Lời Hứa Trong Màn Đêm

Chương 14: Tìm Kiếm Sự Thật

Thủy An không thể ngồi yên. Huy đã mở ra một cánh cửa, và giờ đây, cô cảm thấy cần phải bước vào, dù cho cái gì đang chờ đợi bên trong. Cô đã quyết định sẽ không để nỗi sợ hãi chi phối mình nữa. Những bí mật cần được phơi bày, và cô muốn bắt đầu từ đâu đó rõ ràng hơn.

Cô lấy điện thoại ra, những ngón tay lướt qua màn hình để tìm kiếm thông tin về Huy. Những dòng chữ hiện lên, nhưng không có gì cụ thể. Cô cảm thấy như đang đứng giữa một mê cung, mọi ngã rẽ đều dẫn về những điều bí ẩn. Cô không thể dừng lại, không thể chấp nhận sự mờ mịt này.

“Em sẽ điều tra về quá khứ của anh,” cô thì thầm với chính mình, quyết tâm trong lòng càng thêm mạnh mẽ.

Cô bắt đầu từ những người bạn của Huy. Một buổi chiều, Thủy An hẹn gặp Lâm, một trong những đồng nghiệp cũ của Huy. Họ ngồi ở quán cà phê nhỏ, nơi mà những câu chuyện thường trôi qua nhẹ nhàng như làn gió. Nhưng lần này, Thủy An không đến để nói về công việc hay cuộc sống. Cô cần câu trả lời.

“Cậu có biết gì về Huy không?” Thủy An hỏi, ánh mắt nghiêm túc.

Lâm nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt anh trầm ngâm. “Huy? Cậu ấy khá kín tiếng. Có điều gì đó trong quá khứ mà cậu ấy không bao giờ nói tới.”

“Em cần biết,” Thủy An thẳng thắn. “Có phải có một người phụ nữ trong quá khứ của anh ấy không?”

Lâm dừng lại, như thể đang cân nhắc từng từ. “Có. Cô ấy tên là Minh. Huy từng rất yêu cô ấy, nhưng mọi thứ đã không diễn ra như mong muốn. Cô ấy đã… mất.”

Câu trả lời như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Thủy An. Cô không thể tin rằng Huy đã phải trải qua một nỗi đau lớn như vậy. “Mất? Làm sao?” cô hỏi, giọng nghẹn lại.

“Cô ấy gặp tai nạn. Huy đã không thể cứu được cô ấy. Đó là lý do tại sao cậu ấy khó mở lòng. Nỗi đau ấy như một bóng ma vẫn ám ảnh cậu ấy.”

Cảm giác nặng nề trong lòng Thủy An càng thêm chồng chất. Cô tưởng tượng đến Huy, người đàn ông mạnh mẽ, nhưng lại mang trong mình vết thương sâu sắc. Cô không biết mình có đủ khả năng để giúp anh không, nhưng cô biết mình không thể lùi bước. Cô đã quyết định sẽ ở bên Huy, dù cho những bóng ma quá khứ có ám ảnh họ.

Khi buổi trò chuyện kết thúc, Thủy An trở về với tâm trạng nặng nề. Những điều cô vừa nghe không chỉ là thông tin mà còn là những mảnh ghép cho những hiểu lầm giữa họ. Cô cần phải nói chuyện với Huy, cần phải cho anh thấy rằng cô có thể hiểu và chấp nhận những gì đã xảy ra.

Khi màn đêm buông xuống, Thủy An hẹn Huy ở một quán bar nhỏ, nơi ánh đèn mờ ảo và âm nhạc nhẹ nhàng. Huy đến, vẻ mặt anh vẫn như thường lệ, nhưng trong đôi mắt có điều gì đó mờ mịt. Thủy An hít một hơi sâu, quyết tâm phải nói ra những điều cần thiết.

“Huy,” cô bắt đầu, “em đã nói chuyện với Lâm.”

“Về chuyện gì?” Huy hỏi, giọng anh vẫn trầm.

“Về Minh. Em biết rằng anh đã mất cô ấy,” cô nói, từng từ ngữ như một cú đấm vào không khí. “Em muốn hiểu.”

Huy im lặng một lúc lâu, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong chính lòng mình. “Em không cần phải biết. Đó là quá khứ.”

“Nhưng chính vì quá khứ mà chúng ta gặp khó khăn trong hiện tại,” Thủy An nói, quyết tâm không để anh lảng tránh. “Nếu không nói ra, chúng ta sẽ không thể tiến bước.”

Huy nhìn cô, ánh mắt anh không còn ẩn chứa sự xa lạ mà trở nên sâu thẳm. “Em có thể chấp nhận được sự thật rằng anh từng yêu một người khác không?”

“Em không phải là sự thay thế,” Thủy An đáp, “nhưng em cần biết anh đã trải qua điều gì. Chúng ta cần phải đối diện với nó.”“Hãy để quá khứ ngủ yên,” Huy nói, nhưng Thủy An cảm nhận được sự mệt mỏi trong giọng nói của anh. “Điều đó chỉ làm tổn thương cả hai chúng ta.”

“Không, Huy,” cô kiên quyết. “Tổn thương sẽ không bao giờ tan biến nếu chúng ta không đối diện với nó.”

Cuộc trò chuyện dần trở nên căng thẳng. Huy nhắm mắt, như thể đang đấu tranh với những ký ức đau đớn. “Minh là tất cả đối với anh. Anh đã mất cô ấy, và nỗi đau đó sẽ không bao giờ biến mất. Anh không thể yêu ai khác như vậy.”

“Em không yêu cầu anh phải quên,” Thủy An nhẹ nhàng. “Nhưng em muốn cùng anh bước tiếp. Nếu anh cứ giữ chặt quá khứ, chúng ta sẽ không thể có một tương lai.”

“Em không hiểu,” Huy lắc đầu, “em không biết nỗi đau mà anh đã chịu đựng.”

“Vậy hãy cho em biết,” cô nài nỉ, “hãy cho em thấy anh đã sống như thế nào với nỗi đau đó.”

Trong khoảnh khắc, Huy như bừng tỉnh. “Được rồi,” anh thở dài, “nhưng em phải chuẩn bị tâm lý.”

Thủy An gật đầu, lòng cô sẵn sàng cho những điều sắp diễn ra. Cô biết rằng câu chuyện sắp tới sẽ không dễ dàng, nhưng cô cần phải biết, không chỉ vì bản thân mà còn vì Huy.

Huy bắt đầu kể, từng từ như chảy ra từ một vết thương chưa lành. Những kỷ niệm, những giấc mơ đã mất. Cô cảm thấy sự đau đớn trong từng câu chữ, như thể chính cô cũng đang sống lại những giây phút tăm tối ấy. Những hình ảnh về Minh, về những khoảnh khắc hạnh phúc mà Huy đã có, giờ đây trở thành những bóng ma ám ảnh không nguôi.

“Cô ấy đã từng là người duy nhất mà anh nghĩ đến,” Huy nói, ánh mắt anh xa xăm. “Và khi cô ấy ra đi, anh cảm thấy như mình đã chết.”

Thủy An cảm nhận được từng cơn sóng đau thương dâng lên trong lòng Huy. Cô muốn ôm chặt anh, nhưng không biết làm thế nào để xoa dịu nỗi đau đó. “Nhưng Huy, em không phải là Minh. Em không muốn anh so sánh em với cô ấy.”

“Anh không muốn,” Huy nói, “nhưng anh không thể ngăn được ký ức.”

“Vậy hãy để em giúp anh,” Thủy An nhẹ nhàng. “Hãy cùng nhau học cách chấp nhận. Chúng ta không cần phải quên, nhưng có thể sống cùng với nó.”

Tâm trí Huy như đang đấu tranh giữa quá khứ và hiện tại. Thủy An cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng cô không thể từ bỏ. “Em sẽ không đi đâu cả. Em sẽ ở đây, bên anh.”

Một khoảng lặng bao trùm không gian. Cuối cùng, Huy thở dài, ánh mắt anh như dịu lại. “Có lẽ em đúng. Nhưng làm thế nào để quên đi một phần của cuộc đời mình?”

“Đừng quên,” cô nhẹ nhàng. “Hãy học cách chấp nhận nó. Chúng ta có thể làm điều đó cùng nhau.”

Nhưng Thủy An biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Huy vẫn còn nhiều vết thương chưa lành, và cô cũng vậy. Cô chỉ có thể hy vọng rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách.

Khi ánh trăng soi sáng những con phố bên ngoài quán, Thủy An cảm thấy bầu không khí trở nên nặng nề hơn. Cô biết rằng cuộc trò chuyện này chỉ mới bắt đầu. Họ vẫn còn một hành trình dài phía trước, và không gì đảm bảo rằng họ sẽ vượt qua được mọi thử thách. Nhưng cô đã quyết tâm. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi chi phối mình nữa.

“Chúng ta sẽ cùng nhau,” cô nói, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng lần này, cô đã sẵn sàng đối diện với nó.

Những bí mật và hiểu lầm vẫn còn đó, nhưng Thủy An tin rằng tình yêu sẽ dẫn dắt họ đến một tương lai tươi sáng hơn. Cô chỉ có thể cầu mong rằng ánh sáng trong đêm sẽ dẫn dắt họ qua mọi bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn