Alaric đứng lặng im, cảm giác như thời gian đã ngừng lại. Mỗi nhịp tim của anh như một lời thì thầm đau đớn, gợi nhớ đến hình ảnh Seraphina đang quay lưng đi về phía Valen. Anh không thể hiểu nổi tại sao cô lại chọn con đường này, con đường dẫn đến sự tăm tối. Trong lòng anh, sự giằng xé giữa yêu thương và giận dữ cứ mãi quẩn quanh.
“Seraphina!” Alaric gọi, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng. Nhưng cô không quay lại. Cảm giác bất lực khiến anh thắt lại. Anh biết mình phải làm gì đó, nhưng không thể chỉ đứng yên một chỗ.
“Cô ấy sẽ hối hận,” một giọng nói vang lên từ phía sau. Garrick bước tới, ánh mắt đầy lo lắng. “Cô ấy không biết Valen là ai.”
“Tôi không thể để cô ấy ra đi như vậy,” Alaric đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Tôi phải theo dõi cô ấy, phải đảm bảo rằng cô ấy an toàn.”
“Nhưng nếu Valen phát hiện ra, anh sẽ gặp nguy hiểm,” Garrick cảnh báo. “Hắn là một kẻ tàn ác.”
“Chúng ta không thể để Seraphina một mình,” Alaric nói, không hề lùi bước. “Cô ấy cần tôi. Tộc elf cần tôi.”
Garrick gật đầu, không còn cách nào khác. “Vậy thì chúng ta đi cùng nhau.”
Hai người nhanh chóng rời khỏi nơi ẩn náu, theo dấu Seraphina và Valen. Ánh sáng của đêm tối chỉ còn lại là những mảnh vụn lấp lánh giữa không trung. Alaric nắm chặt thanh kiếm, cảm giác nặng nề trĩu xuống vai anh. Mỗi bước đi là một lần anh tự nhắc nhở mình về tình yêu dành cho Seraphina.
Trong khi đó, Seraphina và Valen đã đến một khu vực hoang vắng, nơi những bóng cây già cỗi như đang lắng nghe cuộc đối thoại giữa họ. Valen đứng tựa vào một gốc cây, ánh mắt lạnh lùng theo dõi từng cử chỉ của cô. “Em đã quyết định rồi, Seraphina. Hãy để tôi giúp đỡ tộc elf của em.”
“Giúp đỡ hay thao túng?” Seraphina đáp lại, giọng cô cứng rắn. “Tôi không cần sự giúp đỡ từ một kẻ như anh.”
“Nếu em không cần, tại sao lại ở đây?” Valen tiến lại gần, nụ cười của hắn đầy mưu mô. “Em cảm thấy mình có thể tự mình cứu họ ư?”
“Đó không phải việc của anh!” Seraphina gắt gỏng, nhưng bên trong, nỗi lo lắng ngày càng lớn. Cô không thể để tộc elf chịu thêm tổn thất nào nữa.
“Vậy sao?” Valen cười khẩy. “Em sẽ chỉ đứng yên nhìn họ chết dần? Em có biết rằng chính những lựa chọn của em sẽ dẫn đến cái chết của nhiều người hơn nữa?”
Seraphina nuốt nước bọt, cảm giác như từng từ của hắn đâm thẳng vào tim cô. Cô không thể phủ nhận rằng mối liên hệ giữa tộc elf và lời nguyền rồng vẫn đang treo lơ lửng trên đầu họ. Nhưng làm thế nào để cô chọn giữa sự an toàn của bản thân và trách nhiệm với tộc?
“Cô ấy không phải là một quân cờ trong trò chơi của ngươi!” Alaric lao ra từ bóng tối, ánh mắt sáng rực. “Seraphina là một người, không phải một công cụ để ngươi lợi dụng!”
Seraphina giật mình, nhìn thấy Alaric với nỗi ngạc nhiên lẫn vui mừng. “Alaric! Anh không nên đến đây!”
“Không, tôi phải đến,” Alaric đáp, giọng trầm nhưng kiên quyết. “Tôi không thể để em rơi vào tay hắn.”
“Cả hai người đều không hiểu,” Valen cười nhạo. “Các người nghĩ rằng tình yêu có thể cứu vớt tộc elf? Tình yêu không có sức mạnh, chỉ có quyền lực mới có thể thay đổi vận mệnh.”
“Và ngươi sẽ phải trả giá cho quyền lực đó,” Alaric nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để ngươi làm tổn thương Seraphina.”
Valen tiến lại gần, ánh mắt đầy thách thức. “Vậy hãy đến đây và thử xem.”
Seraphina cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người đàn ông. Mỗi giây phút trôi qua, cô như một con bài đang rơi vào tay kẻ mạnh hơn. “Dừng lại! Cả hai người!” Cô hét lên, sự giận dữ trào dâng. “Chúng ta không phải là kẻ thù của nhau!”
“Em đang đứng giữa hai kẻ thù,” Valen nói, giọng lạnh lùng. “Một người sẽ chỉ là một hiệp sĩ ngốc nghếch, còn người kia là kẻ có sức mạnh.”
Alaric không chịu lùi bước. “Tôi sẽ không để Seraphina trở thành một quân cờ trong trò chơi của ngươi. Tôi sẽ chiến đấu vì cô ấy.”
“Chiến đấu?” Valen cười lớn. “Ngươi nghĩ rằng sức mạnh của một hiệp sĩ có thể sánh với sức mạnh của một người thao túng tâm trí?”
Seraphina không biết phải làm gì. Cô cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng, không thể bay ra, không thể chọn lựa. “Alaric, hãy dừng lại. Đừng làm hỏng mọi thứ!”
“Không!” Alaric quay sang cô, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để em rời bỏ tôi lần nữa.”
“Cả hai người đều không hiểu,” Seraphina nói, nước mắt bắt đầu rơi. “Tôi không thể đứng yên nhìn tộc elf bị diệt vong!”“Tôi sẽ tìm cách cứu họ,” Alaric nói, giọng anh dịu lại. “Chúng ta có thể làm điều đó cùng nhau.”
“Cùng nhau?” Valen cắt ngang, giọng hắn đầy mỉa mai. “Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Tình yêu của các ngươi sẽ không thể cứu lấy tộc elf. Chỉ có tôi mới có thể giúp họ.”
“Ngươi không thể giúp họ bằng cách thao túng và đe dọa!” Alaric gầm lên. “Đó không phải là cách.”
“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để cứu lấy tộc elf,” Seraphina thốt lên, đôi mắt cô ngập nước. “Nhưng tôi không thể làm điều đó nếu cả hai người cứ chiến đấu như vậy.”
Một khoảng lặng bao trùm giữa ba người. Alaric và Valen đều đang cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình. Seraphina cảm thấy như mọi thứ sắp sụp đổ. “Nếu có cách nào đó để chúng ta cùng nhau tìm ra giải pháp, tôi sẽ không ngần ngại.”
“Tôi sẽ không làm việc với hắn,” Alaric khẳng định. “Hắn không thể được tin tưởng.”
“Tin tưởng?” Valen cười khẩy. “Em nghĩ rằng Alaric có thể cứu lấy tộc elf mà không cần đến tôi? Ngươi đang sống trong một giấc mơ.”
Seraphina nhìn Alaric, lòng đầy xao xuyến. “Hãy cho tôi một cơ hội để làm điều đúng đắn.”
“Em không cần hắn,” Alaric nói, giọng anh đầy kiên quyết. “Hãy đi cùng tôi. Chúng ta sẽ tìm cách riêng.”
“Nhưng tôi không thể!” Seraphina gào lên, nước mắt rơi xuống. “Tôi không thể bỏ mặc tộc elf! Họ cần tôi!”
“Và em nghĩ rằng việc em đi theo hắn sẽ cứu được ai sao?” Alaric hỏi, giọng anh như vỡ vụn. “Em sẽ chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn.”
“Em không biết phải làm gì nữa!” Seraphina thốt lên, giọng cô chùng xuống. “Em chỉ muốn giúp họ.”
“Vậy hãy ở lại với tôi,” Alaric nài nỉ. “Hãy cùng nhau tìm ra cách.”
Giữa những cảm xúc lẫn lộn, Seraphina cảm thấy như mình đang đứng trước ngã ba đường. Cô muốn làm điều đúng đắn, nhưng cái giá phải trả có thể quá lớn. Alaric nhìn cô, ánh mắt tràn đầy hy vọng, nhưng Valen cũng không bỏ lỡ cơ hội. “Em sẽ hối hận nếu không nắm lấy cơ hội này.”
“Cả hai người đều có lý do của mình,” Seraphina thở dài. “Nhưng tôi không thể chọn giữa các anh.”
“Em không cần phải chọn,” Alaric nói. “Chúng ta có thể làm điều đó cùng nhau.”
Nhưng Seraphina cảm thấy sự thật không thể tránh khỏi. Cô không thể mang trên vai trách nhiệm của cả một tộc. Và trong khoảnh khắc đó, lòng cô như bị xé nát giữa những lựa chọn. “Tôi cần thời gian,” cô thốt lên, muốn thoát khỏi sự áp lực.
“Thời gian?” Valen cười nhạo. “Em không có thời gian. Tộc elf đang chờ đợi.”
“Tôi sẽ không để tộc elf phải trả giá cho sự yếu đuối của mình,” Alaric nói, ánh mắt anh dán chặt vào Valen. “Tôi sẽ bảo vệ Seraphina.”
Nhưng Valen đã sẵn sàng cho cuộc chiến. “Thì hãy để chúng ta bắt đầu.”
Khi những lời nói như sấm sét vang lên, Seraphina cảm thấy như mọi thứ sắp tan vỡ. Cô không biết phải làm gì, không biết phải đứng về phía nào. Thế giới xung quanh như đang sụp đổ, và trái tim cô như đang kêu gào.
“Mọi chuyện sẽ không kết thúc tốt đẹp đâu,” Valen nói, ánh mắt sắc lạnh. “Nếu các người không chịu hợp tác, thì chỉ có cái chết là đợi chờ.”
Seraphina cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm, nhưng cũng không thể quay đầu lại. Cô đã chọn con đường của mình, nhưng cái giá phải trả có thể là quá lớn.
Alaric nắm chặt thanh kiếm, quyết tâm trong ánh mắt. “Tôi sẽ không để em phải chịu thêm đau khổ.”
Cùng lúc đó, Seraphina cảm thấy như bão tố đang ập đến, và cô biết rằng không còn đường lùi. Họ sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong cuộc đời mình, không chỉ cho riêng bản thân mà còn cho cả tộc elf.
Trong đêm dài này, trước bình minh, mọi thứ đều trở nên mờ mịt. Những lựa chọn mà họ phải đưa ra sẽ định hình số phận không chỉ của họ mà còn của cả Eldoria.