Lời Nguyền Của Thế Giới Nguyên Thủy

Chương 15: Giải mã lời nguyền

Minh Tâm ngồi trong góc tối của căn phòng, ánh đèn nhấp nháy tạo ra những hình ảnh mờ ảo trên tường. Cô khẽ nhắm mắt, tập trung vào cảm xúc xung quanh. Những tiếng nói lén lút từ phía bên ngoài dần dần trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí cô. Cô cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự lo lắng của những người đang tìm kiếm câu trả lời.

“Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của lời nguyền này,” Ngọc Hoàn nói, ánh mắt rực lửa. “Nếu không, mọi thứ sẽ không thể kết thúc.”

“Có một cách,” Minh Tâm thì thầm, mở mắt ra. “Nhưng chúng ta sẽ phải đối mặt với Lê Thiên.”

“Lê Thiên?” Hải Đăng nhíu mày, “Hắn là một kẻ nguy hiểm. Chúng ta không thể mạo hiểm như vậy.”

“Nhưng nếu không đối mặt, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật,” Minh Tâm kiên quyết. “Hắn biết nhiều hơn chúng ta tưởng.”

Huy Hoàng gật đầu, “Đúng vậy. Chúng ta cần phải có sự chuẩn bị. Nhưng làm thế nào để tiếp cận hắn mà không bị phát hiện?”

“Có thể sử dụng thông tin từ Tôn Đạt,” Ngọc Hoàn đề xuất. “Hắn có thể biết điều gì đó về Lê Thiên.”

“Nhưng làm thế nào để thuyết phục hắn?” Hải Đăng hỏi, cảm thấy lo lắng.

“Tôi sẽ thử dùng khả năng thấu cảm của mình,” Minh Tâm nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Nếu hắn cảm nhận được sự chân thành từ chúng ta, có thể hắn sẽ hợp tác.”

Ngọc Hoàn nhìn Minh Tâm, “Cô có chắc chắn không? Tôn Đạt không phải là người dễ gần.”

“Tôi biết,” Minh Tâm thở dài. “Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”

Nhóm bạn quyết định lên đường. Họ lặng lẽ rời khỏi căn phòng, lòng đầy hồi hộp. Huy Hoàng đi đầu, theo sau là Ngọc Hoàn, Hải Đăng và cuối cùng là Minh Tâm. Mỗi bước đi đều mang nặng những suy tư.

Khi đến gần nơi Tôn Đạt thường xuất hiện, không khí trở nên căng thẳng. “Cẩn thận,” Huy Hoàng thì thầm. “Có thể hắn đang được bảo vệ.”

Ngọc Hoàn gật đầu, “Chúng ta cần phải tìm một cách tiếp cận khéo léo.”

Họ dừng lại, quan sát xung quanh. Một bóng người thấp thoáng ở góc phố, chính là Tôn Đạt. Minh Tâm hít một hơi thật sâu, cảm nhận được nỗi sợ hãi và lo lắng của hắn. “Tôn Đạt!” Cô gọi khẽ.

Bóng người dừng lại, quay lại nhìn họ với vẻ ngạc nhiên. “Các người muốn gì?”“Chúng tôi cần nói chuyện với bạn,” Ngọc Hoàn nói, tiến lại gần hơn.

“Không có chuyện đó,” Tôn Đạt đáp, ánh mắt hoài nghi. “Tôi không muốn dính líu đến các bạn.”

“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Minh Tâm lên tiếng, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta đang tìm kiếm sự thật về lời nguyền. Bạn có biết Lê Thiên không?”

“Lê Thiên?” Tôn Đạt lùi lại, vẻ mặt bối rối. “Tại sao các người lại muốn biết về hắn?”

“Bởi vì hắn là người duy nhất có thể giúp chúng ta giải mã lời nguyền,” Ngọc Hoàn nói, cố gắng thuyết phục.

Tôn Đạt suy nghĩ một lát, đôi mắt lấp lánh sự do dự. “Hắn không phải là người dễ tiếp cận. Nếu các người muốn gặp hắn, các người phải chuẩn bị tinh thần.”

“Chúng tôi đã sẵn sàng,” Hải Đăng nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Được,” Tôn Đạt thở dài, “Nhưng hãy nhớ, nếu các người không thành công, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

Khi họ chuẩn bị rời đi, Minh Tâm nắm lấy tay Tôn Đạt. “Cảm ơn bạn. Chúng tôi sẽ không làm bạn thất vọng.”

Tôn Đạt gật đầu, ánh mắt lấp lánh hy vọng. “Tôi hy vọng các người sẽ tìm thấy điều mình cần.”

Nhóm bạn tiếp tục hành trình, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Họ biết rằng cuộc đối đầu với Lê Thiên sẽ không dễ dàng, nhưng nếu muốn hóa giải lời nguyền, họ phải vượt qua mọi trở ngại.

Khi đến gần nơi Lê Thiên thường xuất hiện, không khí trở nên nặng nề. Huy Hoàng cảm nhận được sự căng thẳng từ những đồng đội của mình. “Chúng ta phải thật cẩn thận.”

“Đúng,” Ngọc Hoàn đồng tình. “Hắn sẽ không dễ dàng để chúng ta tiếp cận.”

Bất chợt, một âm thanh vang lên từ phía sau, khiến cả nhóm giật mình. “Đứng lại!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Ngọc Hoàn quay lại, thấy một nhóm người lăm le vũ khí. “Chúng ta bị phát hiện rồi!” cô thét lên.

“Chạy!” Huy Hoàng hô lớn, và cả nhóm lập tức rẽ sang một bên. Họ chạy nhanh, lòng đầy hồi hộp. Cuộc chiến với Lê Thiên đã bắt đầu, và mọi quyết định sẽ định hình số phận của họ.