Alaric rời khỏi quán rượu, lòng nặng trĩu với những lời cảnh báo của Valen. Màn đêm đã buông xuống, ánh trăng lấp lánh trên mặt đất như những mảnh vụn của ký ức. Anh không thể ngừng nghĩ về Seraphina, về cái cách mà nàng đã mỉm cười, cách mà đôi mắt hổ phách của nàng ánh lên sự sống động. Nhưng giờ đây, hình ảnh đó đã bị thay thế bởi một bức tượng đá lạnh lẽo, không còn chút ấm áp.
“Ngươi không thể để nỗi sợ hãi chi phối,” Garrick nói, theo sát bên Alaric. “Cần phải chuẩn bị cho đêm trăng tròn. Chúng ta sẽ phải đối mặt với Valen.”
“Ta biết,” Alaric thở dài, “Nhưng ta không thể chỉ đứng yên một chỗ. Nếu hắn giữ lời, ta sẽ phải đối diện với những điều mà ta không thể tưởng tượng.”
“Chúng ta sẽ đi cùng nhau,” Garrick khẳng định. “Bất cứ điều gì xảy ra, ta sẽ ở bên cạnh.”
Sự kiên định của Garrick khiến Alaric cảm thấy ấm lòng hơn. Họ đi qua những con phố vắng lặng của Eldoria, những bóng đèn mờ ảo như ánh sáng hy vọng le lói giữa bóng tối. Trong lòng Alaric, một quyết tâm mới trỗi dậy. Anh sẽ không để Seraphina mãi mãi bị giam cầm.
Khi họ trở về lâu đài, Alaric lập tức tìm đến phòng nghiên cứu của cha mình, nơi mà những cuốn sách cổ chứa đựng nhiều tri thức về phép thuật và lời nguyền. Mở từng trang, ánh mắt anh lướt qua những dòng chữ đã phai màu, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể giúp anh giải cứu Seraphina.
“Có một truyền thuyết nói về một viên ngọc có sức mạnh giải lời nguyền,” Garrick lên tiếng, ngồi xuống bên cạnh Alaric. “Nó được cho là nằm sâu trong rừng cổ, nơi mà những sinh vật huyền bí sống.”
“Rừng cổ…” Alaric thì thầm, nhớ đến những câu chuyện mà Seraphina từng kể về nơi đó. “Nếu viên ngọc thật sự tồn tại, chúng ta phải tìm ra nó.”
“Nhưng sẽ có nguy hiểm,” Garrick cảnh báo. “Không chỉ có ma quái, mà còn có cả những kẻ khác đang tìm kiếm sức mạnh.”
Alaric gật đầu, ý thức được rằng cuộc hành trình này không chỉ là để cứu Seraphina mà còn để đối mặt với những kẻ thù tiềm tàng. “Chúng ta cần chuẩn bị. Ngày mai, ta sẽ lên đường.”Rời khỏi phòng nghiên cứu, Alaric quyết định ghé thăm nơi Seraphina đã bị biến thành đá. Nơi đó, ánh trăng chiếu rọi, tạo nên một không gian vừa huyền ảo vừa bi thương. Anh đứng trước bức tượng đá, lòng đầy nỗi đau. “Seraphina,” anh lẩm bẩm, “ta sẽ tìm cách cứu nàng. Ta hứa.”
Những giọt nước mắt ấm áp rơi xuống nền đất lạnh lẽo, hòa quyện với những kỷ niệm đẹp đẽ. Đột nhiên, Alaric cảm thấy một cơn gió mạnh thổi qua, như mang theo lời thì thầm từ thế giới khác. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự hiện diện của Seraphina bên cạnh mình. “Nàng không đơn độc,” anh tự nhủ.
Ngày hôm sau, khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló dạng, Alaric và Garrick bắt đầu cuộc hành trình vào rừng cổ. Họ chuẩn bị cho một cuộc phiêu lưu đầy bất trắc, nhưng trái tim Alaric tràn ngập hy vọng. Mỗi bước đi đều hướng về phía Seraphina, mỗi hơi thở đều mang theo quyết tâm giải cứu nàng.
Trong rừng cổ, không khí trở nên dày đặc, tiếng chim hót và tiếng lá xào xạc tạo nên một bản hòa ca đầy sức sống. Nhưng Alaric cảm nhận được sự bí ẩn ẩn sâu trong đó. “Cẩn thận,” anh nhắc nhở Garrick. “Chúng ta chưa biết điều gì đang chờ đợi.”
“Ta sẽ luôn bên cạnh ngươi,” Garrick đáp, ánh mắt kiên quyết.
Khi họ tiến sâu vào rừng, những bóng hình kỳ lạ bắt đầu xuất hiện giữa những tán cây. Những sinh vật kỳ bí, vừa đẹp đẽ vừa ghê rợn, quan sát họ từ xa. Alaric cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên, nhưng anh không cho phép mình dao động. “Chúng ta phải tiếp tục,” anh khẳng định.
Đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên, và từ những bụi cây, một con quái vật xuất hiện, lớn hơn bất kỳ điều gì mà Alaric từng gặp. Nó gầm lên, đôi mắt đỏ rực như lửa, và Alaric biết rằng đây chính là thử thách đầu tiên của họ.
“Chuẩn bị!” Alaric hô to, rút kiếm ra. “Chúng ta không thể lùi bước!”
Cuộc chiến bắt đầu, và Alaric cảm thấy adrenaline chạy trong huyết quản. Mỗi nhát chém đều mang theo nỗi đau và quyết tâm. Họ chiến đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì tình yêu đang chờ đợi ở phía trước.
Khi tiếng gầm thét của quái vật vang vọng trong rừng, Alaric nhận ra rằng cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu. Những thử thách còn nhiều, và anh phải chuẩn bị cho mọi nguy hiểm phía trước. Nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của Seraphina luôn hiện hữu, như một ánh sáng dẫn đường giữa bóng tối. “Ta sẽ không từ bỏ,” anh thầm thì, lòng tràn đầy quyết tâm.