Lời Nguyền Của Thế Giới Nguyên Thủy

Chương 7: Nhân chứng không ngờ

Ngọc Hoàn và Hải Đăng ngồi bên chiếc máy tính cũ kỹ, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt họ. Những giây phút yên tĩnh khiến lòng Ngọc Hoàn nặng trĩu. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi đoạn video được tải lên từ một nguồn không rõ, nhưng cô cảm nhận được sự quan trọng của nó.

“Cậu chắc chắn về việc này chứ?” Hải Đăng hỏi, tay anh lướt nhẹ trên bàn phím. “Nếu đây là thông tin sai lệch, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”

Ngọc Hoàn gật đầu, kiên định. “Đây có thể là manh mối duy nhất dẫn chúng ta đến sự thật về cái chết của em trai.”

Đoạn video bắt đầu phát, hình ảnh mờ ảo hiện lên. Ngọc Hoàn nín thở, từng giây trôi qua như kéo dài vô tận. Cô thấy một nhóm người đứng quanh một ngọn lửa, những âm thanh thì thầm lẫn vào nhau. Cảm giác hồi hộp dâng trào khi cô nhận ra một trong số họ chính là Lê Thiên.

“Hãy xem,” Hải Đăng chỉ vào màn hình, “người đó chính là Lê Thiên. Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những người này.”

Đột nhiên, tiếng động mạnh phát ra từ phía ngoài. Cả hai quay lại, trái tim đập nhanh. Có tiếng bước chân và những âm thanh ồn ào đang đến gần.

“Chúng ta phải đi!” Ngọc Hoàn kéo Hải Đăng đứng dậy, nhưng chưa kịp hành động, cánh cửa bị đẩy mạnh vào.

Một nhóm người lạ mặt xuất hiện, ánh mắt họ lạnh lùng và đầy đe dọa. Ngọc Hoàn cảm thấy từng mạch máu trong cơ thể như ngừng lại.

“Các ngươi không nên ở đây,” một trong số họ lên tiếng, giọng nói trầm và rõ ràng. “Hãy giao nộp những gì các ngươi đã thấy.”

“Chúng tôi không làm gì sai cả!” Hải Đăng đáp, giọng run rẩy. “Chúng tôi chỉ đang tìm kiếm sự thật.”

“Thật ngu ngốc,” người lạ mặt đó cười khẩy. “Sự thật không dành cho kẻ yếu đuối như các ngươi.”

Ngọc Hoàn không chần chừ, cô kéo Hải Đăng chạy về phía cửa sổ. “Nhanh lên, không còn thời gian nữa!”

Họ lao ra ngoài, không kịp ngoái lại. Gió thổi mạnh, khiến họ cảm thấy như có thứ gì đó đang rượt đuổi phía sau. Những bước chân vang lên, tiếng hô hoán của kẻ lạ mặt càng lúc càng gần. Ngọc Hoàn và Hải Đăng chạy thục mạng, lòng đầy lo lắng.

“Chúng ta phải tìm Huy Hoàng và Minh Tâm!” Hải Đăng thở hổn hển, “Họ có thể giúp chúng ta!”

“Đi qua khu rừng!” Ngọc Hoàn chỉ vào con đường nhỏ dẫn vào rừng, nơi mà ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường không còn chiếu tới.

Họ lao vào rừng, không khí trở nên lạnh lẽo và nặng nề. Những âm thanh từ rừng rú vang lên như đang cảnh báo họ về sự nguy hiểm. Ngọc Hoàn nắm chặt tay Hải Đăng, cảm nhận được sự an toàn từ sự hiện diện của anh.

“Cẩn thận,” Hải Đăng thì thầm, “chúng ta không biết họ có theo dõi chúng ta không.”

“Chúng ta phải tìm một nơi ẩn nấp,” Ngọc Hoàn đáp, ánh mắt quét xung quanh.Khi họ dừng lại sau một gốc cây lớn, cả hai đều thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Cậu nghĩ họ sẽ tìm được chúng ta không?” Hải Đăng lo lắng.

“Chúng ta phải cố gắng,” Ngọc Hoàn nói, “đoạn video đó có thể là chìa khóa mở ra tất cả. Chúng ta không thể để họ phá hủy nó.”

“Cậu có nghĩ rằng chúng ta nên quay lại để lấy nó không?” Hải Đăng hỏi.

“Không, quá nguy hiểm. Chúng ta cần phải tìm Huy Hoàng và Minh Tâm trước đã.” Ngọc Hoàn quyết định.

“Đi nào,” Hải Đăng hít một hơi sâu, “chúng ta cần phải thoát khỏi đây.”

Họ tiếp tục di chuyển sâu vào rừng, ánh sáng yếu ớt từ những vì sao trên bầu trời trở thành ánh sáng duy nhất dẫn đường cho họ. Mỗi bước đi đều chậm rãi và cẩn thận. Đột nhiên, từ phía xa có tiếng động lạ, làm cho họ dừng lại.

“Nghe thấy không?” Hải Đăng ghé sát tai Ngọc Hoàn, ánh mắt đầy lo lắng.

“Có,” Ngọc Hoàn gật đầu, “như tiếng người.”

Họ dán tai vào gốc cây, cố gắng nghe rõ hơn. Những âm thanh vang vọng lại gần, lẫn với tiếng thì thầm của những kẻ lạ mặt. Ngọc Hoàn cảm thấy mồ hôi toát ra trên trán, sự hồi hộp dâng trào.

“Chúng ta không thể đứng đây mãi,” Hải Đăng nói, “phải tìm cách tiếp cận Huy Hoàng và Minh Tâm.”

Ngọc Hoàn gật đầu, cô biết thời gian đang gấp rút. “Chúng ta sẽ đi vòng qua bên trái,” cô chỉ dẫn, “rồi tìm đường ra gần hơn.”

Khi họ tiếp tục di chuyển, một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi thở của rừng núi. Ngọc Hoàn cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật kỳ lạ xung quanh, như thể chúng đang theo dõi từng bước đi của họ. Những âm thanh lạ lùng từ phía xa khiến cô không thể nào yên tâm.

“Cẩn thận,” Hải Đăng nhắc nhở, “bất cứ lúc nào cũng có thể có kẻ theo dõi.”

“Chúng ta phải nhanh lên,” Ngọc Hoàn nhấn mạnh, “không thể để họ tìm ra chúng ta.”

Họ tiếp tục tiến sâu vào rừng, lòng đầy căng thẳng. Nhưng đằng sau họ, những kẻ lạ mặt không hề từ bỏ. Họ đã dõi theo từng bước đi của Ngọc Hoàn và Hải Đăng, quyết tâm không để họ thoát khỏi tay.

Khi họ đến một khoảng trống giữa rừng, Ngọc Hoàn thở phào nhẹ nhõm. “Có lẽ chúng ta tạm thời an toàn ở đây.”

Nhưng chưa kịp vui mừng, tiếng bước chân từ xa lại vang lên, khiến họ giật mình. “Chạy!” Ngọc Hoàn hét lên, và cả hai lại lao vào một cuộc rượt đuổi mới, không biết rằng sự thật đang chờ đợi họ ở phía trước.