Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 123: Một bạt tai đổi lấy cả đời nàng, rất xứng đáng

 

Chọn một ngày lành tháng tốt, nàng dời khỏi thâm cung, đến ở tại phủ đệ mới.

Tòa phủ đệ này nằm ngay sát hoàng thành, nghe nói vốn là tư dinh cũ của một Công chúa tiền triều. Sau khi dọn vào, nàng liền lập một gian tĩnh thất để chuyên tâm thờ phụng bài vị của mẫu thân. Mộ Dung Dịch và Tạ Hoàng hậu đều muốn ban nô bộc trong cung sang, nhưng Ánh Tuyết Từ không nhận, nàng bảo Huệ Cô đi tìm và tuyển chọn những cô gái có thân thế trong sạch, chịu cảnh mồ côi khốn khổ không nơi nương tựa về làm nữ sử trong phủ.

Cùng ra cung với nàng còn có Nhu La và Nghi Lan. Ánh Tuyết Từ liền để các nữ sử nhỏ tuổi theo họ học y lý, nông nghiệp và toán học. Những nữ sử lớn tuổi hơn thì theo nàng nuôi tằm dệt vải; tơ lụa dệt xong đem bán lấy tiền, rồi dựa theo công sức lao động mà chia đều cho mọi người.

Những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, nàng lại cùng mọi người trải một tấm chiếu cỏ trên bãi đất, bày biện đủ loại dưa quả mới hái, nước ngọt và điểm tâm, người thì ngồi, người thì tựa lưng trò chuyện.

Trong sân, hoa phù dung nở rộ sum suê, hoa mai cũng bắt đầu đơm những nụ đầu mùa, hương thơm thoang thoảng từng đợt, thật chẳng còn gì thanh nhã bằng.

Ngày hôm đó nàng mặc một bộ thâm y màu ngọc thạch. Trong phủ có đốt địa long sưởi nền đất, nhưng nàng đang mang thai nên sợ nóng, bèn xỏ một đôi guốc gỗ, mái tóc dài buông xõa chạm eo, để mặt mộc tự nhiên ngồi bên khung cửi dệt vải.

Chợt cảm thấy có người đang nghịch vạt váy của mình, nàng quay đầu lại nhìn thì hóa ra là một đứa trẻ, trông còn nhỏ hơn Gia Lạc rất nhiều. Trên đỉnh đầu bé chỉ có một chỏm tóc tơ mềm mại, đôi mắt to tròn đen láy như quả nho, đang túm lấy vạt váy của nàng định nhét vào miệng.

Ánh Tuyết Từ vội vàng nhẹ nhàng kéo vạt váy ra khỏi miệng đứa trẻ: "Cái này không ăn được đâu." Nàng cúi người bế đứa bé vào lòng, rồi lấy một quả tươi bên cạnh đặt vào tay bé, dịu dàng bảo: "Nào, ăn cái này đi."

Một nữ sử hoảng hốt chạy đến, khuôn mặt đỏ bừng, quỳ sụp xuống trước mặt nàng: "Phu nhân, ta, ta..."

Ánh Tuyết Từ nhìn qua là hiểu ngay sự tình: "Đây là con của ngươi à?"

"Phải ạ." Nữ sử cúi gằm mặt xuống, khóc nức nở: "Nô tỳ thực sự không nên tự tiện đưa đứa trẻ này vào phủ, xin phu nhân trách phạt. Là vì ở nhà không có ai trông nom, phu quân của nô tỳ năm ngoái gặp tai nạn khi đi làm phu phen sông nước mà qua đời, mẹ chồng vốn đã nhiều bệnh, vừa nghe tin dữ cũng đi theo luôn. Đứa nhỏ vốn được gửi cho một người thím cùng làng trông giúp, nhưng hôm kia nó bỗng nhiên phát sốt, cả người nóng rực. Người thím ấy sợ gánh trách nhiệm nên bảo thế nào cũng không chịu giữ lại nữa, nô tỳ thực sự đường cùng không còn cách nào khác, thế mới..."

Ánh Tuyết Từ nói: "Đúng là đáng phạt."

Nữ sử run rẩy cả người, rơm rớm nước mắt ngẩng đầu, nhưng lại thấy Ánh Tuyết Từ đã bế đứa trẻ lên, vội vã đi về phía phòng của thầy thuốc trong phủ.

Mấy ngày sau, nữ sử bế đứa trẻ đã khỏi bệnh đến gặp nàng nhận phạt. Đứa bé ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng mẹ, miệng đang m*t một miếng kẹo gạo.

Ánh Tuyết Từ buông thoi dệt trong tay xuống, khẽ nói: "Quy củ trong phủ, không thể tự tiện đưa người ngoài vào, phép tắc không thể bỏ. Nhưng thương tình ngươi phạm lỗi lần đầu, hơn nữa sự việc có nguyên nhân chính đáng, phạt ngươi hai tháng tiền lương."

Nữ sử nghẹn ngào khấu đầu: "Nô tỳ cam nguyện chịu phạt."

"Khoan đã," Ánh Tuyết Từ giơ tay cản nàng lại, "Từ hôm nay trở đi, ngươi có thể mang đứa trẻ theo bên người. Ta đã bảo Huệ Cô dọn dẹp một gian phòng bên cho hai mẹ con ngươi ở. Chi phí ăn mặc của đứa trẻ sẽ do phủ đài thọ hoàn toàn, nhưng từ tháng sau, ta sẽ trừ vào tiền công của ngươi mỗi tháng ba mươi văn. Đợi đến khi đứa trẻ tròn năm tuổi, số tiền đó sẽ dùng làm học phí vỡ lòng cho nó, ngươi có bằng lòng không?"

Nữ sử nghẹn ngào: "Bằng lòng, bằng lòng ạ, làm sao nô tỳ lại không bằng lòng cho được..."

Nàng bế đứa con thơ, bỗng nhiên không biết dũng khí từ đâu tới, run giọng nói: "Phu nhân... cầu phu nhân ban cho nó một cái tên chính thức."

Ánh Tuyết Từ ngẩn người: "Nó chưa có tên sao?"

Nữ sử cúi đầu: "Tên ở nhà của nó là Hoan Nhi. Cha nó mất sớm, còn chưa kịp đặt tên chính thức cho con. Nô tỳ lại không biết chữ, thực sự không biết chữ nào mới là tốt nhất."

Ánh Tuyết Từ ngẫm nghĩ một lát rồi chìa tay về phía đứa trẻ. Có lẽ vì nàng đang mang thai, trên người mang hơi ấm của một người mẹ, đứa bé vừa được gọi liền y y nha nha muốn bò đến. Ánh Tuyết Từ nhẹ nhàng bế nó lên, vuốt chỏm tóc tơ mềm mại xù xù của nó, dịu dàng nói: "Gọi là Dực Dực được không? Nguyện cho dưới nách ngươi mọc ra đôi cánh, vượt qua muôn trùng núi non vạn dặm, một đời tự tại, có nơi nương tựa."

Khi nàng hoài thai đến tháng thứ tư thì trời đổ trận tuyết đầu mùa.

Nàng dẫn mọi người cùng làm bánh tuyết đoàn nhân đường hoa hồng ngọt ngào nồng nàn. Mỗi người ăn một bát rồi sớm trở về phòng nghỉ ngơi.

Một mình nàng tựa bên sập ngắm tuyết rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Mái tóc dài đen nhánh thướt tha rủ xuống đất. Trong lò sưởi, than củi nổ lách tách, hơi ấm từ hương trầm dần nhạt đi. Bỗng nhiên một trận gió thổi qua làm rụng vài cụm hoa đèn, ánh lửa liền tắt ngấm. Nàng nằm ngủ say trên chiếc sập mỹ nhân, trên người chỉ đắp hờ một tấm chăn da chuột bạc, để lộ ra bờ lưng thon thả như ngọc tuyết.

Lúc tỉnh lại, nàng cảm thấy đầu gối nặng trĩu, còn tưởng là mấy chú mèo nhỏ chó nhỏ trong viện lẻn vào.

Chúng rất thích khoanh tròn trên đầu gối nàng ngủ say. Huệ Cô nói, đó là vì chúng nghe thấy tiếng động của đứa bé trong bụng nàng nên đang canh giữ cho đứa bé—— liệu có thật vậy chăng? Trong lòng nàng thầm nghĩ, vạn vật quả thực có linh tính, trời sinh nhân đức, khiến trên thế gian này có những sinh linh xinh đẹp đến thế.

Mở mắt ra, nàng mới phát giác không phải vậy.

Là Mộ Dung Dịch.

Hắn ngủ thiếp đi rồi, nằm gục trên đầu gối nàng. Mái tóc đen dày rậm rạp, hàng mi rủ xuống đổ một vệt bóng tĩnh lặng, bờ môi mỏng mím nhẹ đầy vẻ khắc chế.

Bàn tay lớn của hắn đang bảo vệ bên cạnh chiếc bụng nhỏ của nàng.

Tay hắn thực sự rất lớn.

Nàng vụng trộm đặt bàn tay mình lên trên để so thử, quả đúng là lớn thật.

Bàn tay thon dài, ngón tay mang một lớp chai mỏng, những đốt xương gồ lên rõ rệt dưới làn da trắng. Khi dùng lực cầm nắm đồ vật, mu bàn tay hắn sẽ nổi lên những đường gân xanh đẹp đẽ, mang một sức hút quyến rũ khó tả bằng lời.

Nàng chưa từng ngắm nhìn hắn kỹ càng đến thế, ánh mắt chậm rãi dọc theo xương mày của hắn xuôi dần xuống dưới.

Xương mày hắn sâu, sống mũi thẳng, toát lên vẻ ngạo nghễ và khí thế. Đôi mắt ấy đen thẳm, tỷ lệ của lòng đen và lòng trắng vừa vặn chuẩn xác; bớt một phân liền có vẻ hung ác, thêm một phân lại quá mức mê hoặc lòng người. Tròng mắt đen nhánh mang một chút nét ngây thơ và vẻ cố chấp, ngang ngược vô lý như một đứa trẻ, cứ như thể cả đất trời đều phải nhường đường cho d*c v*ng của hắn.

Mà hắn lại có d*c v*ng nồng nhiệt đến thế, đối với thứ mình muốn có, hắn gần như chấp niệm một cách cực đoan, đủ để hủy thiên diệt địa.

Hàng mi rậm dài có thể che giấu đi mọi tình cảm trong mắt, nhưng duy chỉ chẳng thể che đậy nổi sắc thái u ám thấu ra từng sợi kia. Khi chỉ đối diện với một mình nàng, hàng lông mi ấy liền biến thành thứ để hắn dụ dỗ nàng, khiến nàng phải rơi lệ.

Hắn có bờ môi đẹp đẽ, nhưng nhìn vào đôi môi hắn thì lại chẳng thể bỏ qua phần hầu kết. Cho dù ngủ thiếp đi, hầu kết của hắn vẫn vô thức khẽ chuyển động, chân mày hơi nhíu lại, trên mặt hiện rõ vẻ âm trầm độc đoán của một vị Đế vương, khiến người ta thường bỏ quên việc hắn vẫn còn rất trẻ tuổi.

Dưới hiên lại có một trận gió thổi qua, làm lay động chiếc chuông gió bằng xà cừ do tự tay nàng làm treo bên cạnh giường, phát ra tiếng rào rào... đinh đang. Đầu ngón tay hắn khẽ động đậy, rồi sau đó mở mắt ra. Khuôn mặt kiên nghị, đáy mắt không biết vì sao lại đỏ bừng, hằn lên những tia máu.

Tiếng chuông gió hòa lẫn tiếng tuyết rơi, chậm rãi tích tụ trong lòng nàng. Ánh Tuyết Từ hỏi: "Chàng đến từ lúc nào vậy?"

Hắn đáp: "Lúc nàng ngủ thiếp đi." Nói đoạn, hắn dang rộng đôi tay. Nàng ngồi dậy, nép mình vào lòng hắn. Đôi cánh tay trần lộ ra ngoài không khí có chút lạnh, hắn v**t v* những vết nổi da gà trên cánh tay nàng, nhíu mày rồi lấy tấm chăn da chuột bạc quấn chặt lấy nàng.

Hai người ôm nhau tựa đầu một lát, Ánh Tuyết Từ nghiêng đầu nói: "Chàng ăn gì chưa? Thiếp bảo người hấp bánh tuyết đoàn cho chàng, tự tay thiếp gói đấy."

"Không ăn." Mộ Dung Dịch buông nàng ra, "Lần sau gửi vào trong cung cho ta ăn, để ta có thể thuận tiện gặp nàng một lần." Khựng lại một lát, hắn ngắm nghía cách bài trí trong phòng nàng, lạnh nhạt hỏi: "Ở nơi này có quen không?"

Nàng bảo quen, trên mặt lộ ra nụ cười điềm đạm. Hắn nhìn nàng một hồi rồi cũng khẽ cười theo, tùy ý hỏi: "Cho nên, quen đến mức quên ta luôn rồi?"

Nàng ngẩn ra, nhìn thấy hắn đang nhíu chặt lông mày: "Một tháng, đã một tháng nàng không đến tìm ta rồi."

"Ta thấy nàng vẫn nên ở cùng một chỗ với ta thì hơn, như thế mới không tùy tiện quên mất ta."

Hắn cố ý trầm mặt nói, quả nhiên nàng bị dọa cho sững sờ, đôi mắt mở thật to. Khóe miệng hắn nhếch lên rồi lại đè nén xuống, lạnh băng nhìn chằm chằm nàng. Chỉ một thoáng sau, hắn nghe thấy nàng nhỏ giọng nói: "Sao chàng lại thế này, thiếp không thèm đếm xỉa đến chàng nữa đâu."

Nói rồi nàng quay lưng đi, nằm xuống, thực sự không thèm quan tâm đến hắn nữa.

Mộ Dung Dịch ngẩn người, thực sự sắp bị nàng làm cho tức chết. Hắn cười lạnh một tiếng, ánh mắt trầm xuống, nhìn chằm chằm vào nàng: "Dậy đi."

Nàng bỗng nhấc tay, kéo chăn trùm qua đỉnh đầu. Chiếc vòng ngọc trên cổ tay va vào thành giường phát ra một tiếng "đinh" thanh thúy. Hắn nhìn chằm chằm vào cánh tay trắng như tuyết của nàng một lát, bỗng nhiên hỏi: "Vòng đeo bắp tay đâu?"

Hắn chộp lấy cánh tay nàng, lạnh lùng hỏi: "Chiếc vòng đeo bắp tay ta tặng nàng đâu rồi?"

Nàng trốn trong chăn, nghẹn ngào nói: "Thiếp không muốn đeo, cất ở Tây Uyển rồi."

"Không muốn đeo?" Hắn đứng phắt dậy, giơ tay hất tung chiếc chăn của nàng ra, luồn hai tay qua nách rồi bế bổng nàng lên từ trên sập. Dù đang mang thai nhưng nàng vẫn mảnh mai gầy nhỏ, bế nàng lên cũng dễ dàng như bế một đứa trẻ vậy. Lúc này mái tóc đen nhánh của nàng xõa tung, bồng bềnh vây quanh khuôn mặt. Đôi đồng tử đen láy như đá mực dưới lòng suối, sáng long lanh và ngập một tầng nước mắt, bờ môi đỏ ẩn hiện sau làn tóc trên gương mặt trắng ngần.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, giọng điệu lạnh băng: "Nàng có biết chiếc vòng đó là để cầu nguyện cho nàng bình an vô bệnh vô tai, ta đã đặc biệt nhờ người khai quang, cúng dường trước tượng Phật, hấp thụ đủ hương hỏa rồi mới mang đến cho nàng không? Nàng lại tùy tiện ném nó ở Tây Uyển. Nàng cố tình muốn khinh thường lòng thành của ta, hay thực sự không hề để tâm đến an nguy của chính mình và đứa trẻ? Có phải nàng thực sự muốn chọc tức chết ta, nhìn ta chết trước mặt nàng mới cam lòng?"

Giọng hắn khản đặc, hơi thở nóng rực một cách bất thường. Nàng cảm thấy hôm nay hắn đặc biệt hung dữ, những tia máu trong mắt lại dày thêm.

Cánh tay bị hắn siết chặt trong lòng bàn tay đến mức đau xót. Ánh Tuyết Từ bỗng thấy tủi thân không chịu nổi, vành mắt đỏ hoe trong nháy mắt: "Sớm không hỏi muộn không hỏi, sao cứ phải đúng lúc này mới đến hỏi? Một tháng không tìm chàng, thiếp cũng đâu có cố ý. Chẳng phải chúng ta đều có việc riêng cần làm sao? Hơn nữa, chàng cũng có tìm thiếp đâu? Thiếp thấy chàng nhìn thiếp không vừa mắt, muốn mượn cớ gây sự thì có. Tính thiếp tốt, thiếp không thèm cãi nhau với chàng. Chàng là đồ khốn, chàng đi đi!"

Nàng hất tay hắn ra, dùng mu bàn tay lau giọt nước mắt trên gò má. Thấy hắn trầm mặt đứng im bất động, ngọn lửa tức giận trong lòng nàng càng bùng lên. Nàng dùng sức ném mạnh tấm chăn da chuột bạc xuống đất, giày cũng chẳng thèm đi, cứ thế chân trần bước ra ngoài. Sàn nhà lạnh ngắt làm các ngón chân nàng co rụt lại từng đợt, suýt chút nữa là khóc thành tiếng, chiếc mũi nhịn đến đỏ bừng nhưng vẫn gượng chịu. Nàng chẳng thèm ngoảnh đầu lại: "Được, chàng không đi thì thiếp đi! Thiếp không muốn nhìn thấy chàng một chút nào nữa!"

Hắn bỗng nhiên quay người lại: "Không được đi!"

Người nàng cứng đờ, nhưng lại bước càng nhanh hơn, mắt thấy sắp chân trần chạy ra ngoài màn tuyết. Hắn cuối cùng không thể nhẫn nhịn được nữa, ba bước gộp làm hai lao lên giữ nàng lại. Hắn ngang ngược bế thốc eo nàng lên, mặc kệ nàng giãy giụa, giơ chân đá cửa rồi ép nàng trở lại trên sập. Hắn híp mắt lại, lên tiếng uy h**p: "Ta không tìm nàng là vì dạo này bận rộn việc triều chính! Ta mượn cớ gây sự sao? Trong lòng nàng không có ta, lẽ nào với tư cách là phu quân, ta lại không thể hỏi một câu? Hôm nay bất luận thế nào nàng cũng phải nói cho rõ ràng, bằng không đừng hòng đi đâu hết. Ta sẽ không đi, nàng cũng đừng mong đi, bao giờ nói rõ ràng thì ta mới tha cho nàng."

Lồng ngực áp tới của hắn rực nóng, phập phồng cuồn cuộn, sống mũi gần như chạm sát vào mặt nàng. Nàng có thể cảm nhận được hơi nóng phả ra từ đầu mũi hắn, nóng hơn hẳn so với trước kia, tràn đầy tính xâm lược như muốn khoan sâu vào tận cổ họng nàng.

Nàng dốc sức giãy giụa một hồi nhưng hoàn toàn bất lực. Trong cơn hoảng hốt, cảm giác như lại quay về khoảng thời gian ở Tây Uyển lúc nàng hận hắn nhất, tức đến mức cả người phát run. Nhận ra một bàn tay của mình còn đang lơ lửng giữa không trung, nàng liền vung lên muốn tát thẳng vào mặt hắn.

Hắn không hề né tránh, thân hình bất động, chỉ giơ tay chộp lấy cổ tay đang vung tới của nàng, nặng nề ép ngược xuống gối: "Nói đi, nói cho ta biết."

"Nói cho chàng cái gì? Chàng muốn nghe cái gì?" Nàng cắn chặt hàm răng trắng muốt như vỏ sò, nước mắt chực trào nhìn hắn: "Hôm nay chàng phát điên cái gì chứ, chỉ vì thiếp một tháng không tìm chàng sao? Mộ Dung Dịch, chàng thực sự nhỏ mọn. Người nhỏ mọn như thế thì làm Hoàng đế cái gì, thà về làm nô tài cho nhà thiếp cho xong! Chàng còn không bằng trâu ngựa, thiếp thà gả cho chó, gả cho gà còn tốt hơn bị chàng bắt nạt thế này. Chàng là Đ* c*m th*, chàng——"

Thân hình rực nóng của nam nhân cùng nụ hôn lạnh băng của hắn lập tức ập xuống. Chiếc lưỡi của hắn không còn là kiểu nếm qua rồi thôi hay dịu dàng chiều chuộng nữa, mà giống như một loài dã thú chưa thuần hóa, thô bạo thọc sâu vào trong cổ họng nàng, tàn nhẫn chặn đứng lối hít thở của nàng.

Mặt hắn rất nóng, hàng mi khẽ run theo nụ hôn cuồng nhiệt như săn mồi. Đôi mắt hắn không nhắm hẳn mà hé mở, đồng tử đen ngòm như chim ưng hoang dã âm trầm nhìn chằm chằm nàng, gợn lên một luồng oán hận sâu kín.

Lông tơ của Ánh Tuyết Từ dựng đứng cả lên, nàng lấy tay đẩy hắn ra. Nhưng một tay hắn đã siết chặt lấy cổ tay nàng, tay còn lại bóp lấy cằm nàng, bức bách nàng phải há miệng tiếp tục nụ hôn sâu. Mặt nàng bị bóp đến mức phồng lên, bờ môi bị ép mở ra, tạo cơ hội cho lưỡi hắn thừa cơ tiến thẳng vào trong, tùy ý khuấy động khoang miệng đỏ hồng của nàng.

Ánh Tuyết Từ định tìm đường chạy trốn, nhưng vừa mới nhổm dậy, đôi chân đã bủn rủn quỳ rạp xuống đất. Hắn cũng quỳ xuống theo, đôi chân dài rắn rỏi vững chãi chen vào g*** h** ch*n nàng. Nàng gần như phải ngồi trên đùi hắn, hai bàn chân vô lực đạp trên thảm.

"Đánh ta thì có ích gì chứ?"

Hắn ghé sát tai nàng, âm u thì thầm: "Sao không dứt khoát giết ta đi, hửm? Ta để nàng giết, nàng lại không đành lòng. Lòng dạ mềm yếu như thế mà còn học người ta giương nanh múa vuốt. Thông minh thì thông minh ở đâu đâu, duy chỉ với ta là mụ mẫm hồ đồ. Nàng yêu ta đúng không? Chỉ có yêu mới khiến người ta không tỉnh táo... Đời này nàng không chịu thua thì còn có thể làm sao đây? Thật đáng thương... Lúc nàng đánh ta, có biết ta đang nghĩ gì không? Có nhớ lần đầu tiên nàng đánh ta không? Nàng có biết ta đang nghĩ gì không? Hừ..." Hắn bật cười, giọng khàn đặc: "Ta đang nghĩ, một bạt tai đổi lấy cả đời nàng, rất xứng đáng."