Lời Nguyền Của Rồng

Chương 3: Bóng tối bao trùm

Trong một góc tối tăm của lâu đài Blackwood, Lord Valen ngồi bên bàn làm việc, ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến nhảy múa trên khuôn mặt đầy mưu mô của hắn. Hắn đang xem xét một cuốn sách cổ, những trang giấy đã ngả màu, chứa đựng những bí mật mà cả Eldoria đều sợ hãi. Lời nguyền của rồng không chỉ là một truyền thuyết; nó là chìa khóa cho quyền lực tối thượng mà Valen khao khát.

“Lời nguyền này sẽ mang lại sức mạnh vô biên,” hắn thì thầm, đôi mắt lạnh lẽo ngời sáng. “Và Alaric Thorne, chàng hiệp sĩ trẻ, sẽ là công cụ hoàn hảo để tôi đạt được điều đó.”

Bên cạnh hắn, Lady Isolde đứng yên lặng, ánh mắt sắc sảo theo dõi từng động thái của Valen. Cô không thể che giấu nỗi lo lắng đang dâng lên trong lòng. Dù Valen khéo léo trong trò chơi quyền lực, nhưng cô biết rằng lòng tham có thể dẫn đến sự sụp đổ. “Chúng ta cần phải cẩn thận,” Isolde lên tiếng, giọng nói trầm nhưng đầy quyền lực. “Alaric không đơn giản như hắn nghĩ.”

“Cô lo lắng điều gì?” Valen cười khẩy. “Chúng ta đã nắm trong tay tất cả. Cậu ta sẽ tìm kiếm lời nguyền và tự đưa mình vào bẫy.”

“Cậu ta yêu Seraphina,” Isolde nhắc nhở, không thể không nghĩ đến cô gái elf xinh đẹp đang bị biến thành đá. “Nếu Alaric thành công, mọi thứ sẽ không diễn ra như kế hoạch của chúng ta.”

“Đó chính là lý do chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Valen đáp, sắc mặt trở nên nghiêm túc. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở con đường của mình. Hãy chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo.”

***

Trong khi đó, Alaric và Garrick đang tiến sâu vào rừng cổ. Cảm giác hồi hộp bao trùm lấy họ. Những bóng cây lớn đổ dài, tạo thành những hình thù kỳ quái. Alaric không thể ngăn mình nghĩ về Seraphina. Mỗi bước đi đều mang theo hình ảnh của nàng, từng nụ cười, từng ánh mắt đầy hy vọng.

“Ngươi nghĩ chúng ta có thể tìm ra viên ngọc không?” Garrick hỏi, đôi mắt sáng lên với sự háo hức, nhưng cũng không thiếu phần lo lắng.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Alaric trả lời, giọng kiên định. “Nàng đang chờ chúng ta.”

Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía sau, khiến cả hai quay lại. Một bóng đen xuất hiện, lướt qua như một cơn gió. Alaric rút kiếm ra, ánh kim loại lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt. “Cẩn thận!” anh hô lên.

Từ giữa những tán cây, một sinh vật kỳ dị xuất hiện. Đó là một con quái vật khổng lồ với đôi mắt đỏ rực, hàm răng sắc nhọn và bộ lông đen như mực. Nó gầm lên, tạo ra một âm thanh khiến cả rừng cây rung chuyển. “Đây là thử thách đầu tiên,” Alaric thầm nghĩ, cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng trào dâng trong lòng.

“Chúng ta sẽ phải chiến đấu!” Alaric quát, sự dũng cảm bùng cháy trong lòng.Cuộc chiến bắt đầu, âm thanh chém giết hòa quyện với tiếng gầm thét của quái vật. Alaric cảm thấy adrenaline dâng trào, mỗi nhát chém không chỉ là sự chống cự mà còn là hy vọng. “Seraphina, ta sẽ cứu nàng!” anh gào lên trong cơn cuồng nộ, như thể lời hứa ấy sẽ cho anh sức mạnh.

Garrick ở bên cạnh, sức mạnh của hắn như một bức tường bảo vệ. Họ chiến đấu bên nhau, từng nhát búa của Garrick vang lên như tiếng trống trận. Nhưng quái vật không dễ bị đánh bại. Nó lùi lại, gầm lên như một cơn bão, rồi lao về phía Alaric.

Trong khoảnh khắc, Alaric cảm thấy sợ hãi ập đến. Nhưng hình ảnh Seraphina, nụ cười của nàng, đã tiếp thêm sức mạnh cho anh. “Không! Ta không thể thất bại!” anh thét lên, lao về phía quái vật, quyết tâm mạnh mẽ như chưa bao giờ có.

Khi kiếm của Alaric chém xuống, một ánh sáng chói lòa phát ra, như một tia hy vọng giữa bóng tối. Con quái vật gầm lên đau đớn, lùi lại và rồi ngã xuống. Alaric thở hổn hển, nhưng không thể dừng lại. Mặc dù chiến thắng này khiến anh cảm thấy phấn chấn, nhưng anh biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu.

“Chúng ta cần tiếp tục,” Alaric nói, giọng có phần yếu ớt. “Còn nhiều thử thách phía trước.”

“Đúng vậy,” Garrick đồng ý, nhưng ánh mắt hắn lộ rõ sự lo lắng. “Chúng ta không biết những gì đang chờ đợi.”

Khi họ tiến sâu vào rừng, sự im lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng bước chân và nhịp đập của trái tim. Alaric cảm thấy như có một điều gì đó đang rình rập, một bóng tối không thể định hình.

“Ngươi có cảm thấy không?” Alaric hỏi, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.

“Cảm thấy gì?” Garrick hỏi lại, nhưng Alaric không trả lời. Anh chỉ có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ đều đang chờ đợi một sự bùng nổ.

Giữa những bóng cây, một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, như tiếng thì thầm của những linh hồn. Alaric dừng lại, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Có gì đó không ổn,” anh thì thầm, nhưng không rõ điều gì.

“Chúng ta không thể dừng lại,” Garrick nhấn mạnh. “Phải tiếp tục.”

“Đúng vậy.” Alaric hít một hơi thật sâu, quyết tâm tràn đầy. “Ta sẽ không từ bỏ.”

Họ tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng Alaric, một nỗi lo lắng dâng trào. Liệu họ có đủ sức để vượt qua bóng tối đang bao trùm? Câu hỏi đó như một mũi tên ghim chặt vào tâm trí, và anh biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan hơn cả những gì anh tưởng tượng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn