Ta có thể cho rằng… kỳ thật ngươi cũng không chán ghét hành vi của ta?”