Minh Tâm nắm chặt tay, cảm nhận dòng ma pháp đang chảy trong người, nhưng lòng vẫn dậy sóng. Duy đứng bên cạnh, ánh mắt kiên quyết, sẵn sàng cho cuộc chiến sắp diễn ra. Ánh sáng chói lòa từ bóng dáng quen thuộc phía sau Hưng làm họ bất ngờ. Minh Tâm nheo mắt, nhận ra đó là Ngọc, một người bạn cũ từ thế giới của mình.
“Ngọc!” cô kêu lên, niềm vui và lo lắng đan xen.
Ngọc mỉm cười, nhưng ánh mắt cô không che giấu sự căng thẳng. “Mình đến để giúp các cậu. Hưng không phải là kẻ mà các cậu có thể đánh bại một mình.”
Hưng nhếch mép cười, sự tự mãn hiện rõ trên gương mặt. “Thật thú vị khi có thêm một người bạn. Nhưng điều đó cũng chẳng thay đổi được gì.”
“Chúng ta không sợ cậu,” Minh Tâm đáp, mặc dù trong lòng cô không khỏi lo lắng. “Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau.”
“Đúng vậy,” Duy thêm vào, sự quyết tâm lấp lánh trong đôi mắt. “Cùng nhau, chúng ta sẽ đánh bại hắn.”
Hưng chỉ tay về phía họ, ra lệnh cho thuộc hạ của mình. Những bóng áo đen lại bắt đầu tiến về phía họ, nhưng lần này, Minh Tâm cảm thấy sức mạnh trong lòng mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô triệu hồi gió, tạo thành một bức tường chắn giữa họ và những kẻ tấn công.
Ngọc không chần chừ, cô cũng bắt đầu tập trung ma pháp. Ánh sáng quanh cô tỏa ra mạnh mẽ, biến hóa thành những hình ảnh lấp lánh. “Hãy cho họ thấy sức mạnh của chúng ta!” Ngọc hô lớn.
Cơn gió thổi mạnh, cuốn lấy những kẻ áo đen. Chúng gào thét khi bị cuốn vào cơn lốc, nhưng Hưng vẫn đứng vững, ánh mắt lạnh lùng. “Chưa đủ đâu,” hắn nói, giọng điệu đầy thách thức. “Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh thực sự.”
Hắn giơ tay lên, bóng tối bắt đầu bao trùm không gian. Minh Tâm cảm nhận được sự lạnh lẽo từ ma pháp tối tăm, nhưng cô không thể lùi bước. “Đừng để hắn kiểm soát cảm xúc của mình!” cô hô to.
Duy và Ngọc gật đầu, họ cùng nhau tập trung sức mạnh, tạo ra một dòng năng lượng rực rỡ. “Chúng ta có thể làm được!” Duy nói, lòng tin không ngừng gia tăng.
Khi bóng tối tiến lại gần, Minh Tâm quát lớn. “Hãy hợp nhất sức mạnh của chúng ta!” Cô nắm chặt tay, triệu hồi ma pháp của mình. Những luồng gió trong sáng va chạm với bóng tối, tạo thành một trận chiến giữa ánh sáng và bóng tối.
Hưng nhìn họ, vẻ mặt không còn tự mãn như trước. “Thú vị thật,” hắn thừa nhận. “Nhưng điều đó không đủ để ngăn cản ta.”Hắn giơ tay, bóng tối dồn dập lao tới, nhưng Minh Tâm cảm thấy sức mạnh từ lòng tin của đồng đội. “Cùng nhau!” cô hô lớn, kéo tất cả sức mạnh của họ lại với nhau.
Ánh sáng từ ma pháp của ba người tỏa ra rực rỡ, như một ngọn đuốc giữa đêm tối. Bức tường ánh sáng chạm vào bóng tối, tạo ra một vụ nổ mạnh mẽ, khiến không gian rung chuyển. Tiếng nổ vang lên, làm Hưng lùi lại một bước, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt hắn.
“Không thể nào!” hắn gào lên, nhưng Minh Tâm không dừng lại. Cô lao về phía Hưng, ánh sáng từ tay cô rực rỡ như mặt trời. “Đây là sức mạnh của chúng ta!”
Hưng gầm lên, nhưng giờ đây hắn không còn là kẻ mạnh nhất. Minh Tâm cảm thấy sức mạnh của mình đang tăng lên, và cô biết đây là thời điểm quyết định.
“Bắt hắn!” cô hô lớn, cả ba người cùng nhau lao về phía Hưng, quyết tâm không để hắn trốn thoát.
Nhưng ngay khi họ tiến đến gần, Hưng bỗng nhiên biến mất, chỉ để lại một tiếng cười khinh bỉ vọng lại. “Các ngươi chưa thể đánh bại ta!”
Minh Tâm dừng lại, thở hổn hển. “Hắn đã trốn thoát…”
Ngọc lắc đầu, “Không, hắn chỉ đang tạm thời lùi lại. Chúng ta phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
Duy nhìn Minh Tâm, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta đã làm được một bước quan trọng, nhưng hãy cẩn thận. Hắn sẽ không ngừng lại.”
Minh Tâm gật đầu, cảm giác lo lắng vẫn còn. Họ đã chiến thắng một trận, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Hưng sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn và tàn nhẫn hơn.
“Chúng ta cần lên kế hoạch,” Minh Tâm nói, quyết tâm trong giọng nói. “Không thể để hắn có cơ hội lần nữa.”
Ngọc và Duy đồng tình, và trong không gian tĩnh lặng, họ bắt đầu bàn bạc về những chiến lược tiếp theo. Nhưng trong lòng Minh Tâm, một nỗi lo lắng dâng lên. Hưng không chỉ là kẻ thù, hắn còn là mối đe dọa lớn hơn mà họ chưa thể hình dung hết.
Cuộc chiến đầu tiên đã qua, nhưng những thử thách còn lại vẫn đang chờ đợi phía trước.