Lời Nguyền Của Thế Giới Nguyên Thủy

Chương 16: Bước ngoặt bất ngờ

Minh Tâm đứng lặng, tâm trí xoay cuồng giữa đau thương và sự phẫn nộ. Hình ảnh mẹ cô, người phụ nữ dịu dàng đã biến mất trong một đêm tối tăm, giờ đây lại hiện về với một gương mặt quen thuộc — Lê Thiên. Hắn chính là kẻ đã gây ra cái chết của mẹ cô. Nỗi đau như một con sóng cuốn trôi mọi lý trí, nhưng cô biết, không thể để cảm xúc chi phối mình.

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Ngọc Hoàn hỏi, ánh mắt dò xét.

“Phải đối mặt với hắn,” Minh Tâm đáp, giọng nói chắc nịch, dù lòng đầy mâu thuẫn. “Tôi cần biết lý do. Tại sao hắn lại làm điều đó?”

“Nhưng nếu chúng ta không cẩn thận, hắn có thể gây hại đến tất cả chúng ta,” Hải Đăng lên tiếng, lo lắng.

“Chúng ta không thể lùi bước,” Minh Tâm quả quyết. “Tôi sẽ không để cái chết của mẹ mình trôi qua vô nghĩa. Tôi muốn sự thật.”

Huy Hoàng nhìn Minh Tâm, đôi mắt anh chứa đầy sự thông cảm. “Tôi hiểu cảm giác của cô. Nhưng hãy nhớ rằng, báo thù có thể khiến cô đánh mất chính mình.”

“Đúng vậy,” Ngọc Hoàn thêm vào. “Công lý mới là điều quan trọng nhất.”

Minh Tâm gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn dậy sóng. Cô không muốn trở thành một kẻ thù, nhưng nỗi đau quá lớn khiến cô cảm thấy như mình đang đứng trên một bờ vực. “Tôi sẽ tìm ra sự thật,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.

Họ bắt đầu lên kế hoạch để tiếp cận Lê Thiên. Nhóm bạn quyết định tìm đến một trong những nơi mà hắn thường lui tới, một căn nhà hoang giữa rừng sâu. Huy Hoàng dẫn đầu, Ngọc Hoàn và Hải Đăng theo sau, trong khi Minh Tâm đi cuối, lòng nặng trĩu.

Khi đến nơi, không khí trở nên nặng nề. “Hãy cẩn thận,” Huy Hoàng nhắc nhở, ánh mắt anh quét xung quanh. “Có thể hắn đang ở đây.”

Ngọc Hoàn gật đầu, “Chúng ta phải tìm cách khiến hắn nói ra sự thật.”

Minh Tâm hít một hơi sâu, cảm nhận sự hồi hộp trong không khí. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Họ tiến vào căn nhà, những bức tường lở lói như chứng nhân cho những bí mật đã chôn vùi. Ánh sáng mờ ảo từ những khe hở khiến mọi thứ trở nên mờ ảo.

Bất ngờ, một giọng nói lạnh lùng vang lên. “Các ngươi tìm ta có việc gì?”

Lê Thiên xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao. Minh Tâm cảm thấy nhịp tim mình tăng vọt, nhưng cô không cho phép bản thân lùi bước.

“Chúng tôi cần biết về cái chết của mẹ tôi,” Minh Tâm nói, giọng cô kiên quyết.

Lê Thiên nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo. “Mẹ cô? Cô nghĩ rằng tôi sẽ nói cho cô biết lý do sao?”

“Cô ấy không phải là một món đồ để bị vứt bỏ,” Ngọc Hoàn lên tiếng, tức giận. “Hãy nói cho chúng tôi biết!”

“Cô ấy chỉ là một quân cờ trong trò chơi của tôi,” Lê Thiên đáp, giọng điệu không chút cảm xúc. “Và bây giờ, cô cũng vậy.”

Một cơn giận dữ bùng lên trong Minh Tâm. Cô không thể chấp nhận sự thật này. “Tại sao? Tại sao hắn lại làm như vậy?” Cô quay sang hỏi Huy Hoàng, ánh mắt tràn đầy đau khổ.

“Cô không thể để hắn chi phối cảm xúc của mình,” Huy Hoàng khuyên, nhưng Minh Tâm đã không nghe. Cô tiến lên một bước, lòng đầy quyết tâm.

“Cô ấy không chỉ là quân cờ!” Minh Tâm gào lên. “Hãy trả lời tôi, Lê Thiên!”“Cô muốn biết sao? Cô muốn trả thù?” Lê Thiên cười khẩy. “Tôi sẽ cho cô biết, nhưng điều đó sẽ không mang lại cho cô điều gì tốt đẹp.”

“Điều đó không quan trọng!” Minh Tâm thét lên, lòng đầy bất lực. “Tôi chỉ muốn biết sự thật!”

Lê Thiên nhìn cô, ánh mắt hắn lấp lánh sự thách thức. “Thật sự, cô không biết mình đang tự rước lấy họa vào thân sao?”

“Dù có ra sao, tôi cũng sẽ không dừng lại,” Minh Tâm khẳng định. “Tôi sẽ tìm ra sự thật, bất kể phải trả giá bao nhiêu.”

“Giá nào?” Lê Thiên nhắc lại, nụ cười vẫn chưa tắt. “Cái giá của sự báo thù có thể khiến cô mất đi tất cả những gì còn lại.”

“Không!” Minh Tâm quát, sự tức giận trong cô đang dâng trào. “Tôi không thể để điều này tiếp diễn!”

Bất ngờ, Hải Đăng lên tiếng. “Chúng ta không thể để hắn thao túng chúng ta. Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”

“Đúng vậy,” Ngọc Hoàn đồng tình. “Chúng ta cần phải có kế hoạch.”

Lê Thiên nhìn nhóm bạn, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng hơn. “Nếu các ngươi muốn sống sót, hãy rời khỏi đây ngay lập tức.”

“Chúng tôi sẽ không để hắn thoát,” Minh Tâm nói, lòng đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”

“Nhưng cô có chắc rằng mình đã sẵn sàng cho sự thật?” Lê Thiên thách thức, ánh mắt hắn như đang lướt qua những bí mật sâu thẳm.

Minh Tâm cảm thấy một cơn rùng mình. Cô không thể để sự sợ hãi chi phối. “Tôi đã sẵn sàng.”

“Được thôi,” Lê Thiên nói, rồi bất ngờ biến mất vào bóng tối. Không khí trở nên tĩnh lặng, như thể hắn đã đi đâu đó.

“Chúng ta phải đi thôi,” Huy Hoàng nói, giọng nghiêm túc.

Khi cả nhóm chuẩn bị rời đi, Minh Tâm đột nhiên dừng lại. “Chúng ta không thể để hắn thoát như vậy. Tôi cần phải biết thêm về hắn.”

“Minh Tâm, hãy cẩn thận,” Ngọc Hoàn nhắc nhở. “Hắn rất nguy hiểm.”

“Đúng vậy, nhưng tôi cần phải hiểu rõ hắn,” Minh Tâm đáp, ánh mắt kiên định. “Nếu không, tôi sẽ không bao giờ có thể yên lòng.”

Họ quay lại nhìn nhau, sự hồi hộp và lo lắng hiện rõ. Cuộc chiến với Lê Thiên chỉ mới bắt đầu, và những lựa chọn mà họ phải đối mặt sẽ định hình số phận của không chỉ riêng mình mà còn của cả những người xung quanh.

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, cùng nhau,” Huy Hoàng nói, nắm chặt tay Minh Tâm. “Dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì.”

“Đúng vậy,” Ngọc Hoàn và Hải Đăng đồng thanh. Họ cùng nhau bước vào bóng tối, lòng đầy quyết tâm.

Nhưng trong sâu thẳm, Minh Tâm biết rằng lựa chọn giữa báo thù và công lý sẽ không dễ dàng. Sự thật có thể mang lại đau thương, và cô sẽ phải đối mặt với những mâu thuẫn trong chính lòng mình. Cô không biết rằng, trong cuộc hành trình này, những bí mật còn sâu xa hơn cả những gì cô tưởng tượng đang chờ đợi họ.