Seraphina đứng giữa hai con đường, lòng đầy bối rối. Một bên là Alaric, người mà cô yêu thương, còn bên kia là Valen, kẻ đã hứa hẹn sẽ cứu tộc elf của cô khỏi lời nguyền. Ánh mắt Alaric tràn đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên quyết. "Em không thể rời xa tôi," anh nói, giọng trầm và đầy cảm xúc.
"Nhưng nếu không cứu tộc elf, họ sẽ mãi mãi bị giam cầm," Seraphina đáp, giọng cô nghẹn lại. "Họ cần em, Alaric. Em không thể đứng nhìn họ chịu đựng."
"Và em có nghĩ rằng họ sẽ chấp nhận em nếu em đi theo Valen? Hắn ta không có ý tốt đâu, Seraphina. Hắn chỉ muốn lợi dụng em." Alaric nắm chặt tay, ánh mắt anh như ngọn lửa rực cháy, nhưng trong lòng anh cũng đầy nỗi sợ hãi.
Seraphina thở dài, lòng cô quặn thắt. Cô cảm nhận rõ ràng sự giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm. "Em không thể sống với chính mình nếu tộc elf của em phải chịu đựng vì em."
"Vậy em sẽ chọn đi theo hắn?" Alaric hỏi, giọng anh như một nhát dao đâm vào trái tim cô. "Em sẽ rời bỏ tôi?"
“Không phải vậy,” Seraphina khẽ lắc đầu, nhưng nước mắt đã rơi. "Em chỉ muốn cứu mọi người."
"Em có biết rằng quyết định này có thể khiến em mất tất cả không?" Alaric gằn giọng, từng từ như đâm thẳng vào trái tim cô. "Mất tôi, mất chính em."
Seraphina quay đi, không thể nhìn vào mắt anh nữa. Cô cảm thấy như có một vực thẳm giữa họ, không chỉ là khoảng cách mà còn là những điều chưa nói ra, những nỗi đau chưa thể chia sẻ. "Em cần thời gian," cô thốt lên, giọng nói như một lời cầu xin.
Alaric thở dài, sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt anh. "Thời gian? Chúng ta không có thời gian! Valen đang chờ, và em biết hắn ta sẽ không đứng yên."
"Và em có biết rằng đi theo hắn là một con đường đầy mạo hiểm không?" Alaric tiếp tục, âm điệu của anh trở nên dịu lại, như một cơn gió nhẹ. "Hắn không chỉ muốn cứu tộc elf, mà còn muốn chiếm lấy sức mạnh của rồng. Em có biết điều đó không?"
Seraphina lặng im, một phần trong cô cảm thấy sự thật mà Alaric nói là đúng. Nhưng phần còn lại lại khao khát hy vọng, hy vọng rằng Valen sẽ giữ lời hứa. "Em… em sẽ không để mình bị lợi dụng," cô khẳng định, dù lòng cô không chắc chắn.
"Em có thể làm gì để đảm bảo điều đó? Hắn sẽ chỉ nhìn em như một công cụ," Alaric nói, giọng anh đầy châm biếm. "Tôi không thể cho phép điều đó."
“Vậy anh muốn em làm gì?” Seraphina gầm lên, sự giận dữ dâng trào. “Chỉ đứng yên và nhìn mọi người chết dần sao? Em không thể!”
Alaric tiến gần, ánh mắt anh dịu lại. "Tôi chỉ muốn em an toàn. Hãy ở lại với tôi, cùng nhau tìm ra cách cứu tộc elf mà không phải hy sinh bản thân."
Seraphina cảm nhận được tình yêu trong ánh mắt anh, nhưng nỗi lo lắng về tộc elf khiến cô không thể dừng lại. "Nếu em không đi, em sẽ không thể tha thứ cho chính mình."“Vậy em sẽ chọn con đường của sự hy sinh?” Alaric hỏi, giọng anh như vỡ vụn. "Điều đó có đáng không, Seraphina?"
“Em không biết,” cô thì thào, từng giọt nước mắt rơi xuống. “Em không biết nữa.”
Trong khoảnh khắc đó, hai trái tim như đang va chạm. Alaric nắm lấy tay Seraphina, nhưng cô lại rụt tay lại, như thể sợ hãi một điều gì đó sắp xảy ra. "Hãy cho tôi một lý do để em đi," anh nói, giọng đầy nài nỉ. "Một lý do để tôi có thể hiểu."
Seraphina nhìn anh, đôi mắt cô ngập nước. "Nếu em không đi, họ sẽ không còn ai để cứu. Họ cần em, Alaric. Họ cần một hy vọng."
“Và em có nghĩ rằng việc em bỏ rơi tôi sẽ tạo ra hy vọng cho họ?” Alaric hỏi, giọng anh như một cơn bão. "Em sẽ chỉ tạo ra sự tan vỡ."
“Em không thể ở lại mà không làm gì cả,” cô đáp, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn. "Em sẽ phải đi. Em phải làm điều đúng đắn."
Alaric lùi lại, cảm giác như mọi thứ xung quanh bỗng chốc ngưng lại. "Vậy hãy đi đi," anh nói, giọng trầm lắng. "Hãy đi, và nếu em không trở lại, tôi sẽ không thể tha thứ cho em."
Seraphina cảm thấy như trái tim mình đang tan vỡ. "Alaric..." Cô muốn gọi tên anh, nhưng từ ngữ dường như mắc kẹt trong cổ họng. Cô không thể diễn đạt nổi nỗi đau mà cô đang phải chịu đựng.
"Đừng," Alaric cắt ngang. "Em đã quyết định. Hãy đi."
Nhìn theo bóng dáng Alaric đang lùi lại, Seraphina cảm thấy như mất đi một phần của chính mình. Cô quay người, từng bước nặng nề hướng về phía Valen, lòng đầy trăn trở. Mỗi bước đi như một mũi dao đâm vào tim cô, và cô biết rằng quyết định này sẽ ám ảnh cô mãi mãi.
Valen đứng chờ, ánh mắt hắn đầy thách thức. "Thế nào? Em đã quyết định chưa?"
Seraphina nuốt nước bọt, cảm giác như mình đang đứng trên bờ vực. "Tôi sẽ đi cùng ngài," cô nói, giọng cô lạc đi. "Nhưng tôi muốn biết rõ mọi thứ trước khi đi."
Valen mỉm cười, sự mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt hắn. "Tốt, chúng ta sẽ không để cơ hội này trôi qua."
Khi họ bước đi cùng nhau, Seraphina cảm thấy một phần trong cô đã chết. Mỗi bước chân hướng về phía Valen như một lời từ biệt với Alaric, với tình yêu mà cô từng có. Cô không biết liệu có thể quay trở lại hay không, nhưng điều đó không thể ngăn cản cô. Cuộc chiến của tộc elf đã bắt đầu, và Seraphina biết rằng mình phải gánh vác trách nhiệm nặng nề đó.
Nhưng trong sâu thẳm trái tim, cô vẫn cảm thấy sự thiếu vắng của Alaric. Mỗi giây phút trôi qua, nỗi nhớ về anh càng trở nên đau đớn hơn. Liệu có thể có một cách trở về, khi mà tất cả đã trở nên phức tạp như thế này?