Ngọc Hoàn và Hải Đăng tiếp tục chạy xuyên qua khu rừng, nhịp tim của họ đập mạnh như những nhát búa. Cảm giác căng thẳng vẫn bủa vây, nhưng một ý nghĩ không thể xua tan trong đầu Ngọc Hoàn: liệu cái chết của em trai cô có liên quan đến lời nguyền cổ xưa mà họ vừa nghe thấy?
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về truyền thuyết đó,” Ngọc Hoàn nói, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. “Có thể nó sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những gì đang diễn ra.”
“Đúng vậy,” Hải Đăng gật đầu, “nhưng chúng ta cần phải tìm Huy Hoàng và Minh Tâm đã. Họ có thể biết thêm thông tin.”
Khi họ tiến sâu vào rừng, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau. Cả hai dừng lại, lắng nghe. Tiếng bước chân vội vàng, nhưng không chỉ có một. “Có người đang theo dõi chúng ta,” Hải Đăng thì thầm, ánh mắt hoảng loạn.
“Chúng ta phải nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp,” Ngọc Hoàn ra lệnh, kéo Hải Đăng về phía một bụi cây rậm rạp.
“Ngọc Hoàn, cậu có tin vào lời nguyền không?” Hải Đăng hỏi, trong giọng nói có phần hồi hộp.
“Chưa biết, nhưng nếu nó thực sự tồn tại, thì có thể em trai mình đã bị cuốn vào đó,” cô đáp, cảm giác nặng nề dồn lên vai.
Hải Đăng gật đầu, nhưng vẫn không ngừng lo lắng. “Mình đã từng nghe một câu chuyện về một bộ lạc bị trừng phạt vì đã vi phạm một giao ước cổ xưa. Họ đã phải trả giá đắt.”
“Nhưng không phải ai cũng phải chịu đựng lời nguyền, đúng không?” Ngọc Hoàn nhấn mạnh. “Chúng ta cần tìm ra sự thật.”
Một tiếng động vang lên gần đó khiến cả hai giật mình. Huy Hoàng xuất hiện, ánh mắt đầy lo lắng. “Các cậu ở đâu vậy? Mình đã tìm các cậu khắp nơi.”
“Huy Hoàng!” Ngọc Hoàn thở phào nhẹ nhõm. “Chúng ta bị theo dõi. Mình cần cậu giúp.”
“Chuyện gì đang xảy ra?” Huy Hoàng hỏi, giọng điệu nghiêm túc.
“Chúng ta vừa phát hiện ra một lời nguyền cổ xưa liên quan đến cái chết của em trai Ngọc Hoàn,” Hải Đăng nhanh chóng giải thích. “Có thể nó là nguyên nhân chính.”
“Lời nguyền?” Huy Hoàng nhíu mày. “Mình nghe nói về nó. Các bộ lạc đã từng trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh vì nó. Nhưng không ai biết rõ sự thật.”
“Chúng ta cần tìm Minh Tâm,” Ngọc Hoàn nói. “Cô ấy có thể giúp chúng ta kết nối các mảnh ghép.”
“Đi nào,” Huy Hoàng dẫn đầu, ánh mắt cảnh giác. Họ rời khỏi chỗ ẩn nấp, tiếp tục tìm kiếm Minh Tâm.
Khi ra khỏi bụi cây, họ thấy Minh Tâm đang đứng ở phía xa, vẻ mặt lo lắng. “Tôi đã tìm các bạn,” cô nói, “tình hình nghiêm trọng hơn tôi nghĩ.”
“Có chuyện gì?” Ngọc Hoàn hỏi.
“Lê Thiên đang tìm kiếm các bạn,” Minh Tâm đáp, giọng nói đầy căng thẳng. “Hắn ta có thể biết điều gì đó về lời nguyền.”
“Chúng ta không thể để hắn biết chúng ta đang điều tra,” Hải Đăng nói. “Chúng ta cần một kế hoạch.”
“Chúng ta phải tìm hiểu từ những người già trong bộ lạc,” Huy Hoàng đề xuất. “Họ có thể biết nhiều hơn về truyền thuyết này.”
“Đúng,” Minh Tâm đồng ý. “Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Hắn có thể cử người theo dõi chúng ta.”
“Chúng ta sẽ chia ra,” Ngọc Hoàn quyết định. “Huy Hoàng và Minh Tâm tìm kiếm thông tin trong bộ lạc, còn tôi và Hải Đăng sẽ tìm cách điều tra về Lê Thiên.”
“Cẩn thận nhé,” Huy Hoàng nói. “Đừng để hắn phát hiện ra.”
Nhóm bạn chia tay, mỗi người đều mang theo nỗi lo lắng và quyết tâm. Ngọc Hoàn và Hải Đăng đi về phía ngôi làng, nơi mà những người dân thường tụ tập, cố gắng tìm hiểu thông tin về Lê Thiên.“Cậu có nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm thấy manh mối không?” Hải Đăng hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.
“Chúng ta phải tin,” Ngọc Hoàn nói. “Nếu em trai tôi và mẹ Minh Tâm có liên quan đến lời nguyền, chúng ta phải tìm ra sự thật.”
Khi họ đến ngôi làng, không khí trở nên căng thẳng. Những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía họ. “Chúng tôi không muốn có rắc rối,” một người đàn ông nói, ánh mắt đầy cảnh giác.
“Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu về lời nguyền,” Ngọc Hoàn đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có ai biết điều gì không?”
Người đàn ông nhìn quanh, rồi gật đầu. “Có một người già trong làng, nhưng ông ấy không dễ tiếp cận. Người ta nói ông ấy đã từng sống qua nhiều cuộc chiến.”
“Cảm ơn,” Hải Đăng nói. “Chúng tôi sẽ cố gắng.”
Họ tiến về phía ngôi nhà nhỏ, nơi có người già đang ngồi bên ngoài. Ông có mái tóc bạc phơ, ánh mắt sâu thẳm. “Các ngươi đến đây vì lời nguyền, đúng không?” ông hỏi, giọng nói trầm ấm.
“Vâng,” Ngọc Hoàn gật đầu. “Xin ông hãy kể cho chúng tôi nghe.”
Người già nhìn sâu vào mắt họ, rồi bắt đầu kể. “Lời nguyền bắt đầu từ một cuộc chiến cách đây nhiều thế kỷ. Hai bộ lạc đã xung đột vì một chiếc vòng cổ thiêng liêng. Họ đã đánh đổi sinh mạng của nhiều người để giành lấy quyền lực. Kết quả là, một lời nguyền đã được hình thành.”
“Lời nguyền đó là gì?” Ngọc Hoàn hỏi, lòng đầy hồi hộp.
“Bất kỳ ai dám chạm vào chiếc vòng cổ sẽ phải trả giá bằng máu,” ông nói. “Và sự trả giá đó không chỉ ảnh hưởng đến họ, mà còn đến những người thân yêu của họ.”
Ngọc Hoàn cảm thấy một cơn rùng mình. “Em trai tôi đã chết,” cô nói. “Ông có nghĩ rằng lời nguyền liên quan đến cái chết của em trai tôi không?”
Người già im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Có thể. Những gì đã xảy ra trong quá khứ có thể quay trở lại.”
“Chúng tôi cần phải tìm chiếc vòng cổ đó,” Hải Đăng nói. “Nó có thể giúp chúng tôi giải mã mọi chuyện.”
“Nhưng nó không dễ dàng,” ông cảnh báo. “Nó được giấu kín trong một nơi mà không ai dám đặt chân đến.”
“Chúng tôi sẽ làm mọi cách,” Ngọc Hoàn khẳng định.
Người già nhìn họ một lần nữa, ánh mắt thấu hiểu. “Nếu các ngươi quyết tâm, hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến. Lời nguyền không chỉ là một câu chuyện. Nó là sự thật.”
Khi ra khỏi ngôi nhà, Ngọc Hoàn cảm thấy một sức nặng đè lên tâm trí. “Chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều điều hơn cả lời nguyền,” cô nói với Hải Đăng. “Nhưng chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”
“Đúng vậy,” Hải Đăng đáp, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy chiếc vòng cổ đó.”
Khi họ quay lại, Huy Hoàng và Minh Tâm đã trở về với một thông tin quan trọng. “Chúng ta cần phải gặp Lê Thiên,” Huy Hoàng nói, giọng nghiêm túc. “Hắn có thể biết điều gì đó mà chúng ta chưa biết.”
“Gặp hắn?” Ngọc Hoàn nhíu mày. “Đó không phải là một ý hay.”
“Nhưng đó có thể là cơ hội duy nhất để tìm ra sự thật,” Minh Tâm nói. “Chúng ta cần phải mạo hiểm.”
Ngọc Hoàn nhìn vào mắt từng người bạn, cảm nhận được sự quyết tâm trong họ. “Được rồi, nhưng chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ. Không thể để bất kỳ ai phải chịu đựng thêm nữa.”
Họ bắt tay vào kế hoạch, nhưng không ai biết rằng đằng sau những quyết định của họ, Lê Thiên đang theo dõi từng bước đi. Hắn có một kế hoạch riêng, và mọi thứ vẫn chưa kết thúc.