Lời Hứa Trong Màn Đêm

Chương 13: Hiểu Lầm Đau Đớn

Thủy An đứng trước gương, mái tóc dài xõa xuống vai, nhưng tâm trí cô không thể nào tĩnh lặng. Cô không thể ngừng suy nghĩ về cuộc trò chuyện với Huy tối qua. Ánh mắt anh, vẻ trầm tư trong giọng nói, khiến cô cảm thấy một nỗi lo lắng không thể lý giải. Cô đã mở cửa cho những bí mật, nhưng giờ đây, nó lại như một gánh nặng đè lên vai.

Công việc trong xưởng thiết kế hôm nay trở nên mờ nhạt. Những mẫu vải, màu sắc rực rỡ, tất cả đều không thể thu hút sự chú ý của cô. Cô lướt tay trên những tấm vải mà không cảm nhận được chút cảm hứng nào. Mỗi mảnh vải như một lời nhắc nhở về áp lực của cuộc thi sắp tới. Cô đã đặt cược vào cuộc thi này như một cách để khẳng định bản thân, nhưng giờ đây, mọi thứ trở nên mờ mịt.

“Thủy An, em sao vậy?” Giọng nói của Linh, đồng nghiệp thân thiết, cắt ngang dòng suy nghĩ. “Hôm nay trông em có vẻ khác.”

“Em không sao,” cô đáp, nhưng giọng nói không đủ thuyết phục. Linh nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng.

“Đừng giấu giếm, có gì thì nói cho chị biết đi,” Linh khuyên.

Thủy An thở dài, không muốn làm nặng thêm tâm trạng của bạn. “Chỉ là… em đang suy nghĩ về Huy và những điều anh ấy đã nói.”

“Có chuyện gì với anh ấy?” Linh nghiêng đầu, đầy sự tò mò. “Có phải hai người cãi nhau không?”

“Không phải cãi nhau,” Thủy An lắc đầu, “chỉ là… có nhiều điều chưa nói ra. Em cảm thấy như mình đang sống trong một vũng lầy.”

“Có thể thử nói chuyện thẳng thắn với anh ấy không? Đôi khi, sự im lặng chỉ làm mọi chuyện tệ hơn.”

Cô gật đầu, nhưng nỗi lo sợ vẫn đè nặng. Thủy An không biết liệu cô có đủ sức mạnh để đối diện với những bí mật mà Huy có thể tiết lộ. Cô đã từng sống trong bóng tối của quá khứ, không muốn bị cuốn vào những kỷ niệm đau thương một lần nữa.

Cảm xúc nặng nề vẫn theo cô suốt cả ngày. Buổi chiều, khi ánh sáng vàng ấm áp của mặt trời bắt đầu tắt dần, Thủy An quyết định đi dạo để giải tỏa. Những con phố đông đúc vẫn như thường lệ, nhưng tâm trí cô lại như một khoảng không trống rỗng. Mọi thứ xung quanh cô trở nên mờ nhạt.

Khi đi ngang qua một quán cà phê quen thuộc, ký ức ùa về như một cơn sóng. Đây là nơi mà Huy và cô đã có những buổi trò chuyện đầu tiên, nơi họ cười đùa và chia sẻ những giấc mơ. Nhưng giờ đây, quán cà phê ấy chỉ còn là một nơi lạnh lẽo, không còn chút hơi ấm của những kỷ niệm đẹp.

Thủy An ngồi xuống một góc quen thuộc, gọi một tách trà nóng. Khi hơi nước bốc lên từ tách trà, cô cảm thấy như mình đang chìm vào những suy nghĩ sâu sắc hơn. Cô không muốn để cho hiểu lầm giữa hai người kéo dài. Nhưng làm thế nào để mở lời khi không biết được Huy sẽ phản ứng ra sao?

“Chỉ cần mạnh mẽ lên,” cô tự nhủ. “Đừng để nỗi sợ hãi cản trở.”

Sau khi uống xong tách trà, Thủy An quyết định quay về. Cô cần phải nói chuyện với Huy, cần phải làm rõ mọi thứ. Khi về đến nhà, ánh trăng đã lên cao, sáng rực rỡ. Cô cảm nhận được một chút an ủi từ ánh sáng ấy, như một dấu hiệu cho thấy mình đang đi đúng hướng.

Huy đã nhắn tin cho cô, hẹn gặp ở quán cà phê nơi họ thường đến. Thủy An cảm thấy hồi hộp. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu, nhưng cô biết rằng mình không thể lùi bước. Cô đã dành quá nhiều thời gian để trốn tránh, và giờ là lúc phải đối mặt.

Khi đến quán, Huy đã ngồi đó, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Thủy An cảm nhận được sự trầm tư trong anh, và lòng cô như thắt lại. “Xin lỗi, em đến muộn,” cô nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Huy quay lại, ánh mắt anh như sáng lên khi thấy cô, nhưng ngay lập tức lại trở nên nặng nề. “Không sao,” anh đáp, “anh cũng vừa đến.”Thủy An ngồi xuống, im lặng trong giây lát. Không khí giữa họ nặng nề như những đám mây u ám trước cơn bão. Cô cần phải phá vỡ sự im lặng này. “Huy, em… em muốn nói về những gì đã xảy ra giữa chúng ta.”

“Anh cũng muốn vậy,” Huy nói, giọng trầm. “Nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu.”

“Có thể bắt đầu từ những bí mật,” cô nói, lòng đầy quyết tâm. “Có điều gì em cần biết không?”

Huy nhắm mắt lại một chút, như thể đang tìm kiếm từ ngữ. “Có những điều mà anh đã giữ kín, không phải vì anh muốn lừa dối em, mà vì anh không muốn làm em tổn thương.”

“Nhưng em cần biết,” Thủy An nói, “không chỉ cho mình, mà cho cả hai chúng ta. Nếu không, mọi chuyện sẽ chỉ tiếp tục rối ren.”

“Được rồi,” Huy thở dài, “anh sẽ nói. Nhưng em phải chuẩn bị tâm lý.”

Ánh mắt của Thủy An không rời khỏi anh, trong lòng cô dâng lên sự hồi hộp. Cô đã sẵn sàng cho những điều mà có thể sẽ làm thay đổi tất cả. “Em sẵn sàng.”

Huy bắt đầu kể, giọng nói của anh như một dòng suối chảy, nhưng Thủy An cảm thấy mỗi từ như một viên đá nặng nề rơi vào lòng. Những bí mật, những nỗi đau mà anh đã trải qua, tất cả đều trở thành những khối u ác trong tâm trí cô. Giữa những lời nói của Huy, cô cảm nhận được sự chân thành, nhưng cũng là nỗi sợ hãi.

“Có một người phụ nữ trong quá khứ của anh,” Huy nói, ánh mắt anh trở nên xa xăm. “Cô ấy đã từng là tất cả với anh. Nhưng mọi chuyện không như anh mong muốn. Anh đã mất cô ấy.”

Một cơn gió lạnh lướt qua, Thủy An cảm thấy như có một khoảng trống lớn trong lòng. Huy đã mở ra một cánh cửa, nhưng cô không biết liệu mình có đủ sức để bước vào hay không. Những gì anh nói khiến cô không khỏi nghi ngờ về mối quan hệ của họ.

“Em không thể là người thay thế,” cô nói, giọng run rẩy. “Em không muốn…”

“Em không phải,” Huy cắt ngang, “anh không hề muốn so sánh em với cô ấy. Em là em, Thủy An. Nhưng những ký ức đó vẫn ám ảnh anh. Anh không muốn làm tổn thương em, nhưng anh cũng không thể quên.”

“Em hiểu,” Thủy An đáp, nước mắt đã dâng trào. “Nhưng nếu anh không thể để quá khứ lại phía sau, chúng ta sẽ không thể tiến về phía trước.”

Huy im lặng, ánh mắt anh dường như mất phương hướng. Cô cảm thấy như mọi thứ đang rạn nứt, như một bức tường chắn giữa họ đang dần hình thành. “Có lẽ em nói đúng,” Huy cuối cùng cũng lên tiếng. “Nhưng làm thế nào để quên đi một phần của cuộc đời mình?”

“Đừng quên,” Thủy An nhẹ nhàng, “hãy học cách chấp nhận nó. Chúng ta có thể làm điều đó cùng nhau.”

Nhưng trong lòng cô, nỗi sợ hãi lại dâng lên. Liệu điều này có đủ để hàn gắn những vết thương? Cô không chắc chắn. Khi ánh trăng chiếu sáng những con phố bên ngoài quán, Thủy An nhận ra rằng cuộc trò chuyện này chỉ mới bắt đầu. Họ vẫn còn một hành trình dài phía trước, và không gì đảm bảo rằng họ sẽ vượt qua được mọi thử thách.

“Chúng ta sẽ cùng nhau,” cô nói, nhưng không thể ngăn được cảm giác bất an. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng lần này, cô đã quyết tâm đối diện với nó. Chỉ hy vọng, ánh sáng trong đêm sẽ dẫn dắt họ đến một tương lai tươi sáng hơn.

Cảm giác nặng nề vẫn đeo bám, nhưng Thủy An biết rằng không còn đường lui. Họ phải tiếp tục, dù cho những bí mật và hiểu lầm có thể làm tổn thương cả hai. Cô chỉ có thể cầu mong rằng tình yêu sẽ đủ mạnh để vượt qua mọi bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn